Nửa quãng đời còn lại / 下半輩子
Tôi sinh ra và lớn lên tại thành phố Hồ Chí Minh trong một gia đình khá giả và hạnh phúc. Vì mắc chứng bệnh đau đầu nên khi học hết cấp 2 tôi phải nghỉ học. Năm 17 tuổi mình làm đi làm công nhân trong một nhà máy giày da. Thu nhập tương đối ổn định. Một hôm, có một người bạn làm cùng công ty hỏi tôi: Chị đã có người yêu chưa? Tôi trả lời chưa. Cô ấy bảo muốn giới thiệu cho tôi một anh ở gần nhà cô ấy. Anh tên T. Anh có dáng người cao ráo, nước da trắng. Nhưng có điều gia đình anh ở quê, rất nghèo. Tài sản duy nhất của gia đình anh chỉ có chiếc xe đạp mà thôi. Chính vì lý do đó mà ba mẹ tôi ngăn cản tình yêu của chúng tôi. Ba mẹ còn tuyên bố, nếu tôi vẫn yêu anh thì đi khỏi nhà, ba mẹ không coi tôi là con nữa. Tôi yêu anh nhưng phận làm gái đâu dám cãi lời cha mẹ? Tôi vô cùng buồn chán. Chúng tôi chỉ còn cách lén lút gặp nhau!
Ba mẹ tôi đã hứa gả tôi cho một gia đình gần nhà có con trai đi Nhật. Anh ấy tên M. Kể từ khi về nước, ngày nào anh ấy cũng đến nhà tôi chơi. Ngày nào cũng đững đón tôi trước cổng công ty. Tôi đã từ chối tình cảm của anh nhưng anh vẫn không chịu bỏ cuộc. Biết bố mẹ nhất quyết gả tôi cho anh, tôi đã khoc nức nở, không chịu ăn uống gì. Nhưng mẹ tôi dọa sẽ quyên sinh nếu như tôi không chịu lấy anh. Trước thái độ kiên quyết của mẹ, tôi đành tạm thời gật đầu chấp nhận lấy M để mẹ yên lòng.
Nhưng, suy nghĩ và đau khổ mãi, tôi quyết định không thể lấy một người mà tôi không yêu. Vì vậy trước ngày đính hôn, tôi đã mang quần áo và bỏ nhà ra đi. Tôi đến ở tạm nhà một người quen. Tôi có bà Dì chuyên làm mai mối hôn nhân nước ngoài. Đúng thời gian đó có một người Đài Loan sang Việt Nam hỏi vợ. Dì hỏi tôi có muốn sang Đài Loan không? Trong hoàn cảnh chán nản, và sợ bị mẹ bắt về, tôi đã đồng ý.
Lần đầu gặp gỡ, ông ta đã đồng ý lấy tôi làm vợ. Lễ cưới được tổ chức ngay sáng hôm sau. Mấy hôm sau, chồng tôi phải trở về Đài Loan để lo thủ tục giấy tờ, tôi ở lại lo học tiếng. Sau đó, tôi trở về nhà thăm ba mẹ. Ba mẹ đều không mắng chửi gì tôi. Mẹ chỉ nói: nếu con quyết định lấy chồng nước ngoài, sau này sướng khổ ra sao đừng hối hận.
Việc tôi kết hôn cùng người Đài Loan anh T không hề hay biết. Anh vẫn nghĩ tôi bỏ đi làm xa. Khi anh đến nhà tôi chơi, mẹ tôi đã nói cho anh biết. Nghe mẹ nói, anh vô cùng đau khổ và buồn chán. Tôi biết mình đã phụ anh, phụ bạc mối tình trong sáng mà chính tôi đã tôn thờ và vun đắp.
Ba tháng trôi đi thật nhanh. Ngày tôi lên đường sang Đài Loan, anh T có tiễn tôi ra sân bay. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh vì tôi biết anh đôi mắt ấy đang ướt lệ rơi. Tôi cố giấu nướt mắt bước lên máy bay, để lại phía sau những người tôi yêu mến. Gần 10h tối, tôi đặt chân đến Đài Loan. Một không gian hoàn mới với muôn ngàn ánh đèn toả ra từ những toà nhà cao vút. Chồng tôi đến sân bay đón tôi. Ngày đầu tiên đi làm dâu xứ người tôi đã phải dậy thật sớm nấu ăn sáng cho Bố mẹ chồng. Công việc này ở Việt Nam tôi chưa hề làm qua. Sự khác biệt về ngôn ngữ, rồi món ăn, và khẩu vị khiến tôi lúng túng. Nhưng dần dần mẹ chồng dạy tôi và tôi đã biết làm. Cuộc sống cứ thế trôi đi. Tôi đã có bầu và sinh được một bé trai xinh xắn và đáng yêu.
Khi mới sang vì chưa biết tiếng nhiều nên tôi không biết những người trong nhà nói gì và nghĩ gì. Nhưng dần dần tôi đã quen và hiểu được khá nhiều chuyện. Và tôi biết mình sai khi lấy chồng là nước ngoài. Chồng tôi đi làm được bao nhiêu tiền đều đưa hết cho bố. Mỗi ngày trước khi anh ấy đi làm, bố chồng tôi lại đưa cho anh ấy 200 đồng để ăn cơm. Anh ta chẳng bao giờ quan tâm, chia sẻ chăm sóc tôi. Anh cũng chưa hề mua sắm cho tôi bất cứ một thứ gì. Mỗi khi ốm đau tôi chỉ biết tự mình lo cho mình thôi. Tôi cảm thấy rất buồn, cô đơn và chán nản. Vợ chồng tôi càng ngày các cuộc cãi cọ lại xảy ra nhiều hơn. Đã có lần ra toà ly hôn nhưng anh ta không chịu ký nên tôi lại tiếp tục chịu cảnh sống như vậy.
Thế rồi một ngày nọ, tôi quen anh. Anh là người có tính tình hiền lành, biết quan tâm và chia sẻ với tôi. Từ khi gặp anh tôi thấy cuộc sống của mình như được thắp lại ánh sáng. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi không thể tiếp tục sống cuộc sống với người chồng hiện tại, không yêu thương và chăm sóc tôi. Tôi cần một mái ấm có tình yêu thực sự. Tôi sẽ ly hôn với người chồng hiện tại để quãng đời còn lại được sống bên anh – người đã mang lại cho tôi sự sống và niềm tin và hạnh phúc.
Mộng Cầm – TPHCM
Nửa quãng đời còn lại
下半輩子
Tôi sinh ra và lớn lên tại thành phố Hồ Chí Minh trong một gia đình khá giả và hạnh phúc. Vì mắc chứng bệnh đau đầu nên khi học hết cấp 2 tôi phải nghỉ học. Năm 17 tuổi mình làm đi làm công nhân trong một nhà máy giày da. Thu nhập tương đối ổn định. Một hôm, có một người bạn làm cùng công ty hỏi tôi: Chị đã có người yêu chưa? Tôi trả lời chưa. Cô ấy bảo muốn giới thiệu cho tôi một anh ở gần nhà cô ấy. Anh tên T. Anh có dáng người cao ráo, nước da trắng. Nhưng có điều gia đình anh ở quê, rất nghèo. Tài sản duy nhất của gia đình anh chỉ có chiếc xe đạp mà thôi. Chính vì lý do đó mà ba mẹ tôi ngăn cản tình yêu của chúng tôi. Ba mẹ còn tuyên bố, nếu tôi vẫn yêu anh thì đi khỏi nhà, ba mẹ không coi tôi là con nữa. Tôi yêu anh nhưng phận làm gái đâu dám cãi lời cha mẹ? Tôi vô cùng buồn chán. Chúng tôi chỉ còn cách lén lút gặp nhau!
Ba mẹ tôi đã hứa gả tôi cho một gia đình gần nhà có con trai đi Nhật. Anh ấy tên M. Kể từ khi về nước, ngày nào anh ấy cũng đến nhà tôi chơi. Ngày nào cũng đững đón tôi trước cổng công ty. Tôi đã từ chối tình cảm của anh nhưng anh vẫn không chịu bỏ cuộc. Biết bố mẹ nhất quyết gả tôi cho anh, tôi đã khoc nức nở, không chịu ăn uống gì. Nhưng mẹ tôi dọa sẽ quyên sinh nếu như tôi không chịu lấy anh. Trước thái độ kiên quyết của mẹ, tôi đành tạm thời gật đầu chấp nhận lấy M để mẹ yên lòng.
Nhưng, suy nghĩ và đau khổ mãi, tôi quyết định không thể lấy một người mà tôi không yêu. Vì vậy trước ngày đính hôn, tôi đã mang quần áo và bỏ nhà ra đi. Tôi đến ở tạm nhà một người quen. Tôi có bà Dì chuyên làm mai mối hôn nhân nước ngoài. Đúng thời gian đó có một người Đài Loan sang Việt Nam hỏi vợ. Dì hỏi tôi có muốn sang Đài Loan không? Trong hoàn cảnh chán nản, và sợ bị mẹ bắt về, tôi đã đồng ý.
Lần đầu gặp gỡ, ông ta đã đồng ý lấy tôi làm vợ. Lễ cưới được tổ chức ngay sáng hôm sau. Mấy hôm sau, chồng tôi phải trở về Đài Loan để lo thủ tục giấy tờ, tôi ở lại lo học tiếng. Sau đó, tôi trở về nhà thăm ba mẹ. Ba mẹ đều không mắng chửi gì tôi. Mẹ chỉ nói: nếu con quyết định lấy chồng nước ngoài, sau này sướng khổ ra sao đừng hối hận.
Việc tôi kết hôn cùng người Đài Loan anh T không hề hay biết. Anh vẫn nghĩ tôi bỏ đi làm xa. Khi anh đến nhà tôi chơi, mẹ tôi đã nói cho anh biết. Nghe mẹ nói, anh vô cùng đau khổ và buồn chán. Tôi biết mình đã phụ anh, phụ bạc mối tình trong sáng mà chính tôi đã tôn thờ và vun đắp.
Ba tháng trôi đi thật nhanh. Ngày tôi lên đường sang Đài Loan, anh T có tiễn tôi ra sân bay. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh vì tôi biết anh đôi mắt ấy đang ướt lệ rơi. Tôi cố giấu nướt mắt bước lên máy bay, để lại phía sau những người tôi yêu mến. Gần 10h tối, tôi đặt chân đến Đài Loan. Một không gian hoàn mới với muôn ngàn ánh đèn toả ra từ những toà nhà cao vút. Chồng tôi đến sân bay đón tôi. Ngày đầu tiên đi làm dâu xứ người tôi đã phải dậy thật sớm nấu ăn sáng cho Bố mẹ chồng. Công việc này ở Việt Nam tôi chưa hề làm qua. Sự khác biệt về ngôn ngữ, rồi món ăn, và khẩu vị khiến tôi lúng túng. Nhưng dần dần mẹ chồng dạy tôi và tôi đã biết làm. Cuộc sống cứ thế trôi đi. Tôi đã có bầu và sinh được một bé trai xinh xắn và đáng yêu.
Khi mới sang vì chưa biết tiếng nhiều nên tôi không biết những người trong nhà nói gì và nghĩ gì. Nhưng dần dần tôi đã quen và hiểu được khá nhiều chuyện. Và tôi biết mình sai khi lấy chồng là nước ngoài. Chồng tôi đi làm được bao nhiêu tiền đều đưa hết cho bố. Mỗi ngày trước khi anh ấy đi làm, bố chồng tôi lại đưa cho anh ấy 200 đồng để ăn cơm. Anh ta chẳng bao giờ quan tâm, chia sẻ chăm sóc tôi. Anh cũng chưa hề mua sắm cho tôi bất cứ một thứ gì. Mỗi khi ốm đau tôi chỉ biết tự mình lo cho mình thôi. Tôi cảm thấy rất buồn, cô đơn và chán nản. Vợ chồng tôi càng ngày các cuộc cãi cọ lại xảy ra nhiều hơn. Đã có lần ra toà ly hôn nhưng anh ta không chịu ký nên tôi lại tiếp tục chịu cảnh sống như vậy.
Thế rồi một ngày nọ, tôi quen anh. Anh là người có tính tình hiền lành, biết quan tâm và chia sẻ với tôi. Từ khi gặp anh tôi thấy cuộc sống của mình như được thắp lại ánh sáng. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi không thể tiếp tục sống cuộc sống với người chồng hiện tại, không yêu thương và chăm sóc tôi. Tôi cần một mái ấm có tình yêu thực sự. Tôi sẽ ly hôn với người chồng hiện tại để quãng đời còn lại được sống bên anh – người đã mang lại cho tôi sự sống và niềm tin và hạnh phúc.
Mộng Cầm – TPHCM




Pingback: Accounting Basics
Pingback: Twilight Breaking Dawn FULL MOVIE
Pingback: Fashion Designs By Lloyd Klein Are Absolutely Spectacular
Pingback: payless shoes promo code
Pingback: READY LIFT KIT
Pingback: wheels fiNANcing
Pingback: Asian Tiger Mosquito
Pingback: How To Earn More
Pingback: Accounting Basics
Pingback: solbriller
Pingback: does bankruptcy cover medical bills
Pingback: Accounting Basics
Pingback: Diaper Pail Liner
Pingback: Baby Care
Pingback: Accounting Basics
Pingback: Accounting Basics
Pingback: Asian Tiger Mosquito
Pingback: http://www.debtconsolidationloan.me
Pingback: parenting classes
Pingback: parenting classes
Pingback: The Girl With The Dragon Tattoo FULL MOVIE
Pingback: Asian Tiger Mosquito
Pingback: Testing
Pingback: free dating
Pingback: Watch 11-11-11 Full Movie
Pingback: Accounting Basics
Pingback: seattle organic seo
Pingback: oil change coupon
Pingback: Accounting Basics