Hồi ức / 回憶

FacebookPlurkTwitterFunPHemidemiDeliciousWordPressYahoo MessengerYahoo Mail分享/轉寄此篇文章

Chạnh thương khúc ruột miền Trung, nơi mà mỗi khi mùa mưa đến, cây cối, cảnh vật, con người đều như chìm trong sự hoang tàn và đổ nát. Nằm trong chăn ấm đệm êm, trong tình yêu thương của chồng con, nhưng trong tôi, hình ảnh quê hương có dáng mẹ già và con đường tôi đã đi qua chẳng bao giờ phai mờ. Nó như một ký ức vẹn nguyên và ấm nóng, giúp cho tôi thấy ấm lòng khi đi làm dâu nơi xứ lạ!

Tôi là con gái út trong gia đình bảy anh chị em. Các anh chị tôi ai cũng vào được Đại học và giờ đã có công ăn việc làm ổn định. Đó là một kỳ tích của mẹ tôi – người mẹ dịu hiền với trái tim đầy bao dung và thương yêu con cái. Ba tôi hơn hai mươi năm vận lộn nơi chiến trường khói lửa. Ngay trở về ba mang trên mình căn bệnh do bị nhiễm chất độc phóng xạ. Vì vậy gánh nặng trên vai mẹ nặng lại càng thêm nặng. Nhưng mẹ vẫn không chùn bước, mẹ có thể làm tất cả những công việc vất vả cực nhọc chỉ cần nuôi được gia đình và đàn con thơ ăn học.

May sao khi ấy ông trời cũng ban cho mẹ sức khỏe để vượt qua những ngày tháng khó khăn. Chị em chúng tôi hàng ngày ăn khoai lang, ăn rau luộc nhưng cũng không thua chị kém em. Chị gái vào Đại học, anh trai lên Trung học, em nữa lên phổ thông…cứ như vậy nối tiếp nhau đến trường bằng sự tảo tần vất vả của mẹ. Có hôm khi ăn cơm, chị bảo mẹ ơi, mai con phải đóng tiền học phí rồi, anh trai tiếp lời, áo con rách và cũ quá rồi, con không mặc nữa đâu, con muốn mua áo mới. Mẹ ừ một tiếng rồi trên má mẹ hai dòng nước mắt từ từ lăn. Khi ấy tôi mới hơn 5 tuổi. Với tâm hồn ngây thơ và nhạy cảm, tôi lờ mờ cảm nhận được nỗi vất vả của mẹ. Tôi lấy tay lau hàng nước mắt trên đôi má gầy của mẹ. Mẹ liền ôm tôi vào lòng.

Học hết cấp hai, tôi định không học lên Phổ thông nữa vì muốn ở nhà giúp mẹ làm lụng, kiếm tiền phụ giúp các anh chị ăn học. Nhưng mẹ không đồng ý cho tôi thất học. Thế rồi ba năm cấp ba cũng qua, cái ước mơ từ thủa bé của tôi đã được thực hiện. Tôi đã thi đỗ vào Đại học Luật. Nhưng ngày tôi nhận được thông báo kết quả thi Đại học cũng là ngày cha tôi qua đời. Gia đình đã khó khăn lại thêm phần túng bẫn. Cũng kể từ đây tinh thần mẹ suy sụp hoàn toàn. Nhìn mẹ đau khổ và có vẻ như kiệt sức, tôi đã quyết định gạt đi mơ ước trở thành một luật sư, để đi làm đỡ mẹ. Âu đó cũng là do số phận.

Ý tưởng đi Đài Loan nảy sinh trong tôi. Quyết định khăn gói lên đường học tiếng mặc dù trong người chưa có một đồng tiền nào. Vừa học vừa liên lạc với cô bác, họ hàng, bạn bè của anh chị. May thay, khi ba tháng học tiếng kết thúc cũng là lúc bạn của anh trai tôi từ Hàn Quốc mới về. Có lẽ vì thương cảnh nhà tôi, lại thấy tôi quyết tâm đi làm nên anh cho vay 6500 USD. Với tôi và gia đình, đó là một số tiền lớn và ân nghĩa lớn. Tôi như người chết đuối vớ được chiếc cọc tre. Lòng vui mừng khôn xiết.

Ngày tôi sang Đài Loan, mẹ cùng anh chị tiễn tôi ra sân bay. Mọi người đều khóc. Mẹ khóc vì cây đã đến ngày chuẩn bị đơm hoa kết trái nhưng lại bị chặt cây. Các chị khóc thương cho số phận em mình sinh sau đẻ muộn nên không may mắn như họ. Còn tôi ngậm ngùi chôn vùi ước mơ, bâng quơ bước chân sang miền đất lạ mà chẳng biết ngày mai sẽ ra sao.

Bước chân sang đây, tôi xác định mình là kẻ tha phương cầu thực. Khó khăn vất vả đến mấy tôi cũng chấp nhận. Làm tại một công ty điện tử với thập phương người từ các quốc gia khác nhau, nhưng tôi vẫn luôn là người đạt thành tích lao động cao, năng nổ và ý thức. Gần hai năm, tôi chỉ biết đến công việc. Tôi chỉ biết con đường từ công ty về kí túc mà thôi. Hết giờ tan ca, mọi người đều nhanh chóng ra về, còn tôi ở lại lau chùi máy móc, dọn dẹp hàng gọn gàng xong mới về. Đây cũng là tính cách gọn gàng sạch sẽ mà mẹ đã dạy cho tôi từ bé.

Tôi cũng chẳng ngờ rằng anh quản lý xưởng đã để ý và yêu tôi từ rất lâu rồi. Anh hơn tôi 4 tuổi. Anh làm quản lý công nhân nước ngòai đã 8 năm nay. Một ngày chủ nhật anh tha thiết mời tôi đến nhà anh chơi. Rồi anh ngượng ngùng nói lời cầu hôn tôi. Tôi mỉm cười nói với anh: chờ em hết hạn anh nhé! Anh nói với tôi rằng anh thầm cảm ơn ông trời vì cho anh gặp tôi – người con gái dịu hiền, thông minh và chịu khó. Còn tôi, dường như trái tim tôi đã bị anh lấy cắp đi từ lâu rồi.

Hết bạn ba năm làm việc, tôi được trở về gặp lại người mẹ già kính yêu của tôi. Về cùng tôi lần này còn có cả anh. Niềm vui hạnh phúc ngập tràn trên đôi mắt mẹ khi đón con gái út và chàng rể Đài Loan khôi ngô, hết lòng yêu thương con gái mẹ.

Lần này mẹ và các anh chị cũng đều tiễn tôi ra phi trường, nhưng không còn những giọt nước mắt ngậm ngùi nữa, thay vào đó là tiếng cười, ánh mắt sáng lên niềm vui và hạnh phúc. Bởi lẽ, giờ đây bên cạnh con gái mẹ đã có chàng rể hiền bảo vệ và chở che. Thực sự tôi thấy lòng mình ngập tràn hạnh phúc.

Chúng tôi đã cưới nhau được hơn 4 năm và đã sinh được một cậu con trai kháu khỉnh. Gia đình chúng tôi rất hạnh phúc. Anh vẫn đi làm quản lý lao động ở công ty. Tôi ở nhà nuôi con, làm việc nhà và trở thành người con dâu có hiếu, người vợ thủy chung và người mẹ hiền. Tôi hạnh phúc vì đã góp một phần tình yêu thương của mình làm cho gia đình hạnh phúc. Cho tới bây giờ tôi vẫn ghi nhớ lời mẹ tôi dặn “Đất lành chim đậu, ở đâu có người yêu thương ở đó có hạnh phúc con ạ”!

心繫中越故鄉,每當雨季來臨,樹木、景物、人們都籠罩於荒涼破敗之中。躺在褥暖枕溫的床上,活在丈夫與孩子的疼愛之中,內心呈現著家鄉老年母親的身影及曾經走過的道路,一切歷歷在目。那是美好的回憶,溫暖在異鄉當媳婦的我。

我是家中7個子女中的么女。哥哥姐姐都考上大學且有穩定的工作。對母親來說,這真是奇蹟,父親二十多歲時就上戰場,返家時帶著一身病,母親身上的擔子於是更重了,但是母親並未裹足不前,為了扶養家庭,供應小孩學費,不管再怎麼辛苦的工作,她都願意。

上天賜予母親健康的身體,得以應付艱困的日子。兄弟姊妹每天都吃地瓜和水煮蔬菜,但是每個人都很優秀。母親辛勞工作,供給姊姊上大學,哥哥上高中…..有天吃飯時,姊姊告訴媽媽明天要繳學費,哥哥也說衣服太破太舊沒法穿了,要買新衣。媽媽只應了一聲,兩行眼淚慢慢流下。當時我才5歲,幼稚敏感,隱約感受到母親的辛勞,用手擦去母親瘦削臉頰上的淚水,母親緊緊抱住我。

國中畢業,我原本不想繼續讀高中,想留在家裡幫助母親賺錢供兄姊讀書,但是母親不同意。高中畢業後,兒時的夢想皆已實現,我順利考入法律大學,但是就在我收到入學考試成績通知單的那一天,父親去世了。從此家境更加困頓,母親更加憔悴,看到母親筋疲力竭的樣貌,我決定放棄成為律師的夢想,出去工作賺錢減輕母親負擔。這或許也是命運吧。

我心中萌生去台灣的念頭,雖然手頭沒一分錢,我還是決定先去學語言,邊學邊聯絡親戚朋友。就在3個月的語言課程結束後,哥哥的朋友剛好從韓國回來,或許是同情我的家境,又看到我的決心,所以借我6500美元。對我和我的家庭來說,這不僅是一筆龐大的金額,也是巨大的恩情,我好像溺水者抓到竹竿一樣,歡欣不已。

赴台之日,母親和兄姊送我到機場,每個人都在哭,母親哭是因為捨不得我的夢想破碎,兄姊則是嘆息我這個么妹不如他們好運。我惆悵地埋葬夢想,踏上異鄉土地,不知明日會如何。

來到台灣,我將自己定位成來自異鄉工作的過客,再怎麼辛苦我也認了。我在電子公司工作,有很多其他國家的人,但是我一直都是表現最傑出的。在兩年期間,我只知道工作,只知道從公司到宿舍的路。下班後,其他人都匆忙回去,只有我留下來清潔機器,整理好環境才回去,這也是在家鄉的母親教導出來的個性。

我想都沒想到,他從很久以前就注意到我、愛上我了。他大我4歲,8年來都負責管理外籍勞工。那個星期日,他熱切邀請我到他家玩,之後很害羞地向我求婚,我笑笑地對他說:「先等我合約到期吧!」他說,他很感謝上天給他機會遇見我這個善良、溫柔、聰明又肯吃苦的女孩,而我,我的心好像從很久以前就被他帶走了。

結束3年合約,我回故鄉見我敬愛的母親,除了我,身邊還多了他,看到我這個女兒和疼愛女兒的帥氣台灣女婿時,母親的眼中流露出幸福之情。這次母親和兄姊也到機場送我,但是不再有苦澀的淚水,而是笑聲和爽朗的表情,因為女兒身邊已經有了一位好女婿,我的心裡滿是幸福。

我們已經結婚4年,生了一個聰明的男孩,家庭十分幸福。他仍然在公司管理外籍勞工,我則在家裡養育孩子打理家務,擔任賢妻良母的角色。直到今天,我仍銘記母親的叮囑:「良木鳥棲,何處有愛人,何處就有幸福。」

文/Nguyễn Thị Thanh Bảy, 0955-096031

翻譯/蔡秉諭

RELATED ARTICLES:

This entry was posted on 星期三, 十二月 30th, 2009 and is filed under 四方精選, 婚姻 Hôn Nhân Quốc tế. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

留言 bình luận

**Quảng Cáo廣告**

**Quảng Cáo廣告**

Lời cảnh báo khi tìm việc làm求職警語:

Báo Bốn Phương xin nhắc bạn đọc, tìm việc làm có rất nhiều cạm bẫy. Khi phỏng vấn, nhớ chú ý đến sự an toàn của bản thân, các bạn cũng nên phán đoán những công việc với mức lương quá cao liệu có hợp lý chăng ?
四方報提醒讀者,求職陷阱多。應徵時,應注意自身安全,也要判斷薪水過高的工作是否符合常理。

本站創用CC授權

Facebook!

BaoBonPhuong on Facebook

讀者回應