Rõ khổ…chỉ tại cái tai / 耳聾

Ở gần nhà tôi có một gia đình sinh được 2 người con trai và 1 người con gái. Hai người con trai đều đã thành đạt và đã lập gia đình, còn cô con gái út vừa học xong Trung Cấp Y vẫn chưa xin được việc làm. Đúng thời điểm đó thì nghe tiếng tuyên truyền của các cấp lãnh đạo động viên thanh niên, phụ nữ đi xuất khẩu lao động Đài Loan góp phần xóa đói giảm nghèo. Nghe vậy cô gái cùng mấy người bạn trẻ bàn nhau nuôi chí làm giầu, cô gái xin phép bố mẹ để đi làm việc ở Đài Loan, nhưng vì là con gái út luôn được nuông chiều nên ông bà sợ con vất vả không cho cô đi. Sau vì sự quyết tâm của cô cùng bạn bè và sự ủng hộ của 2 người anh trai, cuối cùng ông bà cũng phải đồng ý cho cô đi với điều kiện là sang Đài Loan mỗi tuần Chủ nhật phải gọi điện về cho bố mẹ một lần. Cô gái vâng dạ rồi khăn gói lên đường đi học tiếng.

Hai tháng học tiếng xong, mọi người cùng bà mẹ tiễn cô ra sân bay, phút chia tay lưu luyến và bịn rịn…

Sang đến Đài Loan, cô gái được vào làm tại một viện dưỡng lão. Sau khi ổn định công việc, Chủ nhật nào cô cũng điện về nói chuyện với bố mẹ một lúc. Bà mẹ tính tình loác toác, hay nói nhưng lại bị nặng tai. Song vì thương nhớ và lo cho con gái nên cứ đến tối Chủ nhật là bà ngồi chờ điện thoại, chỉ cần nghe tiếng chuông reo là bà đã chộp lấy ngay. Nhiều lần con gái gọi điện về không kịp nói với bố câu nào (vì bà đã nói hết phần ông). Cô con gái kể cho mẹ nghe nhiều chuyện ở Đài Loan và công việc chăm sóc các cụ già ở viện dưỡng lão mà cô đang làm. Cô còn kể tỉ mỉ rằng người Đài Loan rất thích ăn cháo, họ còn cho cả rau và củ khoai lang vào nấu cháo nữa. Bà mẹ nghe thế có vẻ ngạc nhiên và hỏi:

-Nghe nói, Đài Loan giầu có mà sao họ tiết kiệm thế hả con? Ở Việt Nam, các cụ ngày xưa phải ăn cơm sung, cháo rền là khổ lắm rồi đấy!

Biết tính mẹ, sợ mẹ hay nói lại đưa tin lung tung sẽ làm nản chí những người đang có ý định đi Đài Loan nên cô đã phải giải thích cặn kẽ rằng đấy là phong tục của họ.

Một hôm, đúng vào ngày Chủ nhật cô gái mượn được tờ báo Bốn Phương, cô say mê đọc quên cả gọi điện về cho mẹ. Đến tối Thứ 2, chờ mãi mà vẫn không không thấy con gái điện về, sốt ruột bà liền gọi điện sang:

Bà mẹ: A “nô”! Sao tối qua không gọi cho mẹ?

Con gái: A lô! Mẹ ơi, tối qua con bận. Thôi, đến Chủ nhật này mẹ nhé!

Bà mẹ: Thế con ăn cơm chưa?

Con gái: Con đang ăn.

Bà mẹ: Sao ăn muộn thế?

Con gái: Con mải xem báo.

Bà mẹ: Con ốm hay sao mà phải ăn cháo?

Con gái: Con xem báo Bốn Phương!

Bà mẹ: (Vẻ xót xa) cháo tương làm sao nuốt nổi?

Con gái: Thôi mẹ nhé! Đợi chủ nhật.

Cô con gái mồm vừa nhai cơm vừa nói, mắt vẫn để ý vào tờ báo. Bà mẹ thì điếc dở, ngồi lẩm bẩm một lúc có lẽ không yên tâm nên lại gọi sang lần nữa.

Bà mẹ: Khổ quá thì về thôi con ạ! Ở nhà mày có ưa gì cháo đâu, lại cháo tương thì làm sao nuốt nổi. Tương chỉ hợp với cà thôi.

Cô gái không trả lời mà vẫn chăm chú vào tờ báo, nhìn thấy mục “Tìm bạn bốn phương” cô bỗng reo to: Hết ý! Lại có thêm đồng hương.

Bà mẹ vẫn không rời máy, tiếp tục hỏi:

-Cháo tương nhưng có thêm tí xương hả con?

Rồi bà cứ nói đi nói lại: Về thôi! Về thôi!…

Con gái: Đã bảo nói gì thì đợi đến Chủ nhật, mẹ đừng làm con nản chí, đừng làm ước mơ của con tiêu tan.

Bà mẹ gắt lên: Mày nói gì? Vừa mới sang có mấy tháng đã yêu người Đài Loan hả? Thảo nào Chủ nhật quên cả mẹ.

Biết mẹ không đeo máy điếc nên con nói gà, mẹ nói vịt, cô cũng bực mình gắt: Xin mẹ đừng làm con nản chí, tuổi trẻ phải có hoài bão, phải có ước mơ chứ. Thế rồi cô cúp máy.

Bà mẹ lại ngọt nhạt: Thế ở bên ấy mưa bão nên không nghe thấy gì hả con? A “nô”! A “nô”!…

Không thấy con gái trả lời, bà lẩm bẩm: Rõ khổ! Cứ tưởng Đài Loan giầu có, nào ngờ hết cháo rau lại cháo khoai lang. Chắc hôm nay mưa bão không đi chợ được nên lại nấu cháo tương đây.

Ông chồng đang xem ti vi phải tắt đi lên tiếng: Tại bà quá tài năng mới huyên thuyên như vậy.

Chỉ đợi có thế bà vợ lu loa: Chồng ơi là chồng! Con ơi là con…! Ông không thấy nó nói gì à? Nó mà yêu mà lấy chồng xa là mình mất con đấy! Còn ông, sao hôm nay ông giở cái giọng gì đây? Từ trước đến nay tôi không chính chuyên thì tôi trai trên gái dưới à?

Biết không ổn, ông chồng phải làm lành. Ông với tay lấy chiếc máy dành cho người điếc đưa cho vợ. Mời bà đeo cái này vào rồi nghe tôi nói đây: Bà như một cái máy nói, nói hết cả phần tôi, nhưng tôi cũng nghe được bà và con nói gì. Tôi bảo bà tài năng quá, tài năng là nặng tai đấy, nghe không rõ mới huyên thuyên chứ tôi không nói gì đến chính chuyên với tài năng cả. Con nó nói là tìm được thêm đồng hương thì bà lại nói cháo tương với cháo xương gì gì… Bà không nhớ tuần trước con nó gọi về chả nói là gì, bố mẹ cứ yên tâm, không phải lo gì cho con cả. Ở bên đó nó cũng vui lắm, nhờ có báo Bốn Phương là nhịp cầu nối của người Việt lao động và sinh sống tại Đài Loan, qua báo nó đã tìm được rất nhiều đồng hương, lại còn có cả đài RTI nữa, đài này ở Việt Nam và Đài Loan đều nghe được cả, nó còn hướng dẫn cho tôi cách nghe. Bây giờ sắp đến giờ đài RTI phát sóng rồi. Bà ngồi đây tôi đi mở đài cho mà nghe để hiểu thêm về đất nước và con người Đài Loan, nơi con gái mình đang sống và làm việc nhé! Bà đã hiểu hết chưa?

Bà vợ nãy giờ nghe chồng nói đã bình tĩnh trở lại mới ồ!…rõ khổ, tất cả chỉ tại cái tai.

Thúy Nghiệp_Bộc Nhiêu, Định Hóa, Thái Nguyên

0952-430 267

This entry was posted on 星期日, 十月 25th, 2009 and is filed under 四方精選, 開心 Vui vẻ. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

HAPPY NEW YEAR

Sống vui sống khỏe sức khỏe là vàng

新北市外勞資訊通

本站創用CC授權

讀者回應

Online

與四方報連結

<a href="http://4way.tw" target="_top"><img src="http://www.4way.tw/4way_logo.gif" border="0" /></a>