Mất phương hướng / 失去方向
Cuộc sống là cuộc hành trình đi kiếm tìm những điều ta không có. Và nhiều khi không phải những gì ta mong muốn, khát khao cũng thuộc về ta.
Từ trong gian lao nghèo khó, tôi đã không ngừng nỗ lực vươn lên và thi đỗ đại học. Nhưng khi vừa ngồi trên ghế giảng đường được ba tháng thì mẹ tôi ốm nặng, gia đình khó khăn, tôi đã phải bỏ học về quê chăm sóc mẹ tôi. Sau một năm, bệnh của mẹ tôi đã khỏi, tôi mong muốn tiếp tục được đến trường nhưng cuộc sống nơi mảnh đất miền Trung sỏi đá quá nhiều khó khăn, cộng thêm hoàn cảnh gia đình…đã dập tắt đi mơ ước trở thành một cô giáo trong tương lai của tôi. Tôi đã ra Hà Nôi đi làm những mong kiếm tiền về giúp mẹ. Cũng chính tại mảnh đất Hà Thành phồn hoa và đô hội tôi đã gặp anh, người thắp lên ngọn lửa tình yêu đầu đời trong tôi.
Cho đến giờ tôi cũng không thế lý giải vì sao anh lại yêu tôi? Tôi chỉ là một cô gái quê mùa lam lũ, xấu xí, ngoài sự ngoan ngoãn, dịu hiền, ít nói, tôi chẳng có một ưu điểm gì khiến người khác phải chú ý. Còn anh, một anh bộ đội chuyên nghiệp đẹp trai, nhà giàu, nghề nghiệp ổn định, sao anh lại có thể yêu tôi? Câu hỏi ấy tôi đã tự hỏi chính mình và hỏi anh nhiều lần nhưng cả anh và tôi đều không tìm được ra lời giải đáp. Anh bảo có lẽ do duyên số, tôi chỉ mỉm cười và trong lòng cháy lên một niềm vui hạnh phúc khó tả.
Mặc dù yêu anh và được anh yêu nhưng tôi vẫn có một nỗi băn khoăn lo lắng, vì yêu nhau là thế nhưng chưa một lần anh muốn dẫn tôi về nhà anh. Điều đó đã thôi thúc tôi và một cô bạn thân tìm đến nhà anh. Tôi cùng một cô bạn thân đã đóng giả là hai sinh viên đi tìm phòng trọ và đã đến được nhà anh, cùng mẹ anh chuyện trò thoải mái. Qua chuyện trò về phòng trọ, rồi lan dần đến chuyện con cái bà, bà cũng đang đau buồn về việc phản đối anh con trai yêu một cô bé không nghề nghiệp ở Nghệ An hay Thanh Hóa gì đó….Thực tình nghe mẹ anh tâm sự vậy, tôi muốn bật khóc cho thân phận của mình nhưng cố kìm nén cho đến khi rời khỏi nhà anh. Ngay sau đó tôi quyết định rời xa anh không một lời giải thích mặc dù tôi biết anh cũng đau buồn lắm.
Bước chân sang Đài Loan tôi nuôi khát vọng kiếm tiền thay đổi cuộc sống nhưng lý do sâu xa hơn là tôi muốn quên anh, quên đi những đắng cay của mối tình đầu. Thế rồi thời gian như một liều thuốc vạn năng xoa dịu đi những vết thương trong lòng tôi. Qua báo Bốn Phương đã có nhiều bạn bè gọi điện và muốn kết bạn cùng tôi. Nhưng vì cuộc sống và công việc của tôi ở đây rất gò bó và mất tự do, không được ra ngoài nên dần dần bạn bè cũng xa rời tôi. Duy chỉ có anh H là vẫn thường xuyên gọi điện hỏi han và động viên tôi. H đã tâm sự với tôi về quá khứ, hiện tại cùng những dự định ước mơ tương lai của anh. Anh thực sự đã cùng tôi chia sẻ bao buồn vui nơi đất khách. Anh đã từng đau với nỗi đau của tôi, mỉm cười sẻ chia trước những niềm vui nho nhỏ mà tôi có được. Tình cảm của chúng tôi lớn dần theo thời gian. H đã ngỏ lời yêu tôi. Tuy nhiên mỗi khi nghĩ đến hai tiếng ấy trái tim tôi lại chưa thể quên được hình bóng của V – người yêu cũ của tôi. Tôi đau đớn và không muốn dối lừa H nên chưa nhận lời yêu anh. Biết vậy anh buồn nhưng vẫn không ngớt hy vọng. Anh còn hứa sẽ mang lại cho tôi một cuộc sống hạnh phúc và đầy đủ. Có lần vì buồn chán mà anh đã uống rượu say mặc dù anh không hề biết uống rượu. Khi say anh đã la khóc và gọi tên tôi. Anh gào thét đến khan cổ họng và xin tôi hãy đến với anh , đừng bỏ rơi anh vì anh đã quá yêu tôi. Khi đó tôi ở xa lại không thể ra ngoài nên đành nhờ bạn bè chăm sóc anh. Thực tình lúc ấy tôi thấy thương anh và muốn chạy lại ôm chầm lấy anh mà an ủi vỗ về, mà chăm sóc anh để anh vượt qua cơn say. Sáng hôm sau anh tỉnh dậy và đã gọi điện xin lỗi tôi. Tôi cũng chỉ biết động viên anh chăm chỉ làm việc, đợi khi nào hoàn thành ba năm trở về hãy nói sau.
Nhiều đêm nằm nghĩ tôi thấy mình hợp với H hơn. Tình yêu của tôi dành cho anh càng ngày càng sâu đậm hơn. Thực tình tôi không thể phủ nhận rằng tôi cũng đã yêu H. Nhưng hình ảnh của V trong trái tim tôi vẫn còn sâu đậm quá. Hai người đàn ông tôi yêu thật đáng yêu biết nhường nào. Cho đến bây giờ chính bản thân tôi cũng không biết phải làm sao nữa? Tôi đang rối bời và mất phương hướng. Qua báo Bốn Phương tôi mong các bạn hãy hiểu cho tâm trạng của tôi và cho tôi những lời khuyên chân thành! Xin cảm ơn báo Bốn Phương, cảm ơn mọi người rất nhiều!
Thanh Hương Dung – Nghệ An
0939 665 691




Pingback: Sex Geschichten
Pingback: Baseball T shirts Design
Pingback: forex trading pdf
Pingback: Accounting Basics
Pingback: regrow hair
Pingback: hair restoration
Pingback: Hindi Sex Stories
Pingback: Tamil Sex Stories
Pingback: Tamil Sex Stories
Pingback: medical herbal license
Pingback: SEO
Pingback: electricity calculator
Pingback: scotch self-sealing laminating pouches