Lỗi lầm của mẹ / 母親的錯過
Mười tám năm về trước, mẹ bỏ tôi để đi theo người đàn ông khác khi tôi vừa tròn năm tuổi. Mặc dù thời gian đã trôi qua lâu lắm rồi nhưng vẫn còn in đậm. Trong ký ức của tôi, cái dáng đi như là chạy trốn của mẹ về phía con đường lớn, nơi có một người đàn ông ngồi trên chiếc xe máy đang đợi sẵn ở đó. Mẹ đi mà không ngoảnh đầu nhìn lại. Phía sau mẹ là tiếng gào gọi như xé rách màn đêm của tôi. Đêm đó trời rất lạnh, tôi cứ ngồi bên lề đường như thế rất lâu. Thân thể của một đứa bé năm tuổi là tôi cứ run lên bần bật trong cái gió hun hút cuối đông. Tôi đợi mẹ. Nhất định mẹ sẽ về, mẹ chỉ đi đâu đó một lát như mọi lần rồi quay lại, mẹ sẽ gối đầu tay rồi kể chuyện cổ tích cho tôi nghe trước khi tôi thiếp vào giấc ngủ. Nhưng mãi mà mẹ vẫn chẳng về, tôi cứ ngồi đó đợi mẹ, mặc cho bao lời dỗ ngon ngọt của bà con hàng xóm. Cho đến khi người ta đưa bà Nội ra, Nội ôm tôi vào lòng nói trong tiếc nấc: “ Bà biết nhất định sẽ đến một ngày có kết thúc như thế này đây!”
Sáng hôm sau, Nội dọn từ nhà bác cả về ở với tôi. Việc đầu tiên mà Nội làm là dọn tất cả những đồ đạc của mẹ đem chất đốt. Nội giải thích trước ánh mắt ngây thơ ngạc nhiên của tôi đang nhìn vào ngọn lửa: “ Cái con mẹ hư đốn này, đã đi thì đừng bao giờ trở lại nữa!”. Rồi Nội kêu người tới sửa lại mái nhà, cuốc mảnh đất sau vườn lên trồng rau. Khi những luống rau nội trồng đã xanh mướt thì cha tôi trở về. Ông lầm lũi, xanh xao, hằng đêm ông ngồi bất động bên ô cửa sổ đốt thuốc liên miên, hết điếu này đến điếu kia cháy đỏ trên môi cha. Có lần tôi thấy ông khóc, tiếc khục khục nho nhỏ như vỡ ra trong lồng ngực của cha. Có lẽ ông cố kìm nén vì sợ tôi và bà Nội nghe thấy, nhưng tiếng khóc vẫn bật ra khô khốc trong đêm.
Rồi cha lại khoác túi ra đi, ông hôn vội lên tóc tôi rồi bước nhanh ra khỏi khung cửa còn tờ mờ sương. Bà Nội chạy theo, tôi nghe thấy tiếng hai người qua lại, giọng Nội như van nài: “ Thôi! Nghe mẹ ở nhà đi, ở nhà mà còn nuôi thằng cu Quyết khôn lớn thành người. Bao nhiêu năm anh biền biệt thế mà có được gì đâu! Con vợ anh nó bỏ đi cũng là vì thế! Ở làng Thượng có con bé ngoan nết lắm, mẹ đội lễ đi hỏi cho anh!”
Nhưng bước chân ba vẫn dứt khoát, giọng ba lạnh lùng: “ Công việc là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của con! Mẹ giúp con trông cháu!”
Bà Nội thở dài, lén lau những giọt nước mắt…Rồi cha đi, cả năm mới thấy ông về một lần, nhưng ông sống khép mình và lạnh lùng ngay cả với chính tôi. Tôi lớn lên bằng củ sắn, của khoai của Nội để rồi cao to như một cây đại thụ. Cuộc sống không cha, không mẹ đã biến tôi thành một đứa trẻ lầm lì, ít nói, sẵn sàng đánh nhau với bất kỳ đứa bạn nào khi chúng chọc giận tôi. Năm tôi 14 tuổi, trong một lần ba về phép, bà Nội nhờ người đánh tiếng hỏi cô Na, người làng bên cho ba. Bà mối đưa cô Na tới chơi, cô trắng trẻo, xinh xắn, lại rất khéo mồm, thấy Nội làm gì cô đều xắn tay áo vào giúp. Nội vui lắm, giết con gà to nhất chuồng đãi cô. Trong bữa ăn, cô Na luôn đưa đôi mắt tình tứ nhìn ba nhưng ông vẫn lạnh lùng, ánh mắt vô cảm. Tôi cũng vui, trong bụng thì chỉ ước cô Na là mẹ kế của mình. Nhưng cha một lần nữa lại khoác túi ra đi. Sau lần đó Nội ốm. Nội ốm thật. Nội nằm đó, cả người cứ co rúm lại, run bần bật, đắp bao nhiêu chăn mà Nội vẫn kêu lạnh. Đôi mắt Nội nhắm nghiền nhưng những giọt nước cứ từ đó ứa ra. Nội cứ nắm chặt tay tôi không rời, đêm ngủ cũng vậy, tôi phải xin nghỉ học để chăm Nội. Cha vẫn không về, bác cả đón nội về bên ấy để chăm sóc. Ngôi nhà chỉ còn lại mình tôi, thiếu nội tôi thấy cô đơn làm sao. Và tôi nhớ mẹ, dù tôi cố gắng xua đuổi những hình ảnh về mẹ ra khỏi đầu nhưng nó cứ hiện về chập chờn. Tôi cảm thấy hình như mẹ đang ở đâu đây cạnh tôi thôi, bàn tay mẹ thật ấm áp ru tôi vào giấc ngủ, và tôi thiếp đi với những giọt nước mắt lăn dài trên má…Khỏi ốm, Nội lại về với tôi, nhưng lần này Nội yếu lắm, Nội không còn trồng được rau, chăn lợn mà đi lại phải có nạng giúp đỡ. Một lần nữa, bác cả họp gia đình và quyết định chọn vợ cho cha. Người được chọn vẫn là cô Na, cô vẫn luôn đợi cha. Cha bị gọi về đột xuất. Đúng lúc đó hạt kiểm lâm của cha xảy ra xung đột nội bộ, người ta đấu đá, tranh giành quyền lực lẫn nhau. Cha xin về hưu non. Bao nhiêu năm lăn lộn với rừng, giờ trở về đồng bằng khiến ông nhớ rừng đến đờ đẫn. Đứng trước áp lực của cả dòng họ về việc lấy vợ của mình, lần này cha chỉ im lặng chứ không bỏ đi nữa, thế là đám cưới được diễn ra. Cô Na thương quý tôi như con và tha thiết mong tôi gọi cô là mẹ, nhưng chỉ một từ ấy thôi mà sao với tôi lại khó khăn đến thế…
13 năm sau ngày mẹ bỏ đi, bỗng một hôm mẹ trở lại tìm tôi. Mẹ đứng bên kia đường, gầy guộc, xanh xao mà nhìn tôi đau đáu. Không hiểu sao cái cảm giác người đàn bà đó là mẹ khiến tôi giật thót người. Tôi bước vội. Mẹ gọi tên tôi: “ Quyết ơi!” yếu ớt…Tôi vẫn sải bước…
- Có phải con không? Quyết ơi! Mẹ đây!
Tiếng mẹ xen lẫn trong tiếng nấc, nhỏ dần, nhỏ dần sau bước chân tôi. Tôi bỏ chạy, vấp ngã rồi lại chạy. Lúc đó tôi chỉ muốn quay đầu lại, chạy ào vào lòng mẹ, gục đầu lên ngực mẹ để thổn thức gọi hai tiếng “mẹ ơi!”, hai tiếng mà tôi khao khát bấy lâu nay. Nhưng tôi đã không làm được, hình ảnh đứa bé 5 tuổi là tôi năm nào ngồi bên lề đường khóc gào gọi mẹ cứ ám ảnh tôi. Tôi căm thù mẹ, vì mẹ mà tôi, cha và bà Nội phải khổ sở bao năm nay…Đêm đó tôi không sao ngủ được, những ý nghĩ về mẹ cứ chập chờn và theo tôi cả vào trong giấc mơ…
Hơn một năm sau tôi tình cờ nghe lỏm được câu chuyện của bà Nội với cô Na. Nội chặc lưỡi:
- Âu cũng là cái số, giận cũng chẳng ai giận hết đời được! Ngày mai 49 ngày con mẹ thằng Quyết, con cứ làm mâm cơm cúng nó.
Giọng cô Na nói nhỏ:
- Con nghe người ta nói từ ngày chị ấy theo ông ta ra đi, chẳng có ngày nào được sung sướng, bị ông ta đánh đập cho tới lúc bệnh mất cũng không ai biết!
Tôi lao đi. Đất trời như đổ sụp dưới chân…Mẹ ơi! Mẹ có biết bao năm qua con nhớ mẹ biết nhường nào, muốn gọi to hai tiếng mẹ ơi mà không được. Có lẽ lần cuối cùng mẹ tìm về gặp con là khi căn bệnh ung thư của mẹ đang ở giai đoạn cuối, nhưng lúc đó con đã bỏ chạy vì căm hờn. Giờ con lớn rồi, con tha thứ cho mẹ rồi thì mẹ không thể về bên con được nữa…
Mùa hè năm đó, dối gia đình, tôi ba lo con cóc đáp tàu vào Nha Trang rồi từ đó bắt xe đò về Lâm Hà tìm mộ mẹ. Mộ mẹ nằm đó, chơ vơ, đơn độc cạnh chân đồi nở đầy hoa dại tím. Tôi ngắt những bông hoa, xếp chúng thành một lâu đài trên mộ mẹ. Chẳng hiểu sao, tôi vẫn tin rằng có kiếp luân hồi và tôi mong rằng ở thế giới bên kia mẹ tôi sẽ luôn được vui cười trong ngôi nhà hoa mà tôi xây cho mẹ đó. Người ta mang đến cho tôi quyển nhật ký của mẹ, có những trang mẹ viết trong khi cơn đau đang hành hạ, những nét chữ xiêu vẹo, ngả nghiêng đến tội nghiệp. Bây giờ thì tôi đã trả lời cho mình được câu hỏi vì sao ngày ấy mẹ bỏ đi…Lúc ấy mẹ đang là cô giáo mầm non, trẻ đẹp, hát hay. Cha thì cứ đi biền biệt với công việc nghiên cứu rừng không hỏi han gì đến mẹ. Rồi mẹ bị người ta lôi kéo và ngã vào vòng tay người đàn ông đó. Những tháng ngày ra đi là những tháng ngày mẹ luôn sống trong dằn vặt và hối hận, thương nhớ cha con tôi khôn nguôi. Mẹ đã trở về tìm tôi rất nhiều lần nhưng bà Nội và bác cả không cho mẹ gặp tôi. Trầm uất làm cho bệnh của mẹ thêm nặng và mang mẹ đi khỏi thế giới này…
Trước hôm trở về Bắc, tôi lấy một dúm đất ở mộ mẹ, cẩn thận để vào trong hành lý. Ngồi rất lâu trước mộ mẹ, tôi thì thầm như chỉ đủ mẹ nghe…
“Mẹ hãy tha thứ cho con, bây giờ con phải về, mẹ hãy đợi con học xong, con đi kiếm tiền, con sẽ đưa mẹ về Bắc, đặt hài cốt mẹ cạnh mộ ông bà ngoại và lo cho mẹ một tang lễ chu đáo như ước nguyện của mẹ. Đợi con mẹ nhé!”
Tốt nghiệp cao đẳng ngành quản trị, kinh doanh, gác lại ước mơ xin việc làm, tôi theo bạn bè tìm đến giấc mộng đảo ngọc. Cả gia đình phản đối quyết liệt nhưng trước ý chí rắn như thép của tôi, mẹ Na và bà Nội dốc hết cái lưng vốn còm rồi vay thêm ngân hàng để lấy tiền cho tôi đi nộp.
Máy bay đưa tôi lên cao, rất cao, bồng bềnh trên những dải mây màu lam nhạt. Tôi nhắm mắt lại, nghĩ đến cuộc hành trình mà tôi sắp đến để chinh phục đỉnh cao mơ ước của mình và nhất định trong hành trình này, tôi không thể quên mang theo một thứ báu vật vô cùng quý giá – nắm đất đỏ cao nguyên…
Bất giác, tôi như thấy có mẹ ở bên…
Phạm Thị Huế- Thái Bình
0935-302800
Bài ghi theo lời kể của em NTL
18年前,母親拋棄了剛滿5歲的我,跟男人私奔。即使是那麼多年前的事,可是那一幕仍然刻在我腦海裡。
在我的記憶中,母親向著大馬路奔跑,逃亡一般地坐上那男人的摩拖車。她沒回頭,留下身後嘶啞叫喊的我。那個夜晚,很冷,我就一直坐在路旁,小小的身軀在寒風中顫抖。我等著母親,她一定會回來,只是如平常一樣去某個地方而已,等一下就回家,會在我入睡前給我講故事。可是等了好久,仍不見母親的蹤影,我不聽村裡人的話,固執地等待。直到他們帶奶奶來,奶奶緊抱著我,哭著說:「我早就知道,總會有今天這樣的結局!」
第二天上午,奶奶從伯伯家搬來跟我住。她做的第一件事,就是把母親所有的東西丟成一堆,然後放火燒掉。奶奶看著我天真的雙眼說:「這個壞女人!去了就不要再回來!」後來,奶奶叫人來修理房子,在後院種菜。當奶奶種的菜長大時,父親回來了。他沉默、瘦弱,每晚都像一座雕像般坐在窗旁,點著菸,一根接一根。有時候,深夜中乾枯的哭聲彷彿在他胸腔破裂。他努力控制著,不讓我和奶奶聽到,可是哭聲仍在夜深人靜中竄出。
某天,父親又拎起包袱準備離家。他在我的頭髮上輕輕一吻,又急忙走出清晨仍結著霜水的家門。奶奶追上去,求他:「算了,孩子!聽我的話,留在家培養阿決長大成人。你在外流浪這麼多年,最後落得一無所有!你的老婆那個壞女人,也是因為這樣才跟人跑了!在上村有個很懂事的女人,我替你去提親!」然而,父親的腳步堅決,冷漠地說:「工作對我來說,是人生中不可或缺的一部分。請你幫我照顧孩子!」
奶奶嘆息,默默拭淚。於是父親走了,好幾年才回來一次,他甚至對自己的兒子也沒什麼話說。我在奶奶的照顧與疼愛中成長,變得像大樹一樣強壯。沒有父母的生活,讓我變成一個寡言又倔強的孩子,隨時都能與任何一個惹我生氣的朋友大打出手。
14歲那年,有一次父親休假回家,奶奶請媒人向上村的娜阿姨提親。不久,媒人帶娜阿姨來與父親見個面。娜阿姨長得漂亮,又會說話,看奶奶做什麼,她都機靈地幫忙。奶奶很高興,宰了院子裡最大隻的雞款待她。我也很開心,希望娜阿姨可以成為我的繼母。吃飯的時候,娜阿姨痴痴望著父親,可是父親的眼神冷漠,毫無反應。
父親又離開了。奶奶也病倒了。她躺著,渾身顫抖,蓋了幾層被子也沒法讓她溫暖。奶奶雙眼緊閉著,淚水從眼角中不斷湧出。她握著我的手,我只好請假照顧奶奶。
父親仍然不回來,伯伯接奶奶過去照顧。家裡只留下我一個人,沒有奶奶在身邊,我更孤單。而我也想念母親,即使努力趕走腦海裡那熟悉的身影,但是那身影仍揮之不去。母親彷彿在我身邊,她溫暖的手掌輕撫著我。我帶著淚水入睡。
病好了,奶奶又搬回來陪我,可現在的她很羸弱,不能種菜,也不能養豬,走動都得依賴枴杖。這次,伯伯召集所有親戚,開了家族會議,決定為父親選妻。而天天等待父親回來的娜阿姨終於被選中了。
父親被唐突地叫回家,當時他正好在單位裡也遇到一些麻煩,所以提早退休。父親多少年來與森林生死不離,如今即使回到田園生活,仍對森林無法忘懷。面對家族逼迫娶妻的壓力,父親沉默,但沒有逃避,於是婚禮舉行了。娜阿姨就像照顧親生兒子一樣地照顧我、心疼我,她十分希望我能叫她一聲媽媽,然而,這對我來說,卻是那麼困難。
母親逃走13年後,有一天突然回來找我。站在路邊的她瘦弱、疲倦,無奈地看著我。不知為什麼,發覺那個女人是自己的親生媽媽時,我嚇了一跳,急忙走開。她喊我的名字:「阿決!」
我仍不停步。
「是你嗎?阿決!我是你媽媽!」
母親的叫聲夾雜著哭聲,在我身後慢慢消失。我逃跑,倒下,又跑。此時的我,多麼想轉過頭來,衝進母親的懷裡,哭著大喊我多年以來渴望開口說的兩個字:「媽媽!」然而我做不到,那個坐在路旁喊叫媽媽回來的五歲小孩的陰影,始終糾纏著我。我恨母親。因為她,我和奶奶、父親,辛苦地活了十幾年。那天晚上,母親的身影持續翻攪著我的思緒。
一年多後,一次偶然的機會,我聽見奶奶與娜阿姨的對話。奶奶嘆息:「算是天命,反正也不能恨她一生。明天是阿決的媽七七忌日,你還是做一盤菜飯就當作祭祀吧!」
阿娜低著聲音:「我聽說,自從大姐跟著那個男人,沒有一天過得好,還被他打得死去活來,到最後病倒死去也沒人知道!」
我如瘋子般衝出家門。眼前彷彿天翻地覆。媽媽!你是否知道十幾年來我多麼想念妳,多麼想大喊「媽媽」這兩個字!也許你最後來看我的那天,是你的癌症已到末期,但我卻因為怨恨而跑走。現在我長大了,原諒妳了,你卻再也不能回到我身邊。
那年暑假,瞞著家人,我帶著背包搭車去找母親的陵墓。母親躺在一座野花園,多麼孤寂、淒涼。我摘花,在母親的墓地上蓋成一座樓。我相信輪迴,希望在另個世界的母親,能在我為她蓋的花樓裡開開心心過日子。有人拿給我母親的日記,有一些是她在病床上疼痛時寫下來歪歪斜斜的字體,多麼心疼。
如今的我,終於明白母親當時為何離開。她曾是幼稚園的老師,長得漂亮,能歌善舞。結婚後,父親總在森林裡討生活,很少關心和照顧母親。於是某天,母親受人家引誘,跟著那個男人走了。之後的日子,她活在折磨與悔恨之中,天天懷念我們父子倆。母親曾多次回來找我,但都被奶奶與伯伯擋下。沉悶使她的病情日益加重,終於離開了人間。
臨走,我在母親的墓地上拿了一把土,小心翼翼地放進行李。我坐在墓地旁,輕輕地對母親說:
「媽媽!請你原諒我!我現在要回去了。請你等我完成學業、賺到錢後,帶你回家,讓你躺在外公外婆身旁,完成你願望中的葬禮。媽媽,請你等我!」
大學企管系畢業後,我放棄在國內找工作,跟著朋友們追尋玉島之夢。全家都反對,但不能打敗我鋼鐵的意志。最後,奶奶與繼母東奔西跑替我借錢,讓我飛往夢想之地。
飛機帶我向上,更高,更高,融入飄蕩的藍雲。我閉上眼睛,想著追求美夢的路程,這個坎坷又光榮的旅途中,我隨身攜帶的無價之寶,就是高原田地的一把塵土。
不知不覺中,母親的身影彷彿在我身邊。
翻譯/Hiểu Lê曉黎




chi oi!bai viet cua chi that cam dong wa,nguoi me trong bai viet chi ke that toi nghiep,neu la e thi e cung se gian nguoi me do nhung e se van tha loi cho me khi me way ve tim e .Cung la phu nu ma,co hcong ma kg duoc wan tam lai di xa nha nhu the rat de di lam duong chi ah,chi cho e gui loi chuc suc khoe toi nguoi con trai cua nguoi me da khuat ,chuc cho moi viec noi dao ngoc luon thuan buom xuoi gio,chuc cho nguoi con trai ay mau hoanh thanh cong viec de thuc hien loi hua voi nguoi me da khuat nam nao.
cam on chi da viet cho moi nguoi mot cau chuyen that hay va cam dong,nhu ban trai trong cau chuyen nay cung that toi nghiep vi tu nho da ko co me o ben canh,ban da ghet va han me minh suot muoi may nam troi den khi hieu ra thi tat ca da qua muon?minh cung da lam me cua mot nhoc 10 tuoi?va cuoc hon nhan cua minh ko dc hanh phuc va roi chung minh da chia tay nam minh 24 tuoi mot cai tuoi chua han da gia va cung ko con tre nua da rat nhieu lan minh cam tuong chac se ko gang noi cuoc song kho khan nay,nhung bang tat ca tinh thuong cua me danh cho con va minh can co gang minh da lam tat ca moi viec lam thue de co tien nuoi con ben canh do co ca bo me minh cung giup do minh rat nhieu con trai minh gio cung rat ngoan va hoc hanh tien bo,nhung hien gio minh cung dang o rat xa con trai yeu qui cua minh,minh da lap gia dinh moi voi mot nguoi dan ong dai loan va minh ko the o ben canh con de cham soc con nua nhung trach nhiem cua minh doi voi con minh van hoan thanh tot va minh hi vong con minh lon nhanh de dc doan tu voi minh .va ban trai trong chuyen hay co gang len nhe chuc ban luon dat nhieu uoc mo trong cuoc song.
Minh la mot du hoc sinh moi qua Dai Loan duoc 2 tuan,minh muon tim hieu ve mot to bao cua cong dong nguoi Viet tai ban dia.Lan dau tien vao doc bao nay,minh chu y ngay den bai Viet co tua de cam dong nay.Bai viet va ban dich chua day tinh cam,minh dong cam voi suy nghi cua tac gia.Du co chuyen gi xay ra, tinh me van bao la nhu bien ca ,tinh me theo ta trong suot cuoc doi du ban da truong thanh,di bat cu noi dau.Chuc ban luon binh an!
bài viết này thật cảm động , nó đặt ra cho mình môt câu hỏi" trong câu chuyện này hạnh phúc gia đình đổ vỡ là vì đâu?, ai là người cần có trách nhiệm/" .Cảm ơn tác giả đã cho mình một bài học quý giá về hạnh phúc gia đình .