Vài dòng tâm sự / 感謝你,老公!
Tôi đến từ một nơi cuối cùng của tổ quốc – đất mũi Cà Mau. Tôi là nữ sinh của trường trung học phổ thông Bán Công Cà Mau, vừa tốt nghiệp ra trường vào tháng 8 năm 2007.
Khi còn ở trường, tôi cũng là nhân vật tiêu biểu trong những hội liên hoan văn nghệ và là người mẫu cho các tờ báo của các trường khác trong tỉnh. Nhưng khi ra trường tôi không có dự định phát huy sở trường đó mà tôi lại nuôi ước mơ thi đậu vào trường Đại Học Công An. Nhưng ước mơ vẫn mãi là ước mơ, nó sẽ không bao giờ trở thành sự thật với tôi. Vì nhà nghèo không có tiền cho tôi đi học Đại Học như người ta. Mẹ tôi mất sớm khi tuổi đời mới chỉ vừa 35, một mình cha phải tần tảo nuôi ba chị em tôi khôn lớn. Nhớ lúc mẹ còn sống, gia đình tôi rất hạnh phúc, cha tôi là thầy giáo dạy cấp II, mẹ là thợ may. Tôi còn một người chị gái và một đứa em trai, cuộc sống tuy khó khăn nhưng chúng tôi luôn đầm ấm bên nhau. Nhưng rồi cái hạnh phúc bình dị ấy đã bị cướp đi khỏi gia đình tôi. Mẹ tôi lâm trọng bệnh, nằm liệt giường suốt một năm. Cha tôi thật là một người đàn ông đảm đang, ông đã nuôi một người vợ bệnh nặng với ba đứa con nhỏ mà không một lời than thở. Ông đi khắp nơi vay nợ để lo thuốc thang cho mẹ. Nhưng dù uống bao nhiêu thuốc, tốn bao nhiêu tiền thì cũng không giữ được mẹ tôi trên thế gian này. Mẹ đã ra đi, bấy giờ em trai tôi mới 8 tuổi…
Mẹ tôi mất được hai năm thì cha tôi lấy một người đàn bà khác. Dì chỉ hơn chị gái tôi bốn tuổi và chẳng bao lâu sau thì sinh cho bố một đứa con gái. Vì nhà nghèo, lại mắc nợ chưa trả hết nên cha với Dì thường hay cãi vã. Thấy cảnh nhà như thế nên tôi đã quyết định đi lấy chồng Đài Loan sau khi mới tốt nghiệp phổ thông chưa đầy một tháng, với hi vọng thoát được cái nghèo và cảnh mẹ ghẻ con chồng. Tôi một mình đi thành phố Hồ Chí Minh kiếm chồng. Qua người mai mối, tôi đi xem mặt, và có lẽ do duyên số nên ngay lần đầu tiên đi xem mặt, tôi đã gặp được chồng tôi. Đám cưới được cử hành chỉ sau hai ngày. Có lẽ tôi may mắn hơn các chị em khác vì được chồng thương yêu và hết mực chiều chuộng.
Vì làm giấy tờ nên tôi phải ở lại Việt Nam 9 tháng. Rồi tôi có thai tại Việt Nam. Khi biết mình có thai, tôi không giống như những bà mẹ khác sẽ thấy vui mừng, hạnh phúc. Ngược lại, tôi rất buồn vì tôi tiếc cho cái tuổi 18 còn quá hồn nhiên, thơ ngây của mình. Mới ngày nào còn cắp sách đến trường mà giờ đây đã là mẹ, đã nhiều lần tôi định bỏ thai đi nhưng nó chỉ là một đứa trẻ vô tội nên không đành lòng. Khi chồng tôi biết tôi có thai, anh rất mừng khiến tôi phần nào cảm thấy được an ủi.
Rồi cũng đến ngày tôi lên máy bay về nhà chồng. Tôi đi không một giọt nước mắt, cũng không một lời tạm biệt cùng ai. Tôi một mình đến sân bay mà không một người tiễn đưa. Cuối cùng rồi tôi cũng bước xuống sân bay Đài Loan. Chồng đón tôi với nụ cười rạng rỡ khiến tôi ấm lòng khi vừa chân ướt chân ráo xuống nơi đất khách quê người. Đến nhà chồng, họ vui cười đón tiếp tôi khiến tôi thấy mình như được trở về nhà. Nhưng chỉ có điều, người ta thường nói “tránh vỏ dưa thì gặp vỏ dừa”. Ở Việt Nam tôi sợ cảnh mẹ ghẻ con chồng, thì đến đây tôi lại gặp phải mẹ ghẻ của chồng. Bà là vợ sau của bố chồng tôi, từ Trung Quốc sang. Bên ngoài bà tỏ vẻ rất tốt với tôi nhưng tôi biết trong tâm bà ghét cay ghét đắng tôi. Mỗi khi chồng tôi đi làm vắng nhà, bà thường mắng và nói những điều mà tôi không thể nào chịu đựng nổi.
Nhưng vì thương chồng nên tôi cố chịu sống chung với bà. Những lúc ấy tôi chỉ ước giá như hai vợ chồng có một căn nhà nhỏ để ở riêng thì sẽ thật hạnh phúc. Tuy thương tôi nhưng chồng tôi là là người rất nóng tính. Mỗi khi anh giận lên, anh rất lớn tiếng khiến tôi rất sợ, sợ đến phát khóc. Nhưng chỉ vài phút sau, anh lại hạ xuống và đến bên tôi, ăn năn xin lỗi tôi. Nhưng rồi từ từ tôi cũng quen và không còn hay khóc nữa. Tôi luôn thầm cảm ơn anh, cảm ơn anh đã cho tôi hạnh phúc, cám ơn anh đã che chở và an ủi tôi những lúc tôi buồn.
Tôi muốn nhắn tới ông xã mình rằng: “ Ông xã ơi! Hãy tin ở em, em sẽ là một người vợ hiền và chung thủy. Anh cũng như vậy nhé!” Có chồng ở bên, tôi không cảm thấy trống vắng tình thương của gia đình. Tháng 12 vừa rồi, bé trai kháu khỉnh của chúng tôi đã ra đời. Nhìn thấy bé, tôi cảm thấy trách nhiệm làm mẹ, làm vợ của mình càng trở nên quan trọng, tôi tin mình nhất định sẽ làm tốt. Vừa rồi, chồng tôi mới mua được một căn nhà ở chung cư, tôi tin đó sẽ là tổ ấm hạnh phúc của gia đình tôi.
我來自越南最南端的金甌省,2007年8月,我高中畢業。原本想要考大學,不過希望只是希望,難以成真,因為家中經濟狀況不佳。
我母親35歲就過世,爸爸很辛苦地把我們三姊弟養大。我還記得當母親在世的時候,好幸福,爸爸是初中老師,媽媽是裁縫師。雖然生活不是頂好,但是我們心中都覺得充滿溫暖的感覺。但是好景不長,簡單幸福因為母親的重病而被奪走,爸爸是個好男人,他既要照料母親,又照顧小孩,一句怨言也沒有。爸爸到處借錢買藥替母親治病,但母親仍舊離開了我們。當時,我弟弟才8歲。
母親過世兩年後,父親再婚,她只比我姊姊大4歲,不久後生了一個女孩。她常和我爸因為經濟問題而吵架,爸爸的債務也尚未還清,看到眼前的種種困難,高中畢業還不到一個月,我就決定要自己到胡志明市「找老公」。通過紅娘的介紹,也許還有加上些緣分,第一次的見面,我就找到「老公」。婚禮在兩天後舉行,老公人很好,很體貼,也很關心我。
辦手續期間,我留在越南9個月。當我知道自己懷孕的時候,不像別的媽媽那樣高興,反而很難過。想想自己才18歲,原本應該要念大學,跟朋友一起享受天真又愉快的年青春。現在呢?竟然要當媽媽!我三番兩次想做墮胎,但想到我肚裡的寶貝只是個無辜的孩子……我不敢。不過,我老公知道我懷孕時很高興,讓我稍稍覺得有點安慰。
終於到台灣為人妻子了。沒有眼淚,沒有向任何人說再見,也沒有人來機場送機,我就這樣離開了家鄉。到了台灣,老公用幸福的笑容迎接我,讓我感受到異國的溫暖。老公的親人對我很好,讓我覺得像在自己家裡一樣親切,彷彿回到親愛的越南。
只不過,世界上沒有一條完全順利的路。在越南時,我最擔心「後母與老公前妻之子」的情節。到了台灣,我卻遇到老公的後母。她來自中國,表面上對我很好,不過我知道她很討厭我!每次老公不在家,她就用不堪入耳的字眼罵我。
每次遇到這種狀況,我都為了老公而忍耐,只希望夫妻倆能幸福地住在外面。我老公很容易生氣,每次生氣就會對我破口大怕,讓我害怕到掉眼淚。但只要過幾 分鐘,他就會來跟我道歉。漸漸的我習慣了,也不哭了。但是我還是真心感謝老公給了我幸福,當我難過的時候他總會安慰我、保護我。
老公啊!我只想跟你說:「你要相信我,我永遠是你最愛的老婆,你也要這樣喔!我們都不要有貳心喔!」我們親愛的寶貝已經來到這個世界了!看著孩子,我深深地感到當媽媽和妻子的責任,我相信我會做得比任何人更好。現在我老公也買了新房子,這裡將會是我們最幸福、最溫暖的窩。
文╱Phan Tố Nguyên潘素元
翻譯╱Tú Linh秀林




Pingback: méthodes
Pingback: unique hoodia
Pingback: rasoir electrique
Pingback: Shopping Cart Reviews
Pingback: Accounting Basics
Pingback: fast weight loss
Pingback: wheels
Pingback: tire shop
Pingback: anyoption review
Pingback: digg exchange
Pingback: bespoke dress shirts
Pingback: school injury