Người bạn gái Đài Loan / 台灣好朋友

Cái ngày trở lại Đài Loan là ngày đại hàn, tôi đứng trước của nhà khu tập thể chờ người xuống mở cửa mà run rẩy vì rét. Sáng nay đi làm tôi quên không mang chìa khoá và quên mặc thêm áo rét. Tôi đang run lẩy bẩy thì chợt có chiếc áo ấm khoác vào vai tôi. Tôi giật mình quay lại, một gương mặt thật xinh xắn, dịu dàng của Tĩnh Ngọc hiện ra và cười cười nói nói với tôi: “ Trời lạnh thế này mà sao bạn không mặc thêm áo ấm?”.
Tôi nói: “Sáng nay thấy không lạnh lắm nên chủ quan ấy mà, giờ mới thấy lạnh.”
Tĩnh Ngọc lại nói: “Rồi bạn sẽ bị cảm lạnh như hôm nào thôi! Nhanh về nhà đi, mình mua trà gừng cho cậu uống nhé!”
Nói xong Tĩnh Ngọc bước nhanh về phía trước. Một lát sau, cô xách một túi nhỏ trong đó có cốc trà gừng nóng hổi đưa cho tôi. Đỡ cốc nước gừng trong tay, tôi cảm động vô cùng, nước mắt muốn trào ra và chỉ biết nói: “Cảm ơn bạn nhiều lắm, Tĩnh Ngọc.” - Không cớ gì tự dưng lại khóc. Mà sao bạn hay khóc thế? Thôi nín đi đừng khóc nữa mà. – Tĩnh Ngọc nói.
- Ừ! Tôi ngượng ngạo nói trong xúc động và khoác tay Tĩnh Ngọc bước lên phòng tôi.
Thế đó, cái tên “Tĩnh Ngọc” thật đẹp và thật xứng đáng với cô bạn người Đài Loan của tôi. Chúng tôi đã quen nhau lâu rồi, Ngọc là con gái của ông chủ lớn, chúng tôi bằng tuổi nhau. Mặc dù là tiểu thư con nhà giàu nhưng Tĩnh Ngọc rất giản dị, không kiêu căng. Tĩnh Ngọc làm quen với tôi và là bạn của tôi. Ngọc rất nhiệt tình giúp tôi học và viết chữ tiếng Trung. Ngọc dạy tôi đánh máy vi tính và có lúc rảnh rỗi Ngọc còn đến đưa tôi đi uống cà phê, ăn kem hay ăn đồ Mc Donald. Chúng tôi đã trở thành đôi bạn thân… Ngọc muốn học tiếng Việt vì Ngọc muốn sang VN làm việc nếu có cơ hội.     Có một lần Ngọc mua được quyển truyện tranh Tấm Cám ở quán Việt Nam. Ngọc hớn hở chạy đến tìm tôi, bắt tôi đọc và phiên dịch cho Ngọc nghe. Tôi giải thích cho Ngọc mặc dù trình độ tiếng Trung của tôi cũng vẫn chưa đâu vào đâu. Cũng may Ngọc thông minh nên hiểu được, Ngọc rất xúc động và rất muốn nghiên cứu và tìm hiểu tiếng Việt và đất nước, con người VN.
Vậy đó, Tĩnh Ngọc – bạn tôi là một cô tiểu thư xinh đẹp, con ông chủ lớn; cô không kiêu căng mà lại rất dịu hiền, dễ gần. Có Ngọc tôi thấy vui lắm. Nếu một ngày kia tôi phải xa Ngọc, chắc cả 2 chúng tôi sẽ rất buồn. Cảm ơn Ngọc, người bạn Đài Loan đáng mến của tôi.
Có lần tôi hỏi Ngọc: “Ngọc ơi! Bạn làm dâu đất Việt nhé! Mình sẽ giới thiệu cho. Ở VN, con trai cũng đẹp trai và phong độ không kém gì con trai Đài đâu nhé.”  Ngọc cười và nói với tôi: “Không dám đâu. Mình muốn sống độc thân cơ. Mình chỉ cần biết rằng ở VN có một người bạn gái là bạn, thế cũng đủ rồi.”

回台灣的那天是大寒,我站在公寓前等人下來開門,冷得渾身發抖。今早上班時,我忘了帶鑰匙,也忘了穿上外套。就在那一刻,突然有件外套披在我的肩膀上。我嚇一跳,轉過身來,靜玉那張溫柔、美麗的臉龐出現在我眼前,她笑著對我說:「這麼冷的天氣,你怎麼不多穿件外套呢?」

我說:「今天早上覺得不太冷,粗心大意,現在才感到冷!」

靜玉又說:「你這樣早晚會感冒!快回家,我給你買杯薑茶喝吧!」

說完,靜玉立即往前走。不久後,她提著帶子回來,裡面有一杯熱烘烘的薑茶。接著那杯薑茶的時候,我十分感動,眼淚快流出來,只能說一句:「謝謝你!靜玉!」

「怎麼無緣無故就哭了起來呢?你為什麼那麼愛哭啊?算了,別哭了~」靜玉說。

「好的!」我感動又害羞地回答,並牽著她的手走進我的房間。

靜 玉這個美麗的名字真是名符其實,她是我的主人,也是我的台灣朋友。我們相識已很久,靜玉是大老闆的女兒,我們同年。雖然是富家千金,但是靜玉的性格很單 純,不驕傲。靜玉主動與我交朋友,並成了我的朋友。她熱心教我中文,也教我用電腦打字。有空的時候,她會帶我去喝咖啡,吃冰淇淋還有麥當勞。

我們成了好朋友。她也很想學越南語,因為她打算到越南工作。

有一次,靜玉在一家越南店買到一本越南漫畫,她歡天喜地地拿來找我,逼我讀並翻譯成中文讓她聽。雖然我的中文程度不好,但還是盡量解釋讓她懂。幸好靜玉很聰明,所以都能明白。看了之後,她很感動,很想深入了解越南語、越南、越南人。

靜玉是個漂亮的千金小姐,親切,溫柔。有她的陪伴,我十分開心。如果有一天要離開,我們或許都很難受吧。

有一次我對靜玉說:「小玉喔!嫁給越南人吧!我會替你介紹!越南的男生並不輸台灣男生喔,長得也很帥氣,又很懂禮貌啊!」

她笑著說:「不敢啦!我想過單身生活。我只要知道在越南有你這個好朋友,那就夠了!」

文/Sóng nhỏ HM
翻譯/Hiểu Lê曉黎

This entry was posted on 星期二, 七月 7th, 2009 and is filed under 四方精選, 心情 Tâm tình. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

HAPPY NEW YEAR

Sống vui sống khỏe sức khỏe là vàng

新北市外勞資訊通

本站創用CC授權

讀者回應

Online

與四方報連結

<a href="http://4way.tw" target="_top"><img src="http://www.4way.tw/4way_logo.gif" border="0" /></a>