Bến hẹn sân ga / 我們在車站約會
Có một chiều, chiều xuân hôm đó
Bước xuống tàu, lòng em bỗng xốn xao
Đã có hẹn người đồng hương ra đón
Giữa dòng người em biết nhận ra ai?
Bởi chỉ gặp nhau qua điện thoại
Mà phải nhờ bạn nối máy cho nhau
Chẳng dám gọi là gì ngoài hai tiếng đồng hương
Mắt chợt nhìn sân ga nhỏ đêm sương
Dáng của ai đang ngóng chờ ai đó
Em khẽ hỏi, phải đồng hương không bạn?
Anh gật đầu, anh chẳng dám nói chi
Thật vụng về, em chẳng biết cám ơn
Người đã đợi sân ga từ lâu lắm
Mặc kệ người, em rảo bước đi nhanh
Để đồng hương đi với bạn đồng hành
Cùng bạn bè vui chẳng được bao lâu
Lại phải chào đồng hương câu tạm biệt
Em cứ ngỡ chúng mình tình đồng hương mãi mãi
Em vô tư biết gì anh để ý
Cô gái cạnh nhà, anh đã thầm yêu
Anh khẽ hỏi, cho anh xin số máy
Lắc đầu cười: em chẳng có số đâu
Suốt canh thâu anh cứ nhắn tin hoài
Xin em hãy hiểu cho lòng anh nhé
Anh chẳng muốn mình gọi hai tiếng đồng hương
Lần đầu gặp em lòng anh thấy vấn vương
Anh muốn gửi trọn tình yêu thương cho em cả
Em có biết chúng mình vào quán nhỏ
Anh đã dành một ghế ở cạnh anh
Em vô tư chút ghế vào trong cùng
Chẳng để ý trái tim ai thổn thức
Thật buồn cười người đồng hương lắm phải không anh?
Đùa anh thôi, em xin giữ mãi mối tình này
Ở bến hẹn sân ga mùng 2 Tết
Thật nồng nàn, êm dịu phải không anh?
Hoàng Vương gửi tặng người đồng hương mà mình thương mến…




Pingback: Accounting Basics
Pingback: i like reading
Pingback: Accounting Basics
Pingback: Google