Nỗi đau kẻ trở về / 回歸的痛疼

FacebookPlurkTwitterFunPHemidemiDeliciousWordPressYahoo MessengerYahoo Mail分享/轉寄此篇文章

Trở lại căn nhà cũ sau bốn năm xa cách, tôi vội vàng xách đồ đạc bước lên thềm. Căn nhà xưa mọi vật không thay đổi, mọi người đi đâu cả. Người đầu tiên tôi nhìn thấy là chị dâu thứ, chị tự trong nhà bước ra, nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng…

Tôi lấy anh năm 16 tuổi, do cuộc sống khó khăn, vợ chồng tôi bàn bạc cho tôi đi Đài Loan kiếm tiền. Tôi đành ra đi, bỏ lại đứa con bé mới 8 tháng tuổi. Những ngày đầu tiên sống trên đất khách, ở nhà chủ, nhớ nhà nhớ con, cộng thêm ngôn ngữ bất đồng, đêm nào tôi cũng khóc. Nhà chủ rất tốt nhưng tôi đến chưa được bao lâu thì bà cụ tôi chăm qua đời, vậy là tôi phải chuyển chủ. Tôi chăm một bà cụ khác bị liệt đặt đâu nằm đấy không nói được, tôi lại tiếp tục sống trong sự vất vả thầm lặng. Chủ tôi ở tầng 2,3 còn tôi và bà cụ ở tầng 1, nhưng họ như thể giao trắng bà cụ cho tôi. Hàng ngày qua lại tầng 1, họ cũng không thèm đoái hoài gì đến chúng tôi, chỉ đến cuối tháng họ trả lương cho tôi, vậy là xong. Nhiều hôm bữa cơm đến, một mình ngồi bưng bát cơm nghe họ quây quần bên nhau, nước mắt tôi cứ chạy quanh, vì nghèo mà tôi phải sống cảnh cô đơn xa nhà như thế này đây…

Từ ngày đi xa, tôi đặt hết niềm tin ở nơi chồng, mặc dù từ khi xa nau, tôi chỉ nhận được một lá thư duy nhất của anh, với nội dung chính vẫn là: “ Em có tiền thì gửi về để anh còn trả nợ!”. Ở nhà cuộc sống khó khăn, nợ chồng chất, ngoảnh đi ngoảnh lại tôi đã gần hết hợp đồng, mà tiền tiêu thì chẳng thấy đâu vì cứ được đồng nào là tôi gửi về trả nợ hết. Hợp đồng sắp hết, tôi vừa mừng vừa lo, mừng là sắp được gặp hai con và người thân, lo là vì ba năm rồi mà tiền kiếm được ít qua, thế là tôi quyết định xin chủ cho tôi sang lại. Khi chỉ còn 20 ngày là hết hạn, bà cụ tôi phải đi cấp cứu. Lần này chủ tôi nói không biết có qua được không nhưng họ sẽ vẫn giúp tôi trở lại Đài Loan. Khi tôi về nước thì cũng là lúc bà cụ trong tình trạng vô cùng nguy cấp, tôi về để xin giấy tờ sang lại. Về nước rồi mà tôi không dám về thăm con vì sợ nhà chồng đay nghiến. Mấy ngày chạy ngược chạy xuôi xin giấy tờ, chủ bên kia thì cứ điện giục sang nhanh vì bà cụ không qua khỏi, chủ chỉ đợi tôi sang là rút bình ô xi ra đưa cụ về, nếu không nhanh tôi sẽ không còn cơ hội trở lại Đài Loan nữa. Vừa lo xin giấy tờ, vừa buồn không được gặp con, đâu óc tôi cứ rối bời. Ngày cuối cùng hoàn tất giấy tờ, hôm sau là quay lại Đài Loan, tôi điện cho bố đẻ đưa con bé đến gặp tôi một lúc trước khi đi. Bố tôi đưa con đến, từ đằng sau nhìn thấy bố bế một đứa bé, tôi đoán đó là con mình dù thực tế tôi không còn tưởng tượng ra được khuôn mặt của con, bởi ngày tôi đi nó mới 8 tháng tuổi. Lại gần nhìn con, tôi nghẹn ngào cố giấu những giọt nước mắt mặn chát đang rơi trong lòng, ôm con trong vòng tay mà tôi bỗng xót xa, tôi thật có lỗi với con. Nhìn khuôn mặt ngây ngô, đượm buồn, tôi đã nhận thấy sự thiếu thốn tình cảm trong nó. Tôi làm sao có thể bù đắp hết những ngày xa cách? Nhìn con bé miệng nhỏ xíu, tôi thương con bao nhiêu thì lại thương bố bấy nhiêu. Bao năm xa cách, tôi đã để lại gánh nặng cho bố mẹ. Đứa con mới ngày nào 8 tháng mà giờ đã lớn từng này. Bố bảo cháu: “ Gọi mẹ đi nào! Có phải mẹ không?”, con tôi chớp đôi mắt tròn to nhìn tôi nói: “ Nhận rồi mà!”, chỉ một câu đó thôi chứ không một tiếng gọi mẹ.

Phút cuối cùng được ở bên con, bế con mà người tôi cứ run lên như muốn ngã, ngồi ăn cơm với con và bố mà tôi không sao ngăn nổi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Lại một lần nữa, tôi phải xa con, xa bố. Lúc chia tay bước lên xe cũng là lúc những hạt mưa bắt đầu rớt xuống đường nhựa, tôi đã khóc suốt dọc đường ra sân bay…

Trở lại Đài Loan, bà cụ qua đời, tôi lại chuyển chủ một lần nữa, nhưng lần này chỉ được hơn một năm thì gia đình chồng gọi tôi về. Ngồi trên máy bay trở về Việt Nam, tôi cứ nghĩ đến cảm giác được gặp lại chồng con và người thân sau bao năm xa cách, chắc sẽ mừng lắm. Về đến căn nhà xưa với mọi vật không thay đổi, mọi người đi đâu cả. Người đầu tiên tôi nhìn thấy là chị dâu thứ, chị tự trong nhà bước ra, nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng…Không thấy chồng, tôi vội điện cho anh, đến tận tối anh mới về. Nghe tiếng xe anh, tôi cuống quýt ra mở cổng, không ngờ vừa nhìn thấy tôi, vẻ mặt anh lạnh ngắt như không quen biết. Bao hi vọng chợt tan biến, tôi bỗng thấy chua xót cho mình khi nhận ra rằng người chồng hết mực thương yêu vợ con đã đi đâu rồi? Phải chăng thời gian đã làm lòng người thay đổi mà tôi không hề hay biết? Tôi về hai tháng mà biết bao chuyện buồn xảy ra ngoài sức tưởng tượng của tôi. Tôi buộc phải cầm bút ký đơn li dị, khi tôi làm đơn, anh ký ngay mà không hề do dự. Tôi ngậm ngùi khóc cho duyên phận bẽ bang. Thế là một lần nữa cất bước ra đi, tôi đã làm đơn li dị với anh nhưng vẫn không thể tin sẽ mãi mãi mất đi hạnh phúc mà bao năm chúng tôi đã phải xây bằng máu và nước mắt.

Trở lại Đài Loan đã hai tháng nhưng đêm nào tôi cũng khóc. Chỉ vì nghèo nên mới ra đi làm kinh tế, không ngờ khi trở về thì gia đình tan vỡ, cuộc sống của tôi đâu còn ý nghĩa gì nữa…

Lúc này đây, tôi vẫn muốn nói với chồng rằng: “ Anh Phan, em mãi mãi yêu anh, mặc dù anh đã quên đi lời hứa năm nào. Hi vọng anh nghe thấy những lời trái tim em chưa kịp nói..”

Không có được điều mình yêu

Thì hãy yêu điều mình có

Lê Thị Tĩnh – Hà Nội

RELATED ARTICLES:

This entry was posted on 星期三, 七月 15th, 2009 and is filed under 四方精選, 心情 Tâm tình. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

留言 bình luận

**Quảng Cáo廣告**

**Quảng Cáo廣告**

Lời cảnh báo khi tìm việc làm求職警語:

Báo Bốn Phương xin nhắc bạn đọc, tìm việc làm có rất nhiều cạm bẫy. Khi phỏng vấn, nhớ chú ý đến sự an toàn của bản thân, các bạn cũng nên phán đoán những công việc với mức lương quá cao liệu có hợp lý chăng ?
四方報提醒讀者,求職陷阱多。應徵時,應注意自身安全,也要判斷薪水過高的工作是否符合常理。

本站創用CC授權

Facebook!

BaoBonPhuong on Facebook

讀者回應