Chuyện gặp chị Lý / 與阿里見面的故事
Nếu ai đã từng đọc câu chuyện “Khổ hạnh một đời người” trên số báo 034 thì hẳn đã quá quen thuộc với cái tên Nguyễn Thị Lý, tác giả và cũng là nhân vật chính trong cậu chuyện có thật về cuộc đời vất vả của người phụ nữ kiên cường…
Mọi thứ đối với tôi có lẽ chỉ dừng lại ở việc đọc thư, thấy thú vị rồi gõ bài và dịch ra tiếng trung, cuối cùng là đăng báo, công việc quen thuộc của tôi ở tòa soạn báo Bốn Phương.
Nhưng không. Lần này rất khác!
Ý tôi nói là dịch chuyện của chị Lý xong, tâm trạng tôi rất khác mọi khi.
Xúc động, ám ảnh, day dứt và hiếu kỳ…
Cũng có lẽ một phần lí do là tôi đã được trò chuyện với chị Lý trước và sau khi dịch câu chuyện của chị. Dù chỉ qua điện thoại nhưng sự tò mò của tôi về chị càng trở nên mãnh liệt. Tôi không ngừng tự hỏi, một người phụ nữ ngoài 30 có chất giọng dịu dàng, trong trẻo, vui tươi là vậy, cớ sao lại có một cuộc đời đầy nghiệt ngã như thế? Lần đầu nói chuyện với chị, trong tôi gợn lên chút hoài nghi. Cũng có lẽ là bệnh nghề nghiệp, vì trong những bức thư kể về cuộc đời của độc giả báo BP, đã không ít những câu chuyện đau thương, xúc động, và được chú thích ở dưới những câu đại loại như: “Đây là câu chuyện có thật của tôi…”, nhưng không ít trong số đó là những sáng tác từ óc tưởng tượng tinh tế hoặc từ những mảnh đời có thật mà thêm thớt lên có phần mạnh tay khiến BBT chúng tôi không khỏi…thảng thốt.
Nhưng dù là sự thật hay sáng tác, chúng tôi vẫn hoan nghênh đăng báo, vì phần nào, độc giả đã góp phần phong phú thêm về nội dung cho tờ báo BP vốn được coi là không gian tâm tình của người Việt tại ĐL.
Quay lại với câu chuyện chị Lý, tôi đã có chút hoài nghi ban đầu vì lí do quen thuộc ấy. Nhưng sau khi dịch bài, nói chuyện với chị lần thứ hai qua điện thoại, ngậm ngùi chia sẻ với chị về những ký ức đau buồn của tuổi trẻ. Giọng chị bỗng trầm lắng, thoáng chốc như thể nghẹn đi trong lời kể. Từ trái tim mình, tôi tin chị, tin vào câu chuyện của cuộc đời chị…
Từ một cảm xúc khác biệt, tôi đã có một hành động khác biệt.
Tôi muốn gặp chị, muốn tận mắt nhìn thấy và trò chuyện với chị, để giải tỏa mọi nỗi ám ảnh, day dứt cũng như hiếu kỳ về câu chuyện.
Và tôi đã làm thế thật!
Trước rằm trung thu chỉ một ngày, nhân dịp về trường thăm thầy cô giáo, tôi quyết định tìm gặp chị Lý. Chị làm trong ngôi chùa Thiên Cung rất đẹp ở Zhongli. Khi tôi và bạn vừa ra khỏi taxi, đi bộ đến cổng chùa, cũng là lúc nhìn thấy dáng dấp một cô gái từ trong chạy ra. Cô mặc áo khoác gấu cộc, váy bò ngắn, tất dài đen, giày búp bê, trẻ trung và gọn gàng. Cách ăn mặc mà tôi ưa chuộng.
- Chắc chị ấy gọi em nào đó ra đón! – Tôi quay ra nói với người bạn đồng hành.
Tôi vừa dứt lời thì “cô gái” ấy quay lại, cô chạy về phía tôi với nụ cười rạng rỡ, dang rộng cánh tay, reo lên: “Hiểu Lê đây rồi!”
- Chị Lý đây ạ? – tôi cũng như reo lên!
Điều duy nhất mà tôi có thể nói, chị Lý trẻ trung và xinh đẹp hơn tưởng tượng của tôi rất nhiều. Chị có làn da trắng mịn, dáng người cao ráo, đặc biệt là giọng nói trong trẻo và nụ cười tươi tắn. Chị tíu tít giới thiệu tôi với ông cụ mà chị chăm sóc, cũng là người phụ trách ngôi chùa Thiên Cung xinh đẹp.
- A Gong! Đây là em gái của cháu! Ông thấy có xinh không? Cô ấy làm ở tòa báo, là người dịch câu chuyện đó đấy ạ! Cô ấy vừa từ Đài Bắc xuống thăm cháu! – Chị nói tiếng Đài lưu loát khiến tôi vô cùng ngạc nhiên.
Ông cụ chủ của chị Lý đã 98 tuổi nhưng vẫn rất khỏe mạnh. Ông vui tính, hóm hỉnh, và vô cùng hiếu khách, khiến tôi hiểu vì sao chị Lý tươi vui và trẻ trung là vậy. Ông như một người cha hiền dịu, thương yêu chị hết mực. Tôi cảm thấy điều đó khi nhìn chị và ông nói cười với nhau. Tất nhiên, về hình thức họ không giống nhau ở điểm gì ngoài ánh mắt thân thiện và nụ cười tươi rói trên môi.
Chúng tôi cùng chụp ảnh và trò chuyện. Tôi có cơ hội hiểu thêm về chị. Thật khó tin là chị hơn tôi những 10 tuổi.
- Chị vất vả từ bé nhưng được cái tính vô tư và lạc quan! Nếu không thì làm sao sống được đến bây giờ hả em? – chị ..vô tư giải đáp cho câu hỏi về bí quyết trẻ trung mà tôi đặt ra.
- Từ hồi đến đây chăm ông cụ, công việc ổn định hơn ngày xưa nhiều. Ông cụ thương chị lắm, ngoài tiền lương, thỉnh thoảng lại thưởng cho chị 1000 đồng. Chị để dành, dần dần cũng được một món kha khá để gửi về cho các con ăn học…Các con chị hả? Tụi nó đều đáng yêu lắm, vừa ngoan lại vừa học giỏi, bố tụi nó không muốn cho đi học đâu, nhưng chị nhất quyết phản đối. Không thể để các con thất học được! – Chị say sưa kể với tôi về cuộc sống hiện tại…
- Em biết không? Từ ngày đăng báo câu chuyện đó, chị rất vui vì có thêm nhiều bạn bè ở khắp nơi thường xuyên gọi điện tâm sự. Nhưng không ngờ, chị đã gặp phải một người bạn xấu và bị lừa. Người đó nói là bạn của chị học cùng lớp ngày xưa, nói nếu có bạn là lao động bỏ trốn cần tìm việc, họ sẽ giúp đỡ. Chị đã quá cả tin, giới thiệu cho họ hai đứa em đang thất nghiệp và phải sống chui lủi. Nào ngờ, dắt hai đứa em lên tận Zhanghua, cho lên xe với môi giới rồi mà sau đó mới biết tụi nó bị lừa lấy hết tiền và đồ dùng, bỏ lại giữa đường giữa chợ, còn gọi công an đến bắt. May mà hai đứa em của chị đợi mãi không thấy đâu nên đã trốn vào một chỗ, để rồi tận mắt nhìn thấy mọi việc. Chị ân hận vô cùng vì đã tin vào lời của kẻ xấu, sau đó cô ta biệt tăm tích, còn chị thì bị một số người hiểu lầm, nói chị là kẻ lừa đảo. May mắn là hai đứa em thông cảm cho chị, chị cũng thương xót, cho tụi nó mỗi đứa mấy ngàn, để tụi nó mua quần áo và đồ dùng. Đến bây giờ chị vẫn đau lòng và hối hận lắm em ạ… – vừa mới vui tươi là vậy, khi kể đến đây, khuôn mặt chị Lý vừa bất bình, vừa buồn rầu khiến tôi không khỏi cảm thương với chị…
Mục kết bạn trên báo Bốn Phương là cây cầu nối tình cảm giữa anh chị em người Việt đang làm việc tại Đài Loan. Qua đó, nhiều người đã trở thành bạn bè tốt, thậm chí đã tìm được một nửa của mình, nhưng cũng không ít người gặp phải chuyện đáng buồn như chị Lý là bị kẻ xấu lợi dụng và lừa đảo. Buồn thay, đó đều là những đồng bào thân thương cùng sinh ra trên mảnh đất Việt Nam xinh đẹp. Tôi thấy thật oái oăm, có lẽ đó là điều mà tôi mãi mãi không thể hiểu nổi, như lời than thở của chị Lý: “Vì sao người cùng một nước với nhau mà lại lừa nhau hả em?”
Chị không thể trả lời, tôi cũng vậy. Báo Bốn Phương cũng chẳng thể lí giải. Vậy thì nhường lại câu hỏi này cho những ai đã, đang và sắp có ý định đi lừa đồng bào của mình để kiếm tiền, chuộc lợi. Tôi thực sự tò mò về nhân cách của họ…
Tôi và chị Lý chia tay nhau khi trời đã nhá nhem tối và trở nên xầm xì, báo hiệu một trung thu tiếp theo không có trăng sao. Nhưng điều đó không làm ảnh hưởng đến niềm vui gặp gỡ của chúng tôi. Chị nắm chặt tay tôi: “Lần sau đến phải ở lại chơi với chị lâu hơn nhé!”, tôi gật đầu đồng ý, hẹn với chị một ngày gần nhất sẽ lại ghé thăm chị, trò chuyện với chị.
Taxi đã đến, chị Lý nhanh nhẹn chạy ra mở cửa xe rồi vội vã nhét vào tay ông tài xế quen tiền taxi cho tôi. Tôi từ chối thế nào chị cũng không chịu lấy lại.
Đến thăm chị, không kịp mua quà cho chị, vậy mà có một bọc hoa quả ngon cầm về, lại còn không phải trả tiền xe ra ga. Tôi áy náy quá.
Lần đầu tiên gặp mặt, hành động của chị khiến tôi như biến thành cô em gái bé nhỏ, được chị gái cưng chiều, chăm sóc. Bỗng thấy sống mũi cay cay, tôi xúc động…
Trở về Đài Bắc, tôi vẫn không ngừng nghĩ về chị Lý, vẫn không khỏi ngạc nhiên về người con gái có cuộc đời nghiệt ngã đằng sau nụ cười rạng rỡ, yêu đời ấy. Vô tư và lạc quan, ấy là những phẩm chất và cũng là “vũ khí” trống chọi với đời của chị, khiến tôi vừa có cảm giác thân thiết, lại vừa ngưỡng mộ, khâm phục. Tôi thấy hài lòng về quyết định tìm gặp chị, có lẽ tôi nên phát huy tinh thần này, ấy là sự quan tâm thực sự dành cho độc giả và tự mình đi tìm hiểu, khám phá về cuộc sống của họ…
Tôi thầm mong cho chị Lý luôn hạnh phúc như bây giờ để nụ cười rạng rỡ kia không bao giờ tắt.
Tôi sẽ gặp lại chị, chắc chắn là như vậy…
看過四方報034期第46、47版的《苦盡甘來》這篇故事,大家也許對阮氏李這個名字有些熟悉,這篇文章描述了一個堅強的女人,她不但是作者,也是故事中的主人翁。
就如平常,我在四方報的工作是讀信,覺得有趣的話,就會打稿並翻譯成中文,最後登上報紙。
不過,這次很特別!
我的意思是,這次翻譯完阿李的故事後,我的心情與平常不大一樣,摻雜著感動、不解、掙扎與好奇……
一個原因可能是,在翻譯阿李故事時,為了確認內容,我已與阿李本人通過電話,但卻使我對她的好奇心變得更強烈。我不停問自己,聲音溫柔甜美的她,為何經歷了這麼坎坷、悽慘的人生?心裡不免有些懷疑。也許是我的「職業病」,因為有些讀者來信裡的故事,難免混雜了自己的想像,或者「借用」別人的經驗。當然,不管是真實故事還是創作,我們仍然歡迎大家寫信來。因為各位優異的寫作能力,讓四方報的內容更加豐富精彩。
言歸正傳,就是因為「職業病」,阿李的故事使我有些疑惑。她在電話裡輕聲地談她青春時代的傷痛,偶爾沉默,偶爾哽咽。打從心底裡,我相信她,相信她的人生故事……
也因為這特別的感觸,我想去見阿李,想親眼看到她並與她談話,以解除我對那篇故事的種種掙扎與好奇。
中秋節的前一天,我決定去找阿李。
阿李在美麗的天宮廟工作。我和朋友下了車,走到廟門口,剛好一個女孩跑出來。她穿著外套、牛仔短裙、黑色長襪、可愛的娃娃鞋,年輕又合身,正是我喜歡的風格。
「可能是她叫妹妹出來迎接我們吧!」我轉頭對朋友說。
那女孩帶著燦爛的笑容朝我跑過來,伸開雙手,尖叫:「曉黎來了!」
「阿李姊嗎?」我也叫起來!
阿李比我想像中更加年輕與漂亮。皮膚嫩白,身材高挑,尤其是清澈的聲音和快樂的笑容。她帶我去介紹給她照顧的阿公,也是天宮廟的管理人。
「阿公!這是我妹妹,你看漂不漂亮啊!她在報社上班,是她翻譯我的故事喔!她剛從台北來看我的!」她流利地講台語,我十分驚訝。
阿李照顧的阿公已98歲,但是看起來很健康。阿公幽默風趣又好客,讓我知道阿李為何那麼開心。看著他們聊天,我覺得阿公就如一位慈父般愛護阿李,兩人都有親切的眼神和燦爛的笑容。
我們合照、談天,難以置信的是,她居然比我大了10歲……
我問她年輕的秘訣。她天真地回答:「我從小就過得辛辛苦苦,可是卻有天真、樂觀的精神。不然怎麼能熬到今天呢?」
「自從到這裡照顧阿公,我的工作比以前輕鬆而穩定。阿公很疼我,除了固定的月薪,偶爾他還賞了我一千塊。我就累積起來,慢慢也有一筆錢可以寄回去給孩子們好好上學,過日子……孩子們啊?他們都很可愛,很聽話又認真學習。他們爸爸本來不准他們上課,可是我堅決反對,不能讓孩子們失學!」她陶醉地講著現在的生活。
「你知道嗎?自從那故事登報後,我很開心,因為有了許多越南朋友打電話給我分享心情。沒想到,也曾遇到一個壞朋友,還被她騙。她說她是我以前的同學,說如果我有朋友是逃跑外勞而目前沒有工作的話,她會幫忙。我太天真,相信了她,還介紹了兩個失業的小弟,我帶他們到彰化去,見到那位小姐派來的仲介,就讓他們上了仲介的車。後來才知道,兩個小弟被騙,還被搶了錢,仲介不但把他們留在路邊,還叫警察來抓。幸好兩個小弟躲了起來,親眼看到事情的真相。」
「我很後悔,但無法聯絡到那個壞人,還被誤會是騙子。幸好兩個可憐的小弟沒有怪我,我也十分心疼他們,就給他們幾千塊買些生活用品。到現在我仍覺得難過與慚愧…」阿李的憂傷表情取代剛才的喜悅,我也替她難受。
四方報裡的交友專欄,是越南兄弟姐妹們感情交流的橋樑。許多人透過專欄找到好友,甚至找到深愛的另外一半。可是也有不少人像阿李一樣,被壞人利用與欺騙。令人難過的是,那些騙子都是我們美麗祖國的同胞。我覺得很離譜,那也許是我永遠無法明白的現象,就如阿李姐的嘆息:「都是同一個國家的人,為何傷害彼此呢?」
她回答不出來,我也是,只能把這個問題留給那些為了賺錢牟利,而曾經、正在、或者將要去欺騙同胞的人回答吧!
天色暗下來,彷彿暗示著明天是個沒有月亮的中秋節。我和阿李姐道別,阿李握著我的手說:「下次來一定要跟我聊多一點,好嗎?」我點頭答應。
計程車來了,阿李姐衝過去打開車門,急急忙忙把錢遞給那位她熟悉的司機。我怎麼拒絕,阿李也不肯收回。去看她,來不及買禮物,回去的時候卻帶著一大包水果,也沒付車資。真的好過意不去。
初次見面,阿李使我覺得自己好像她的小妹妹,得到姐姐的疼愛與照顧。覺得鼻子酸酸的,好感動。
回到台北,我仍然不停地想起阿李。難以想像,她的笑容背後卻藏著一段悲痛萬分的經歷。天真與樂觀是她對抗人生的武器,讓我佩服。我為自己去見阿李的決定感到驕傲,也許我應該發揮這種精神,就是真心關心讀者,並親身去了解他們的生活……
我希望阿李姐一直像現在這樣的幸福,讓那個笑容永遠燦爛奪目……
我會再次與阿李見面,一定的……
文/曉黎Hiểu Lê




Pingback: Daewood Fridge Freezer
Pingback: cannabis samen bestellen
Pingback: nyc movers
Pingback: storage nyc
Pingback: ServiceFinder
Pingback: Varnishes
Pingback: online casino gambling
Pingback: Super Bowl Odds
Pingback: body weight exercise
Pingback: gaming
Pingback: wealth
Pingback: letenky do británie
Pingback: fotostudio
Pingback: Legal Steroids
Pingback: Make A Windmill
Pingback: gambling
Pingback: skupinový sex
Pingback: margaritaville mixer
Pingback: wiibrew
Pingback: Poster twin beds
Pingback: ochutnejte datle
Pingback: flights
Pingback: Gestion de stock
Pingback: penis extenders
Pingback: Nature Made vitamins coupons
Pingback: site
Pingback: hobbies
Pingback: sweet sixteen ideas
Pingback: shea butter
Pingback: apple tv review
Pingback: movers nyc
Pingback: resultados de la tinka
Pingback: fashion
Pingback: pre workout supplements
Pingback: Flowers
Pingback: log home packages
Pingback: http://freeipad2now.com/free-ipad-2-faq/
Pingback: merchant account canada
Pingback: Acai Berry
Pingback: Sifisdndsk
Pingback: San Diego SEO
Pingback: NFL Odds
Pingback: Superbowl XLVI Pick
Pingback: Lakeville dentist
Pingback: James Larkin
Pingback: Village Voice Media Holdings
Pingback: Serotonin syndrome
Pingback: free classifieds
Pingback: Breaking Bad Habits