Chuyến tàu chiều thứ Bảy / 約會火車
Nhẹ nhàng bước lên tàu, cũng là lúc đoàn tàu lăn bánh, lựa chọn đúng số ghế của mình, tôi nhẹ nhàng ngồi xuống. Ngẩng mặt lên, tôi bỗng nhìn thấy Nhung, nhìn lại một lần nữa, tôi gọi to: Nhung!…Ngỡ ngàng ngoảnh lại, Nhung cũng nhận ra tôi: Ơ, anh Mạnh…
Cùng là đồng hương sinh ra trên miền đất Phú Thọ, hai chúng tôi mới chỉ quen nhau mấy ngày trước lúc làm thủ tục nhập cảnh ở Hà Nội. Nhung bay trước tôi mộ tháng, công ty của Nhung ở gần ga Đài Bắc. Bỏ lại những hàng cây trong không gian, con tàu tăng tốc tiến nhanh về phía ga Đài Bắc. Lòng tôi phấn chấn hẳn lên, những ánh điện lung linh càng làm tăng thêm sự vui mừng của mọi người trong không khí chiều thứ Bảy, ngày cuối của một tuần lao động hăng say. Hai chúng tôi chưa hết những lời hỏi thăm ân cần, con tàu đã dừng lại ở ga Đài Bắc. Bước ra cửa ga, tôi và Nhung không tin nổi vào mắt mình nữa, trời đã trở vào tối, khung cảnh Đài Bắc hiện ra thật tráng lệ. Các tòa nhà cao tầng, cột đèn đường sáng rực rỡ bao trùm không gian càng làm tăng thêm vẻ đẹp của những hàng cây được bàn tay khéo léo của con người uốn cong thành hình những con thú rất hoang dã. Các cửa hàng tấp nập người đi lại, khung cảnh hiện lên như một bức tranh sống động và hiện đại…Thật xứng với cái tên “ đảo Ngọc” Đài Loan.
Dừng lại ở một quầy hàng, tôi mua hai cốc kem hấp dẫn. Chúng tôi dạo quanh mà không biết mệt. Phía trước, có một cây cầu nhỏ được bắc qua con sông, chúng tôi ngồi xuống, ánh trăng rằm cũng đã lên. Những con cá nhỏ tung tăng vẫy vùng làm mặt nước tạo nên guồng sóng như thể đang nở ra những nụ cười chúc mừng cho cuộc gặp gỡ không hẹn trước của chúng tôi.
Nhung tâm sự với tôi rằng nhà em vất vả lắm. Bố em làm công nhân để nuôi 5 chị em, mà mẹ Nhung cũng không khỏe lắm. Là con lớn trong gia đình, Nhung thương các em còn nhỏ nên lựa chọn cho mình tới đảo Đài Loan làm việc. Càng nghe Nhung kể, lòng tôi càng thương hơn, sao hoàn cảnh của chúng tôi giống nhau như vậy? Những người đến Đài Loan đều là những anh hùng của thời đại. Tất cả vì tương lai của gia đình và chính bản thân mình… Hai dòng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt tròn trĩnh của Nhung, nước mắt của ngày mai, nước mắt của hôm nay gặp lại tôi càng làm tăng lên sự đồng cảm mà không thể nói nên lời. Tôi nắm chặt bàn tay Nhung và ôm em vào lòng, cái cảm giác lần đầu tiên trong đời khiến Nhung ấp úng…
Chia tay nhau buổi hôm đó mà lòng tôi như nở ra một bông hoa vĩ đại, niềm tin và mơ ước được hai chúng tôi ấp ủ nuôi lớn dần lên. Cứ chiều thứ Bảy, vẫn những chuyến tàu ngược Đài Bắc càng tiếp sức cho tình yêu trước sự chứng kiến của cây cầu, dòng sông lãng mạn ấy…
Thế rồi 3 năm cũng trôi qua thật nhanh, chia tay tôi, Nhung về nước một tháng, lúc này tôi chỉ biết năm tay Nhung mà rằng: “ Tháng sau anh về, mình tổ chức đám cưới nhé!”
Lần cuối đến ga Đài Bắc vào chiều thứ Bảy sau khi đã hoàn tất thủ tục, nhưng lần này không phải lên tàu nữa mà để nói: Chào tạm biệt! Tạm biệt nhé! Đáp xuống sân bay Nội Bài, trông Nhung của tôi duyên dáng trong bộ áo dài trắng, ôm bó hoa hồng ra đón tôi, nụ cười em rạng rỡ trên suốt con đường về nhà. Và rồi, trước sự chứng kiến gia đình hai bên, họ hàng, anh em, bạn bè, đám cưới của chúng tôi được tổ chức sau đó một tháng. Mọi người đều tặc lưỡi trầm trồ: “ Sao mà chúng nó đẹp đôi thế!” Một cuộc sống êm đềm, kết tinh của tình yêu sâu đậm giữa chúng tôi là một nàng công chúa xinh đẹp. Nước da và khuôn mặt con bé mới giống mẹ nó làm sao Trong căn nhà hai tầng lộng lẫy mà chúng tôi dành dụm bằng nước mắt và niềm hi vọng trong bao nhiêu năm lao động bên đất Đài để dựng lên thật vững chắc, giờ đây, các bức tường bằng bê tông, cốt thép ôm cả ba chúng tôi vào lòng, thành một tổ ấm thực sự.
Tạm biệt hai mẹ con, lần này trở lại Đảo Ngọc, chắc chắn việc đầu tiên mà tôi sẽ làm là đến ga tàu năm xưa mà gào lên thật to: “ Cám ơn Đài Loan, cám ơn những chuyến tàu chiều thứ Bảy đã đem đến cho chúng tôi một gia đình hạnh phúc biết chừng nào…”
Duy Mạnh – Phú Thọ
0983-169415




Pingback: low purine diet definition
Pingback: appraisal management company
Pingback: air tools
Pingback: Casti de Copiat
Pingback: best job
Pingback: Sacramento Wedding Photography
Pingback: Charity Gifts
Pingback: Septic Tanks
Pingback: Sewage Treatment Plant
Pingback: Digital Backgrounds