Cảm nhận cuộc sống / 送走阿媽

Bà đã ra đi không bao giờ trở lại, tôi khóc bà như khóc người thân của mình. Tôi chăm bà tròn 3 năm 7 tháng. Bà đã ra đi để lại cho tôi nhiều ấn tượng và cảm xúc!

Còn nhớ ngày mới đến Đài Loan, công việc của tôi là chăm bà và làm việc nhà. Một bà già cực kì khó tính và hay mắng mỏ mọi người, không chỉ riêng tôi. Nhiều lúc khiến tôi ức phát khóc, bà tôi chỉ biết tiếng Đài nên tôi phải học tiếng Đài để giao tiếp với bà. Chăm sóc người bệnh đòi hỏi phải có lòng yêu thương và sự nhẫn nại, đối với tôi hai điều vốn đã có trong tôi nên tôi thật sự đã chăm sóc bà ngày càng tốt hơn; điều đó cũng thay đổi cách nhìn về bà trong tôi. Bà càng ngày càng thương tôi hơn và tôi đối với bà mà nói không khác gì báu vật, bà không thể thiếu bàn tay chăm sóc cuả tôi. Tôi hiểu bà hơn cả con cháu của bà, một ngày bà gọi tên tôi đến mấy trăm lần, bà chỉ gọi để được nghe tiếng tôi đáp lại, để bà biết tôi vẫn luôn ở gần bà. Cứ 5 phút không thấy tôi là bà lại kêu la ầm ĩ. Ngày ngày chỉ có tôi và bà ở nhà, hai bà cháu tôi rất gắn bó nhau cũng bởi một lẽ mọi việc bà đều phải dựa vào tôi. Bà không thể làm được bất cứ việc gì một mình. Bà tin tưởng ở tôi nên tất cả mọi việc trong nhà dù lớn dù nhỏ bà đều kể cho tôi nghe, kể cả chuyện riêng tư của bà….

Thời gian trôi đi, bệnh của bà ngày càng nặng hơn và sự thoái hoá ngày càng rõ rệt. Hơn nữa, tính khí của bà cũng ngày càng thất thường vì vậy bà hay mắng tôi vô cớ nhiều hơn. Bà không chịu ăn uống gì, tôi phải tìm mọi cách để dỗ cho bà ăn và thật sự dỗ bà còn khó hơn dỗ trẻ con nhiều lần. ồi một ngày, bà cầm tay tôi khóc, bà xin tôi tìm cách cứu bà vì bà không muốn chết, chỉ cần thêm vài tháng nữa cũng được. Tôi nghe lời cầu xin của bà mà thấy thật đau xót. Lúc đó, tôi chỉ biết động viên, an ủi bà. Bà nói với tôi trong nước mắt, tôi tốt với bà như thế, nếu bà ra đi nhất định sẽ phù hộ cho tôi.Càng ngày bệnh của bà càng nặng hơn, bà không ăn được cơm và cũng không nuốt được cháo khiến mọi người trong nhà không biết làm cách nào. Bà không ăn thì làm sao có sức đây. Tôi liền nghĩ ra cách hầm cháo với nước xương sau đó thịt, cá, rau, trứng… cho vào hết máy xay sinh tố đánh nhuyễn, trộn với cháo và quấy thành bột như của trẻ sơ sinh và bón từng thìa nhỏ cho bà ăn. Ròng rã mấy tháng trời như vậy mà bệnh tình của bà vẫn không khả quan hơn. Rồi đến khi nhập viện, tôi cũng mang cả máy sinh tố vào viện để làm như vậy cho bà ăn. Các bác sĩ, y tá cùng mọi người đều trầm trồ khen ngợi và ngưỡng mộ tôi vì đã chăm sóc tốt cho bà tận tâm như thế. Những ngày nằm viện ở phòng phổ thông, bà đã khen và quảng cáo với tất cả mọi người trong phòng. Một hôm cháu đích tôn của bà được nghỉ vào thăm bà và muốn đút bột cho bà ăn, dỗ thế nào, bà cũng không thèm ăn. Chỉ có tôi dỗ được bà vì tôi vừa cho bà ăn vừa kể đủ mọi chuyện cho bà nghe… tôi học được gì, nghe được gì đều kể cho bà nghe. Rồi đến chuyện tiếu lâm của VN mình tôi cũng cố gắng dịch sang tiếng Đài và kể cho bà nghe. Bà vừa ăn vừa tròn mắt nghe tôi kể, một lúc sau bà đã ăn hết bát bột. Cháu của bà cũng là ông chủ của tôi thật sự khâm phục tôi. Bà tôi vốn lâm bệnh nặng nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, minh mẫn và rất hay nói nên tôi học tiếng Đài từ bà rất nhanh. Cái miệng của tôi ngày ngày phải tiếp chuyện bà.

Bà nằm ở phòng bệnh phổ thông được một tháng một tuần thì phải chuyển vào phòng cách li vì lúc này bà không tự hô hấp được. Bác sĩ báo gia đình cần phải chuẩn bị tâm lý vì bệnh của bà đã không thể chữa được. Buổi chiều hôm cấp cứu tại chỗ, tôi thấy bà quằn quại đau đớn vì bác sĩ phải đưa ống dẫn khí vào phế quản và còn cả ống hút đờm, ống dẫn thức ăn vào dạ dày. Tiếp đó máy chụp X-quang, tiêm thuốc trợ tim, máy hỗ trợ tim liên tiếp đến. Bà quằn quại hai tiếng đồng hồ máy và người không phối hợp được và kêu liên hồi. Tôi thấy bà đau đớn như thế thực sự không cầm được nước mắt. Sau đó, bác sĩ tiêm thuốc ngủ cho bà để bà thiếp đi một lúc, đến khoảng 11h đêm mới chuyển bà vào phòng cách ly. Chúng tôi ra về mà lòng nặng trĩu. Tôi thương bà khi bà tỉnh dậy biết mình nằm trong phòng cách ly chắc sẽ buồn lắm. Việc đầu tiên bà tỉnh dậy là sẽ đảo mắt tìm tôi và gọi tên tôi nhưng ngày mai bà tỉnh dậy sẽ không có tôi ở bên mà chỉ toàn là y tá, bác sĩ với màu áo blu trắng. Tôi đợi thời gian để được vào thăm bà sao mà lâu thế, 10h rưỡi tôi mới được vào thăm bà 30 phút. Nhìn thấy tôi mắt bà sáng lên rồi lại cụp xuống buồn bã. Tôi đã động viên, cổ vũ bà khiến tâm trạng của bà đã khá hơn, bây giờ không nói được nên bà rất hay bị kích động. Bà muốn nói mà không thể nói được. Chỉ có tôi là hiểu được bà nghĩ gì và muốn nói gì. Tôi trở thành chuyên gia cảm nhận và phiên dịch cho bà bởi những điều tôi nói đều đúng ý của bà, bà sẽ gật đầu. Bà ở phòng cách ly được 1 tháng 2 ngày thì bác sĩ thông báo cho gia đình đón bà về và chuẩn bị hậu sự. Thật sự đã vô phương cứu chữa, lúc này bà đã không còn mở được mắt, lưỡi đã cứng, toàn thân xưng to gấp 2 lần bình thường nhưng não bộ của bà vẫn còn hoạt động và chỉ có tôi là đánh thức được bà mở mắt và dùng mắt trả lời câu hỏi của tôi. Lẽ đương nhiên là bà chỉ nhận được cái giọng thanh thanh, lanh lảnh của tôi. Tôi đã bảo với bà ngày mai làm giấy xuất viện đưa bà về nhà được không? Nếu được thì bà hãy mở mắt ra và nhắm mắt lại 2 lần. Bà đã lấy hết dũng khí để mở mắt trả lời tôi, bà muốn về nhà. Trước đó con cháu bà ra sức gọi bà, bà cũng không hề lay động. Cả đời bà vất vả, chuyện của bà dài và vô cùng cảm động như những người mẹ VN anh hùng vậy. Vào một ngày tháng 7, bác sĩ, y tá và mọi người đưa bà về nhà. Về đến nhà cũng chỉ có tôi là gọi được bà, bà đã về đến nhà rồi bà ơi. Như có phép lạ bà đã mở to đôi mắt nhìn tôi và mọi người, nhìn kỹ ngôi nhà một lần rồi từ từ khép mắt lại.Ống ô xi được y tá rút ra, bà nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng rồi đi vào cõi vĩnh hằng một cách thảnh thơi. Lần đầu tiên trong đời tôi được chứng kiến cảnh một con người ra đi bình thản như vậy nhưng đó là một sự ra đi vĩnh viễn. Tôi đã không cầm được tiếng khóc nức nở. Mọi người đã dặn lúc này không được ai khóc để cho bà đi được thanh thản. Cuộc đời bà đã đặt dấu chấm hết ở cái tuổi 89. Một tuổi mà được xem là rất thọ, sống ở đời, ai cũng có lúc sinh ra và mất đi, tất nhiên là mỗi người mỗi cách khác nhau. Nhưng chết không phải là chấm hết, chỉ là một dấu chấm phẩy thôi bởi chết là mở đầu ở thế giới khác…

Lo hậu sự cho bà xong, không bao lâu sau thì tôi đã tìm được cho mình chủ mới. Vì tôi có trách nhiệm trong công việc và làm rất tốt công việc của mình nên mọi người giới thiệu cho nhau và tìm đến tôi. Tôi có 5 chỗ để lựa chọn, lần này tôi chọn ở với 2 ông bà giáo viên tiểu học nghỉ hưu. Cuộc sống của tôi rất thoải mái, công việc nhàn gấp mấy lần nhà chủ cũ của tôi và cách nhà chủ cũ không xa lắm. Nhà chủ cũ đã nói với tôi coi đó là nhà của mình và muốn về lúc nào cũng được. Tôi thật vui vì mình là một con người làm được những điều có ích và ý nghĩa. Thật sự mà nói sống để cho người khác. “Yêu thương, quý mến” thì mới khó chứ để người ta “khinh bỉ, ghét bỏ” thì đơn giản phải không các bạn…

阿媽走了,再也不回來了,我痛哭流涕。我照顧她3年7個月,她走了,留給我許多難忘的回憶。

剛來台灣時,我的工作是照顧阿媽和作家務。阿媽非常嚴格,常常罵人。很多次,她的話簡直氣死我。她只會說台語,因此我得學台語才能與她溝通。照顧病人需要耐心與愛心,幸虧我具備這些特點,因此把她照顧得越來越好,也使得她對我的看法漸漸改變、越來越喜愛我。

對她來說,我像珍珠一樣寶貴,她實在不能缺少我的照顧。我比他的子孫更了解她,她一天叫我的名字上百遍,只為了聽到我回覆的聲音,為了知道我還在她身邊。隔5分鐘看不到我,她又大喊大叫。每天都只有我和她在家,兩人十分親密,她也非常信任我,什麼事都跟我說,包括她的私事。

阿媽的病越來越嚴重,老化現象明顯,脾氣也變得反覆無常。她不肯吃喝,我想方設法哄她吃,實在還比哄小孩子還困難。有一天,她握著我的手哭泣,求我找辦法救她,因為她不想死,儘管能再活幾個月也好。聽她說的話,我真心疼,但我只能安慰她,鼓勵她。她淚流滿面地說,我對他這麼好,她走了一定會保佑我。

她的病一天比一天嚴重,不能吃飯,也吞不下粥,大家都無能為力。她不吃東西,怎麼有力氣對抗疾病?我想了個辦法,把魚、肉、青菜、雞蛋磨碎,放入排骨湯裡煮成粥,一杓一杓餵她吃。連續幾個月,她的病狀還沒好起來。住院之後,我還是照樣煮粥帶來餵她吃。醫生護士們都佩服我這麼盡心盡力地照顧阿媽,阿媽也常常在大家面前誇獎我。

有一次,她的孫子請假來看她,想餵她吃粥,但不管怎麼哄,也沒辦法讓她吃。只有我能餵她吃,因為我一邊餵她,一邊給她講很多故事,我所學到的,我都與她分享。甚至越南的笑話故事我都儘可能翻譯成中文講給她聽。她一邊吃,一邊睜著眼睛聽我講,不久便吃完了。她的孫子十分佩服我。

急救的那個下午,醫生把導管插入她的胃裡,阿媽顯得疼痛無比。然後,X光機、助心機陸續進房包圍著她。阿媽不停的痛苦大喊,我則控制不住泉湧的淚水。後來醫生給她打了一針安眠藥,讓她睡了一會兒,帶她進隔離病房。

我們帶著沉重的心力回到家。我知道,如果阿媽醒來,發現自己躺在隔離病房,一定會很傷心。她平常醒來的第一個動作就是找我,叫我的名字,但明天,她醒來的時候會看不到我,只有周圍傳著白衣的醫生與護士。

晚上十點半我終於獲准進去看她30分鐘。看到我,她的眼睛發亮,又難過地下垂。我努力安慰她,鼓勵她,因為現在她已說不出話,所以很容易激動。

她想說但不能說出,只有我才了解她想要說什麼。我成為翻譯她心裡話的專家,我說的每句話都合於她的想法,她會點頭。她在隔離病房住了一個月後,醫生通知家人把阿媽帶回家,準備後事。當時的她不能張開眼睛,舌頭變硬,全身比平常腫大了兩倍,但腦子仍然清醒,而只有我才能讓她睜開眼睛,讓她用眼睛回答我的問題。她似乎只認得出我那種又高又清的聲音。我對她說,明天帶您回家,好不好?如果同意的話,請睜開眼睛兩次。她拿起所有力氣睜開眼回答我,她真的想回家。之前,她的兒女拚命叫她,她都不動。她一生勞累,人生故事就像越南的英雄母親一樣漫長而感人。

7月份的某一天,醫生、護士以及家人送她回家。

回到家,也只有我才能叫她,告訴她:阿媽,您已回到家了!奇蹟一般,她睜大眼睛,看我,看大家,看了家裡的所有東西後,慢慢闔上眼。護士把導管拔除,阿媽輕輕地喘著最後一吸,輕鬆地走上天堂。那是我生命中第一次目睹一個人如此輕鬆地離開塵世,然而也是永遠的離別。我無法控制哭聲,儘管大家都說不要哭,為了讓她開心地走。阿媽的人生就在89歲而停止。活在世界的人總會離開,而每個人也許會有不同的方式而離去。但,死亡並不是句點,而只如一個逗點,因為死亡就意味著在另個世界中的開始。

為阿媽辦完後事之後,我找到新的雇主。因為我有責任感,什麼工作都做好,因此大家都向人推薦我。當時我有5個地方可以選擇,最後我選了兩位曾經當老師的退休老夫妻。我的生活與工作都十分輕鬆,也離舊雇主家不遠。他們對我說,那是我的家,我隨時都可以回去。我為自己所做有意義的事情感到十分開心與自豪。人生就是為別人而活著,受人喜歡疼愛很難得,而被人家輕視討厭,可就十分簡單,對嗎?

文/裴翠情Bùi Thúy Tình –Bắc Giang, 0987-373246

翻譯/曉黎 Hiểu Lê

This entry was posted on 星期三, 七月 8th, 2009 and is filed under 主與雇 Chủ sử dụng và người làm, 四方精選. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

HAPPY NEW YEAR

Sống vui sống khỏe sức khỏe là vàng

新北市外勞資訊通

本站創用CC授權

讀者回應

Online

與四方報連結

<a href="http://4way.tw" target="_top"><img src="http://www.4way.tw/4way_logo.gif" border="0" /></a>