Hạnh phúc đâu phải nhiều tiền / 有錢並不能帶來幸福
9 giờ tối. Vừa tan ca về đến phòng, tôi chợt thấy chiếc điện thoại cũ rích của mình vang lên bản nhạc Bằng Lăng Tím. Lại có tin nhắn nào đây? Tôi ném điện thoại vào góc giường rồi nằm vật ra. “Tôi đang mệt, nghỉ một chút đã rồi đọc!”, lẩm bẩm nói với chủ nhân của tin nhắn trong điện thoại, tôi lười biếng nằm nhìn lên trần nhà. Đã gần 6 tháng nay chuyển công việc mới khiến tôi mỏi mệt quá, ngày nào cũng làm 12 giờ đồng hồ, nặng nhọc và bụi bặm. Tiền lương thấp lại còn gặp phải chủ nghèo, nợ lần nợ lữa tháng nọ nối tháng kia.
Kiếm tiền khó thật.
Tôi với chiếc điện thoại. “ Hạnh phúc là gì hả mày? Tao khổ quá. Có lẽ tao về!”. Tôi vội vàng ngồi bật dậy đọc đi đọc lại dòng tin nhắn.
Đầu dây bên kia, tiếng của Thùy bạn thân tôi thổn thức. Thùy khóc như mưa khiến tôi ngỡ ngàng, bởi trong tất cả đám bạn bè của tôi, Thuỳ nổi tiếng là người bướng bỉnh và gan lỳ. Nó thường bảo: “kiếm được giọt nước mắt của tao ở đất Đài Loan này thì khó lắm đó. Vì tao chưa kiếm đủ tiền thì tao còn chịu được gian khổ!”
Thuỳ và tôi là đôi bạn rất thân từ nhỏ, cùng học, cùng lớn lên bên dòng sông Trà Lý. Lớn lên, Thùy theo cha lên thành phố còn tôi ở lại quê. Thùy lấy chồng và sinh một bé trai kháu khỉnh, còn tôi thì long đong lận đật với nghiệp văn chương, nhưng chúng tôi vẫn thường liên lạc với nhau. Thế rồi, Thùy đi Đài Loan làm giúp việc gia đình. Trước khi đi Thuỳ gọi cho tôi: “ Cuộc sống không có tiền là không có tất cả, ra đi giữ trọn lời thề, tiền chưa đầy túi không về Việt Nam!”, nó cười và triết lý với tôi một câu xanh rờn như thế.
Tôi bảo Thuỳ: “ Nhà cửa có rồi, chồng thì công việc ổn định, đi làm kinh tế 3 năm thôi rồi về Thùy nhé!”
Thấm thoắt thoi đưa, thời gian 5 năm trôi qua, Thùy của tôi vẫn mê mải kiếm tiền trên đất khách. Thuỳ mua mảnh đất lớn trên thành phố, mua thêm cả ở quê. Chồng Thuỳ thỉnh thoảng cũng đưa con về thăm quê ngoại, nhìn họ cô đơn và thiếu vắng bàn tay người vợ lâu ngày, tôi cứ thấy thương thương.
Rồi tôi cũng theo Thuỳ đi Đài Loan, ngày Thùy hết hợp đồng 6 năm thì tôi vừa được 1 năm. Thùy tự hào khoe với tôi thành tích nó gặt hái được trong những năm ở nước ngoài: một ngôi nhà 4 tầng trên phố và hơn trăm triệu gửi ngân hàng.
- Thôi về nhà với chồng con đi. Chồng mà không có vợ ở bên lâu ngày lại thành chồng của người khác thì khổ!
Tôi thủ thỉ với Thùy như thế khi nó đến chào tôi để trở về Việt Nam. Không biết đến bao giờ tôi và Thuỳ mới gặp lại nhau vì Thuỳ đã đi hết cả con đường còn tôi hãy còn cả chặng dài gian khổ.
- Tao sẽ còn trở lại!
- Nhưng chủ mày có thuê người nữa đâu!
- Tao sẽ về làm giả tên người khác để đi làm công nhân, ở nhà kiếm bao giờ mới có tiền?
- Nhưng mày đủ tiền rồi mà, còn chồng, còn con cần chăm sóc…
- Ôi dào, tao đi 6 năm rồi họ vẫn sống đó thôi, nhà cao cửa rộng, xe máy vi vu, họ còn cần gì hơn thế?
Và rồi Thuỳ trở lại Đài Loan thật, chỉ sau có 24 ngày trở về quê hương. Thùy mang một cái tên mới của người em họ. Đến Đài Loan, Thùy lập tức gọi điện cho tôi:
- Lão chồng nhà tao không đồng ý cho tao đi đâu nhưng tao bảo thế thì lão phải tìm ra tiền để cho mẹ con tao chi tiêu, thế là lão chịu thua…
Tôi không biết nói gì với Thuỳ chỉ thầm trách Thùy sao quá coi trọng đồng tiền và lo sợ cho hạnh phúc của nó.
Và rồi cái điều đó đã đến. Chồng Thuỳ đã có hạnh phúc mới. Thuỳ chỉ nhận được một mẩu tin nhắn: “ Anh và con anh cần một gia đình, cần một bữa cơm đạm bạc do vợ nấu. Xin trả lại em nhà cửa và tất cả!”
Thuỳ đã khóc bằng những giọt nước mắt cay đắng và chua xót. Tự trách bản thân mình nhưng mọi chuyện đến với Thuỳ đều đã muộn. Tình cảm gia đình là những điều thiêng liêng nhất nhưng Thuỳ đã không hiểu điều đó. Thuỳ đã nghĩ, đã từ hào và mải mê với những đồng tiền mà không nghĩ rằng phải biết dừng lại, dừng đúng lúc. Thuỳ đâu có biết cho dù phải chịu đựng gian khổ để kiếm thật nhiều tiền về cho gia đình nhưng đồng tiền nào cũng cần có giới hạn.
Hạnh phúc đâu phải nhiều tiền, Thùy ơi!
Phạm Thảo Vân
晚上9點,剛下班回到房間,突然聽到那隻老舊的手機響起那首歌。又有什麼簡訊呢?我把手機丟到床上,疲倦地躺了下來。我現在很累,休息一下再看!我對那封簡訊的主人自言自語一番,懶洋洋地看著天花板。將近6個月,換新工作讓我覺得疲累,天天都連續12個小時,太繁重,太多灰塵。薪水不高又遇到貧窮的雇主,他總是拖拖拉拉不給我發薪水。
賺錢好難!
我伸手拿著手機。幸福到底是什麼呢?我好苦,可能要回去了!我急忙起身看了好幾遍簡訊。
電話裡響起好友阿翠的哭聲。她痛哭失聲讓我很驚訝。因為在我的朋友裡面,她是一個堅強的女人。她常說:讓我在台灣流淚不容易哦!因為賺不夠錢,所以我還能吃苦!
我和阿翠從小就是好朋友,同班同學,在茶理河邊一起長大。之後,阿翠跟著父親到城市生活,我留在家鄉。不久,阿翠嫁人並生了一個可愛的男孩,而我卻是個潦倒的文人,但我們仍然保持聯繫。後來,阿翠去台灣幫傭,走之前,她給我打電話說:生活沒有錢等於什麼都沒有。離開前發誓,錢沒賺飽,絕不回來!她笑著對我說那句讓人驚歎的名言。
我對她說:你有了房子,老公的工作也穩定了,只去三年就回來吧,好不好?
時光飛逝,5年過去了,阿翠仍然在異鄉拚命賺錢。阿翠買了幾塊大土地,城市也有,家鄉也有。她的老公偶爾也帶著小孩回娘家看望,看他們父子倆長久缺乏賢妻良母的照顧,我覺得好心酸。
之後我也學阿翠去台灣,她完成6年合約的那天,我才剛熬過1年。阿翠自豪地列出她在國外所獲得的成就:一棟4層的樓房以及銀行帳戶裡的好幾億越盾。
回去陪老公和小孩吧!否則老公一直沒有老婆在身邊,變成別人的老公就苦了!
當阿翠來跟我說再見的時候,我就對她說了那句話。真不知道我們什麼時候能再見面,她已走到終點,而我呢?眼前還有一段漫漫長路要走。
「我還會回來!」
「但是你的老闆不再雇人了!」
「我回去做個假證件再來,在家要多久才能賺到錢啊?」
「但是你的錢已經夠多了,丈夫和孩子還是要照顧啊!」
「我去了6年,他們還不是活得好好的。有房子有機車,他們還有什麼好要求的?」
阿翠在越南才待了24天,就真的又回台灣了。她用了一位表妹的名字。到了台灣,她立即打電話給我:
我家老爺不同意讓我去,但我要他賺錢給我們母子花的時候,他就認輸了……
我不知該跟他說什麼,只默默怪她為何那麼重視金錢,心裡有點擔心她的家庭幸福。
終於,我的擔心變成了事實。阿翠的老公找到新的幸福,阿翠只收到一封簡訊:我和孩子需要一個家,需要一頓老婆煮的菜,我把房子和所有的東西還給你……
阿翠流下一滴又一滴悲傷的淚水。此時她再埋怨自己也來不及了。她不明白家庭的愛是最值得珍惜的,而一直沉溺金錢無法自拔。阿翠不知道的是,即使吃苦耐勞能賺很多錢寄回家裡,然而金錢並非萬能。
親愛的阿翠,有錢並不能帶來幸福哦!
文╱范草雲
翻譯/Hiểu Lê曉黎




Pingback: resume words
Pingback: resume help
Pingback: book templates
Pingback: resume tips
Pingback: 100 forex bonus
Pingback: Coffee Beans
Pingback: resume help
Pingback: outdoor wood stove
Pingback: new perfumes
Pingback: Healthy
Pingback: bespoke dress shirts
Pingback: Foscam FI8910W
Pingback: Smog Test Seal Beach
Pingback: India Tour Packages
Pingback: Flamengo
Pingback: cheap auto insurance in florida
Pingback: Cheap Car Insurance in New York
Pingback: airsoft guns
Pingback: Vip scrapebox list
Pingback: enlarge your penis