Cảm ơn tình cảm bố mẹ dành cho/從父母的愛,到跨國情緣

Nguyễn Thị Thu Thoa

Dịch: Hiểu Lê

…Tôi cũng không khác gì các bạn, tôi là con một trong gia đình. Mặc dù ba mẹ tôi tuổi đã xế chiều còn tôi thì còn quá ngờ nghệch so với cái xã hội đua chen đầy chông gai và thử thách này.

19 tuổi, tôi tốt nghiệp cấp 3, vì hoàn cảnh gia đình nên tôi không thể học tiếp lên được. Ba mẹ tôi tuổi đã cao lại vất vả quanh năm suốt tháng với đồng ruộng.

Mắt ba tôi bị hỏng một bên, còn bên kia cũng chỉ có thể nhìn mờ mờ nhưng ba tôi vẫn cố gắng làm lụng với mẹ tôi để lo cho tôi ăn học thành người. Mẹ tôi ngày ngày phải đạp xe hàng chục cây số đi làm nương cũng vì lo cho tôi. Tình thương của ba mẹ dành cho tôi sao mà cao cả, bao la đến thế? Vì lẽ đó mà tôi không thể phụ lòng ba mẹ. Tốt nghiệp xong tôi được một người bạn giới thiệu sang Đài Loan làm khán hộ công, mặc dù ba mẹ không muốn xa tôi nhưng tôi vẫn quyết định ra đi, cố gắng làm việc nơi xứ lạ để báo đáp lại công ơn to lớn của vô cùng của ba mẹ tôi.        Lần đầu tiên đặt chân lên mảnh đất với biết bao điều xa lạ ở Đài Loan này khiến tôi vô cùng lo lắng nhưng cũng vẫn tự an ủi bản thân rằng đã quyết thì phải làm đến cùng. Công việc của tôi là chăm ông cụ 92 tuổi và làm việc nhà vô cùng vất vả. Tuy là lần đầu chưa có kinh nghiệm nhưng dần dần cũng quen; ngày qua ngày tôi cũng đã dần quen với cuộc sống mới này. Ông cụ rất thương tôi, cụ coi tôi như con cháu trong nhà vậy nhưng ông bà chủ thì rất khó tính lại ích kỉ và nhỏ nhen; dù tôi làm có cố gắng đến thế nào thì cũng không thể làm vừa lòng ông bà được. Tôi dần nản chí nhưng lại được sự an ủi, động viên đúng lúc của ba mẹ, bạn bè, đặc biệt là con trai cả của ông cụ. Anh đã giúp đỡ tôi rất nhiệt tình để tôi có thể vượt qua khó khăn. Thời gian 3 năm cũng dần dần trôi qua, tôi được về phép 18 ngày, tôi lại được trở về với vòng tay ấm áp của ba mẹ.

Chẳng bao lâu tôi lại phải đi một lần nữa, lại một lần nữa xa rời những vòng tay thân thương để tiếp tục sang Đài Loan lần 2, hoàn thành tiếp 3 năm. Dù thời gian bên ba mẹ vô cùng ngắn ngủi nhưng tôi cũng phần nào thoả được nỗi nhớ nhung bao năm qua. Và tôi cũng cảm thấy thật vui vẻ, hạnh phúc khi nhìn thấy được cuộc sống đầy đủ, nhà cửa khang trang, nhìn ba mẹ khoẻ mạnh tôi cũng mừng thầm vì đã đền đáp được chút gì đó cho ba mẹ.

Sang Đài Loan lần 2, bà con hàng xóm xung quanh nhà chủ ai cũng quý mến tôi, đặc biệt là anh – người mà giờ đây đang là ông xã của tôi. Anh 28 tuổi, chúng tôi quen nhau được một năm thì được gia đình 2 bên đồng ý cho chúng tôi tiến tới hôn nhân, ba mẹ anh cũng thương tôi hết lòng. Vậy là tôi không làm nữa, tôi bảo với ông cụ rằng tôi rất thương ông nhưng tôi không thể ở vậy suốt đời để chăm ông được, tôi còn phải lo cho hạnh phúc của tôi. Tôi hi vọng người khác đến chăm ông có thể lại nhận được sự yêu mến của ông. Tôi cố gắng khuyên ông đừng buồn nhưng ngày tôi về ông khóc rất nhiều và tôi cũng vậy. Gia đình chồng tôi sang Việt Nam để tổ chức đám cưới cho chúng tôi. Vậy là tình yêu xuyên quốc gia được nối liền bằng tình cảm giữa con người với con người. Chồng tôi rất yêu tôi, gia đình bên chồng tôi ai nấy đều rất quý mến và xem tôi như con ruột vì gia đình chồng tôi chỉ có 2 anh em. Chẳng bao lâu tôi sang đây và sanh một bé trai, gia đình chồng rất đỗi vui mừng. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã không phụ lòng người, tôi cũng cảm ơn những người đã giúp tôi vượt qua bao chông gai để đến được bến bờ hạnh phúc. Cảm ơn những người đại diện VN sang đây để hỗ trợ chúng tôi có thêm ý chí để có thể đứng vững hơn nữa trong cuộc sống nơi xứ người này. Cuối cùng tôi chân thành cảm ơn báo "Bốn phương" đã cho tôi biết nhiều hơn về xã hội Đài Loan cũng như VN trong quá trình xã hội hoá đất nước…

Ba mẹ ơi! Con thầm cảm ơn ba mẹ đã lo cho con có được như ngày hôm nay, con rất hạnh phúc bên gia đình chồng, con luôn cầu mong cho ba mẹ mạnh khoẻ để sống mãi mãi bên con.

"Mỗi đêm con thắp đèn trời

Cầu cho cha mẹ sống đời với con."

Nguyễn Thị Thu Thoa – 0918-716-267

從父母的愛,到跨國情緣

文╱阮氏秋,0918-716-267

翻譯╱曉黎

我是一個平凡的獨生女,雖然父母已日漸老邁,但面對充滿挑戰的現實,我仍顯得十分天真幼稚。

19歲那年我高中畢業,因為家境的關係而無法繼續讀書。父母年紀大,每天辛苦在田裡工作,父親一隻眼睛失明,另一隻眼睛視力模糊,但為了能讓我出人 頭地,雙親都很認真、勤勞,母親每天騎十幾公里的腳踏車去工作,一切都是為了我的未來。父母賜予我的愛為何如此偉大?因此我告訴自己,絕不能辜負這份珍貴 的親恩。

畢業後,透過一個朋友介紹,我打算去台灣當看護工,儘管父母不希望我離開,可是為了報答父母,我還是決定離鄉背井到異鄉打工。初次踏上這個陌生的寶 島台灣,我時時提心吊膽,但又安慰自己既然已下定決心,一定要堅持到底。我的工作是照顧一位92歲的老人以及做一大堆家務。剛開始不太習慣,可慢慢我就適 應了這個新生活。老人很疼我,把我當作自己的孫女,可是雇主對我不太好,又很愛挑剔,不管我怎樣努力工作,好像都不能讓他們滿意,我有時難免失去堅持下去 的力量,但幸好有遠方父母與好友安慰,特別是老人的大兒子常常熱心幫助,我才更有勇氣繼續認真工作。

3年的時間很快就過去,我得到18天休假,歡天喜地回到父母溫暖的懷抱……

不久後我重返台灣,再次離開親人,繼續另一個3年的工作,即使跟父母團聚的時間如此短促,可是也差不多滿足了幾年來的思念。看到家境好轉,父母嘴邊 掛著燦爛的笑容,我就很高興了,認為自己多少報答了他們的愛,感到非常幸福。第二次來台,雇主家附近的鄰居都喜歡我,尤其是他–也就是後來成為我丈夫的 人。他28歲,我們相愛一年就得到雙方家庭的支持,同意讓我們舉行婚禮,他的父母也十分疼愛我。我不用繼續當看護工了,老爺爺很疼我,但我卻不能永遠照顧 他,因為我也要顧好自己的生活。我希望別人照顧他的時候,也能跟我一樣得到他的關懷。我勸他不用難過,然而我離開的那一天,他哭了很久,我不知所措,也跟 著哭。

我老公的家人都來越南為我們舉行婚禮,這段跨國愛情搭起了雙方之間的橋樑。老公很愛我,因為他家只有兩個兄弟,所以他的父母也把我當作親生女兒般疼愛照顧。

最後讓我向四方報表示衷心的感謝,謝謝你們讓我有機會更加瞭解台灣的社會情況,以及不斷發達的祖國越南。

親愛的父母!我感謝你們所給我的,讓我能擁有今天美好的一切,現在我的生活很幸福,我衷心期望你們永遠健康,永遠陪伴在我身邊。

我天天點起天燈

祈求父母永遠長壽……

This entry was posted on 星期二, 七月 7th, 2009 and is filed under 四方精選, 婚姻 Hôn Nhân Quốc tế. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

HAPPY NEW YEAR

Sống vui sống khỏe sức khỏe là vàng

新北市外勞資訊通

本站創用CC授權

讀者回應

Online

與四方報連結

<a href="http://4way.tw" target="_top"><img src="http://www.4way.tw/4way_logo.gif" border="0" /></a>