Sau những chuyến bay… / 飛翔之下

Tôi buông điện thoại, ngồi suy nghĩ khá lâu mới quyết định lấy giấy bút ra viết. Nhưng rồi cứ loay hoay mãi vẫn không biết nên bắt đầu từ đâu. Thật khó khi câu chuyện lại nằm trong số “ngàn lẻ câu chuyện” của những người đi Đài Loan. Chuyện của một người đàn ông không may mắn cả trong cuộc sống lẫn công việc. Những lời tâm sự của em như vẫn còn văng vẳng bên tai tôi…

… “ Em cũng ở Hạ Long chị ạ, năm nay 31 tuổi, có vợ và một bé gái 6 tuổi. Em mới sang được mấy tháng, đi mất hơn 7000 USD mà sang đây công việc chán lắm, ngày làm 8tiếng, thứ 7, Chủ nhật nghỉ. Mỗi lần gọi điện, vợ em lại giục gửi tiền về để trả nợ. Chị cũng biết đấy, lương tháng có mấy ngàn dành dụm nửa năm mới được 1000USD không đủ trả lãi, lấy đâu ra trả nợ. Nhiều lần vợ giục quá, em liền bảo cô ấy: “Nếu bên này có ai mua thịt người chắc chắn anh sẽ xẻ thịt ra bán để lấy tiền gửi về cho em trả nợ…”

Đang chăm chú nghe em kể, tôi bỗng giật mình với bốn chữ “xẻ thịt ra bán”. Vẫn biết đó chỉ là câu đùa nhưng nghe sao cay đắng quá. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì từ đầu dây bên kia, giọng em lại cất lên nghe thật chua chát:

“ Em sang được một thời gian, gọi điện về thì được biết vợ em nó đi theo trai chị ạ. Em buồn lắm, trước khi đi vợ chồng đã bàn bạc và thống nhất, khó khăn gian khổ cùng ghé vai gánh vác. Vậy mà giờ đây, khi công việc của em không được theo ý muốn thì cô ấy lại thay đổi. Chắc chị cũng hiểu khủng hoảng kinh tế toàn cầu chứ đâu chỉ riêng Đài Loan, càng không chỉ có công ty em. Em tính rồi, cứ đà này có làm 3 năm cũng không trả hết nợ. Nói thực với chị, em chán lắm, nghĩ đến công việc rồi lại nghĩ đến vợ, nhiều lúc chỉ muốn nhảy lầu cho thoát nợ…”

Tôi bàng hoàng và thấy rùng mình khi em kết thúc câu chuyện kể về cuộc đời mình. Rồi tôi cũng chỉ biết động viên em cố gắng giữ gìn sức khỏe để làm việc và nuôi dậy con cái, đừng nên nghĩ quẩn và làm điều dại dột mà thiệt thân. Biết đâu thời gia qua đi kinh tế ổn định, công ty em sẽ làm ăn tốt hơn…Em yên lặng một lát rồi bảo: “Cảm ơn chị, nhưng chị yên tâm đi vì em còn đứa con nữa chứ. Mà chị ơi, sao em đọc báo chỉ thấy viết về đàn ông phụ bạc, ruồng rẫy vợ con, hiếm có người viết về những người đàn bà hư hỏng, hay những người có hoàn cảnh như em. Chẳng lẽ trong mắt phụ nữ, đàn ông chúng em đều là những kẻ xấu xa, trai gái rượu chè, nghiện ngập hay sao? Chị có biết một số phụ nữ dưới con mắt chúng em là loại người gì không? Là loại đàn bà mất nết, hư hỏng, vì tiền mà bất chấp tất cả, họ sẵn sàng phụ chồng bỏ con để chạy theo những kẻ có tiền…Họ có thể không cần chồng nhưng sao lại nỡ bỏ rơi những đứa con do chính họ sinh ra?..Họ mất hết lí trí, họ mù quáng hay trái tim họ là bằng đá hả chị?”

Những lời tâm sự chân tình của em đã làm tôi xúc động. Thật là không dễ dàng khi em dám nói ra nỗi đau và những suy nghĩ của mình với người khác giới. Tôi hiểu và thông cảm với nỗi đau mà em đang phải gánh chịu, bởi tôi cũng là người đã từng trải qua những mất mát như em…Vì công việc nên bọn tôi phải tạm dừng câu chuyện, em hẹn tôi lúc khác sẽ nói tiếp. Trước lúc tắt máy, em ngập ngừng một lát rồi bảo tôi: “Chị ơi! Sao chị không viết một bài về những người có hoàn cảnh như em?” Tôi ngẩn người: “Không phải chị không muốn viết mà chị vẫn chưa biết nên viết như thế nào và phải bắt đầu từ đâu…”

Vậy là tôi cứ ngồi, ngồi rất lâu mà vẫn chưa viết được chữ nào. Tay vân vê cây bút, mắt đăm đăm nhìn vào tờ giấy trắng mà đầu óc cứ trống không…

Một ngày mới với công việc bộn bề cũng không làm tôi quên được câu chuyện tối qua. Tôi thấy bất lực với chính mình khi không biết phải viết những gì. Tờ giấy trắng và cây bút lại được đặt ngay ngắn trước mặt. Bỗng điện thoại đổ chuông, tôi mở máy, từ đầu dây bên kia, giọng của một người đàn ông cũng đã có tuổi. Sau vài câu hỏi xã giao, em đi vào mục đích chính của buổi nói chuyện: “ Bài viết ‘Má ơi, đừng đi!’ của chị, em thấy hay và có ý nghĩa lắm. Nó lột tả được một phần thực tế của xã hội hiện nay. Đó cũng là một nửa câu chuyện có thật của gia đình em. Mấy năm trước, vợ em cũng đi Đài Loan, sau ba năm trở về, cô ấy thay đổi hẳn và một mực đòi li dị. Sau thời gian thuyết phục và cố gắng hàn gắn không được, em đành phải ký giấy để giải phóng cho cô ấy. Rồi cô ấy trở lại Đài Loan và từ đó không còn liên lạc với các con em nữa. Trong khi bố mẹ cô ấy được ăn ngon mặc đẹp, béo tốt khỏe mạnh thì ngược lại, hai đứa con em phải sống cuộc sống đạm bạc. Em một mình làm lụng nuôi con, rồi quyết định vay tiền để sang Đài Loan, nhưng ông trời không cho em được toại nguyện. Việc ít không có tăng ca, món nợ bên nhà vẫn cứ ngày một đẻ thêm ra bởi lãi suất. Sang đây rồi, em cũng có liên lạc với cô vợ cũ, nhưng nghe máy bao giờ cũng là một người đàn ông Đài Loan. Không phải em muốn níu kéo cô ấy quay lại, mà chỉ có ý nhắc nhở rằng cô ấy vẫn còn hai đứa con thơ do chính cô ấy mang nặng đẻ đau sinh ra. Nhưng khó quá, người ta đã cố tình muốn quên đi tất cả thì con cái cũng chẳng làm cho họ thay đổi cách nghĩ. Nếu như không đi Đài Loan, gia đình em đâu đến nông nỗi này…Có phải tiền làm người phụ nữ ấy bị mờ mắt không hả chị? Có phải bỏ con này đi, họ sẽ có con khác đúng không chị? Em cũng không hiểu họ sống hạnh phúc bên người chồng mới, họ có nghĩ đến đứa con nơi quê nhà đang ngóng mẹ hay không?…” Tiếng em đột nhiên nhỏ lại, có lẽ em đang rất xúc động. Tôi hiểu tâm trạng của em lúc này, và tôi cũng hiểu lí do em muốn sang Đài Loan. Chỉ tiếc là hi vọng của em đã bị dập tắt, khủng hoảng kinh tế có thể sẽ làm cho cuộc sống của bố con em trở nên khó khăn hơn, món nợ to lớn sẽ đeo đẳng em tới bao giờ? Liệu có người phụ nữ nào dám ghé vai cùng em gánh vác việc nhà cùng món nợ kia không? Tôi chợt thấy xót xa cho những người có hoàn cảnh như em. Không biết có bao nhiêu người đứng vững và trụ lại được để làm việc và giáo dục con cái nên người? Câu chuyện của hai chị em phải bỏ dở vì em có điện thoại. Trước khi chào tạm biệt, tôi không quên dặn dò em phải giữ gìn sức khỏe, cố gắng làm việc và chăm lo cho các cháu…

..Giờ thì tôi vẫn ngồi yên lặng bên cây bút và trang giấy. Biết viết gì đây? Để đầu óc được thoải mái, tôi lại gần cửa sổ, ngắm nhìn thành phố và hít thở không khí trong lành. Đêm không trăng nhưng thành phố Đài Bắc vẫn sáng rực bởi ánh điện lung linh phát ra từ những tòa nhà cao tầng. Bầu trời trong xanh, chỉ lác đác vài ngôi sao lẻ bạn, tôi đưa mắt tìm kiếm và nhẩm đếm từng ngôi sao. Bất chợt phát hiện có một ngôi sao lớn đang di chuyển, có phải là “ sao Chổi” không nhỉ? Không phải! Càng tiền lại gần, ngôi sao càng tỏa sáng, hình như có cả tiếng ầm ì vọng lại, thì ra đó chỉ là một chuyến bay đêm. Có lẽ đó là chuyến bay đưa người nước ngoài đến Đài Loan làm việc. Đêm nay, sẽ có bao nhiêu người nhập cảnh vào Đài Loan? Tôi thấy lòng thắt lại…Đến với Đài Loan, mỗi người có một hoàn cảnh, số phận và tuổi đời khác nhau, nhưng tất cả đều cùng chung mục đích. Trong số họ có bao nhiêu người đạt được? Có bao nhiêu người thất bại trở về? Bao nhiêu người phải chịu cảnh gia đình tan nát? Bao nhiêu người phải đổ máu và nước mắt xuống mảnh đất này? Và còn bao nhiêu đứa trẻ phải sống cảnh có cha thiếu mẹ khi người ta vẫn đua nhau đến với “miền đất hứa”?..Trong khi những người đến được với mảnh đất này phải ngán ngẩm, thất vọng vì thực tế khác xa với những gì người ta vẫn quảng cáo, họ hối hận và muốn quay trở về nhưng chỉ vì “trót đi rồi”, lại đánh nhắm mắt buông xuôi, mặc cho dòng đời xoay chuyển…Còn ở quê hương, mọi người vẫn đua nhau đi. Họ đi vì muốn thoát khỏi cảnh nghèo đói, muốn cho con cái được bằng bạn, bằng bè, muốn có nhà cao cửa rộng; Họ đi vì bị lóa mắt trước những khoản tiền lương hấp dẫn, những nhà hạch toán kinh tế biết khỏa lấp thực tế bằng những lời văn hoa mĩ miều. Nào là mức lương trung bình khoảng 5, 6 ngàn USD, cộng thêm tiền làm thêm một tháng vào khoảng 1~ 1.200USD. Quả là một mức lương lí tưởng. Vậy là họ đua nhau vay tiền với lãi suất cao để..ra đi. Số tiền đi lớn thật đấy, nhưng sang đó chỉ mấy tháng là trả hết nợ, chỉ cần sang được Đài Loan là tất cả sẽ…OK hết! Nhưng thực tế vẫn là thực tế, người ra đi đâu có thể biết điều gì đang đón đợi họ ở phía trước. Và cả hậu phương ở đằng sau họ nữa, tất cả sẽ ra sau sau chuyến bay của họ?

Còn đêm nay, chuyến bay này có lẽ không là ngoại lệ. Ngày mai với họ mới là bắt đầu, một chặng đường đầy gian nan còn đang phía trước. Ai trong số họ may mắn vào được công ty tốt với mức lương hấp dẫn? Ai trong s ố họ chưa kịp bắt nhịp với cuộc sống nơi này đã phải trở về đoàn tụ cùng gia đình? Ai là người phải lựa chọn con đường thoát thân bằng cách bỏ trốn? Tôi không biết. Bạn không biết. Chúng ta đều không biết..Nhưng có một số người biết, song họ lại làm ngơ, họ cố tình đưa người sang nhằm mục đích vơ vét tiền của và sức lao động của người dân, họ chỉ muốn cái túi tiền của họ ngày càng đầy, càng đầy càng tốt, còn số phận người lao động họ không cần biết, hoặc biết vẫn quay mặt đi “sống chết mặc bay, tiền đầy đút túi”. Vậy là hàng ngày vẫn có những chuyến bay tới Đài Loan, người đi vẫn đi, người phải về vẫn cứ về, còn người ở lại sau chuyến bay kia?

“ Có rồi! Có rồi!” Tôi khẽ reo lên và quay người trở lại cùng cây bút và trang giấy. Giờ thì tôi biết phải viết gì rồi. Tôi nắn nót hàng chữ: “ Sau những chuyến bay”. Phải lắm, “sau những chuyến bay” sẽ là một trong những câu chuyện hấo dẫn và thực tế nhất của những người đã, đang và sẽ đến với “miền đất hứa”. Tôi và các bạn, chúng ta hãy cùng nhau nói và viết về những câu chuyện “Sau những chuyến bay”, đó sẽ là một kho tàng thực tiễn nhất của những người lao động tha hương.

Nào các bạn! Hãy cầm bút và viết ra đi!

Phạm Thị Lan – Quảng Ninh

0939-679628

This entry was posted on 星期二, 三月 23rd, 2010 and is filed under 四方精選, 心情 Tâm tình. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

HAPPY NEW YEAR

Sống vui sống khỏe sức khỏe là vàng

新北市外勞資訊通

本站創用CC授權

讀者回應

Online

與四方報連結

<a href="http://4way.tw" target="_top"><img src="http://www.4way.tw/4way_logo.gif" border="0" /></a>