Các giới ủng hộ cuộc Đại diễu hành giành quyền nghỉ phép năm 2009 của lao động nước ngoài.
Bài╱Hồ Mộ Tình
Dịch╱Dương Ngọc Oanh
“Chúng tôi bắt đầu diễu hành từ năm 2003, năm 2005 chúng tôi lên tiếng ‘phản đối chế độ nô công’, năm 2007 chúng tôi cho Bộ Lao Động biết rằng ‘Tôi cần được nghỉ phép’, và năm nay? Năm nay chúng tôi vẫn ‘chưa được nghỉ phép’! ” Ngày 13/12, hàng nghìn người lao động nước ngoài đến từ mọi nơi trên hòn đảo Đài Loan, và các đoàn thể ủng hộ thuộc các giới của đất nước này đã tập trung diễu hành từ ga tàu Đài Bắc đến Bộ Lao Động, lên tiếng nói với chính phủ rằng: “Chúng tôi không phải là người máy! Chúng tôi muốn được nghỉ phép!”
Anna, đến từ Philippine, là 1 khán hộ công gia đình, mỗi ngày chị phải bắt đầu làm việc từ 7 giờ sáng đến 10 giờ đêm. “Tôi phải làm tất cả những việc lớn bé to nhỏ trong nhà, quét dọn, chăm sóc người già, đủ các việc!” 2 tháng đầu khi mới đến Đài Loan, Anna không dám yêu cầu nhà chủ cho nghỉ phép, “thứ nhất, tôi không quen biết ai ở đây, thứ hai, sợ nhà chủ giận”, rất may là nhà chủ của Anna nghĩ rằng chị nên nghỉ phép, bây giờ, mỗi tuần Anna được nghỉ 1 ngày, được đến nhà thờ để làm lễ.
Số lượng người lao động nước ngoài may mắn như Anna không nhiều. Chị Trần Thị Phụng, là người lao động Việt Nam đến Đài Loan làm việc đã 8 năm, “5 năm trước đây tôi chưa từng được nghỉ phép!”. Chị Trần Thị Phụng khống cáo sự nhẫn tâm và khắc nghiệt của nhà chủ 1 cách kích động, “họ không những chẳng cho tôi nghỉ phép, mà còn nợ tiền lương của tôi nữa!”
Trước đây, chị Phụng làm ở xã Phục Hưng huyện Đào Viên (TaoYuan xian FuXing xiang), công việc của chị là chăm sóc hai cụ già. Chị Phụng cho biết, xã Phục Hưng ở cách xa thị trấn, rất khó mua đồ, chị và 2 cụ già thường phải chia nhau 1 con cá thu để ăn.
“Con cá thu bé tẹo thế, làm sao tôi dám ăn? Đều phải nhường hết cho 2 cụ.” Và cuộc sống của chị cứ tiếp tục như thế, từ cân nặng đuợc 49kg, chị gầy dần đến còn ngót 41kg, “Nhà chủ còn nghi ngờ, không biết tôi có mắc bệnh gì không!” Và nhà chủ từng hứa với chị rằng, sau 3 năm sẽ mua vé máy bay cho chị về nhà thăm thân, nhưng chỉ thấy nói chứ không thấy làm. Đến nay, họ vẫn còn thiếu tiền lương của chị Phụng, nhưng chị cũng không biết mình phải giành lại quyền lợi của mình bằng cách nào.
“Nhà chủ bây giờ đối xử với tôi tốt lắm, mỗi tháng cho tôi nghỉ 2 ngày, tôi mới đến tham gia diễu hành được đấy chứ.” Chị Phụng vừa giơ cao tấm vải với dòng chữ “Tôi chẳng được nghỉ phép, tôi bị nợ tiền lương” đang cầm trên tay vừa nói: “Mấy chữ này là do nhà chủ viết giúp tôi đấy” Chị Phụng cho biết, nhờ thấy được tin tức trên Báo Bốn Phương mà chị mới đến tham gia diễu hành, “nghỉ phép không chỉ là nghỉ ngơi, như thế mới có cơ hội để tìm được nơi giúp đỡ, hỗ trợ cho mình khi quyền lợi của mình bị thiệt hại.”
Đội ngũ diễu hành vừa đi vừa hát bài hát “Are you sleeping” đã được đổi lời, chỉ trích Bộ Lao Động chỉ biết ngủ và ngủ, chỉ biết đùn đẩy và trốn tránh trách nhiệm. Thành viên Hiệp hội Lao động Quốc tế Đài Loan, Trần Tú Liên bày tỏ, từ năm 2003, “Liên minh Lao động Nước ngoài tại Đài Loan” được hình thành từ các đoàn thể quan tâm đến quyền lợi của lao động nước ngoài, hy vọng Bộ Lao Động thành lập “Luật Phục vụ Việc nhà”, nhằm đảm bảo quyền được nghỉ phép của người lao động nước ngoài làm công việc giúp việc nhà, nhưng qua các nhiệm kỳ của các vị Bộ trưởng Bộ Lao Động như Trần Cúc, Lý Ứng Nguyên, Lô Thiên Lân và cho đến nay là Vương Như Huyền, pháp lệnh ấy vẫn bị treo tại chỗ.
Trần Tú Liên cho biết, xã hội cao tuổi hóa đang đến dần, nhu cầu chăm sóc lâu dài đang gia tăng, Chính phủ phải xem trọng việc “lao động giúp việc nhà là 1 ‘công việc’!”, công việc này đòi hỏi sức lực, kỹ năng và sự hy sinh, có Hợp đồng Lao động, có nguy hiểm của tai nan lao động, và cũng có mối quan hệ giữa người thuê và người được thuê, “yêu cầu Chính phủ lập pháp là để thiết lập quy định về những điều kiện làm việc của người giúp việc gia đình, chứ không nhằm mục đích tranh giành phúc lợi, Bộ Lao Động không thể cho rằng việc này sẽ ‘gia tăng vốn của người sử dụng lao động’ để làm lý do từ chối! ”
Chủ trương của Liên minh Lao động Nước ngoài tại Đài Loan là, nếu nhà chủ có nguồn kinh tế yếu, không thể đáp ứng được điều kiện làm việc hợp lý, thì vấn đề này phải do Chính phủ trích ra từ nguồn Quỹ Phúc lợi Xã hội để đáp ứng, chứ không phải dùng hành vi bóc lột sức lao động của người giúp việc để đạt được mục đích. Liên minh Lao động Nước ngoài tại Đài Loan cũng yêu cầu Chính phủ tuân thủ theo quy định trong khoản 4 điều 7 của “Công ước Quốc tế về Quyền lợi Kinh tế, Văn hóa, Xã hội” vừa được thông qua, để người lao động được nghỉ ngơi, được thư giãn, và phải có mức hạn chế hợp lý cho thời gian làm việc, phải thành lập và ban hành “Luật Phục vụ Việc nhà” ngay lập tức để có thể bảo vệ quyền lợi của người lao động nước ngoài.




Pingback: carpet cleaning tips
Pingback: vintage clothing
Pingback: Entrepreneur
Pingback: Drinking Games
Pingback: free online dating site
Pingback: bodybuilding
Pingback: Pumps Blog
Pingback: Denver bail bonds
Pingback: Coffee Roaster
Pingback: appraisal management company
Pingback: custom dress shirts
Pingback: Digital Backgrounds
Pingback: Affordable Health insurance North carolina
Pingback: Minnesota Car Insurance
Pingback: The White Band
Pingback: Premium Web Directory
Pingback: Easy Rascal Flatts and Natasha Bedingfield
Pingback: Easy Rascal Flatts
Pingback: baby gift baskets
Pingback: Heavy metal toxicity
Pingback: Wedding Bands Glasgow
Pingback: cheap golf Las Vegas
Pingback: Las Vegas Golf Course
Pingback: Haiku
Pingback: Computer Servers
Pingback: become a stripper
Pingback: handmade mosaics
Pingback: pinterest
Pingback: energy saving bulbs
Pingback: Shop Shoes
Pingback: compare hotel prices
Pingback: Wheat Penny
Pingback: Online Games
Pingback: Online Marketing
Pingback: Internet Marketing
Pingback: Olive Garden Free Coupons
Pingback: Webseitenanalyse
Pingback: SEO