Hãy bằng lòng với những gì mình đang có / 知足常樂

Tâm sự với tác giả bài viết: “Mẹ hãy nhìn thẳng và mặt con” số 034

Chào chị ! Em là một cô gái chưa có gia đình và tự thấy mình thật may mắn, hạnh phúc khi biết mình được sinh ra là kết quả của tình yêu, được nuôi dưỡng bằng sự thương yêu của gia đình và bố mẹ.

Đọc bài viết của chị, em thấy vấn đề chị đưa ra … rất bình thường. Hôn nhân không tình yêu là vấn đề mà rất nhiều người gặp phải. Nhưng điều em muốn nói đến là những người phụ nữ khác đều biết cách cố gắng biến cái “không có tình yêu” đó thành một mái ấm thực sự. Còn chị thì sao ? Đọc bài viết của chị, em không thể cảm thông được, em thật buồn và phẫn nộ với cái suy nghĩ của một người phụ nữ, một người mẹ đã hai con và gần 30 tuổi như chị. Em rất thương cho hai đứa trẻ, chúng chắc hẳn rất buồn đúng không ạ ? Hẳn nhiên là như vậy rồi bởi chúng được sinh ra mà không phải là kết quả của tình yêu và bây giờ khi chúng mới 11 tuổi thì đã phải sống xa mẹ đến 10 năm. Và cái nguy cơ có bố mà không có mẹ sẽ đến chỉ vì cái lý do ngớ ngẩn rằng mẹ nó đang thèm muốn một cái gọi là “vị ngọt của tình yêu”.

Có lẽ không có một ai có thể định nghĩa chính xác được tình yêu. Chị đã gầm 30 tuổi rồi, đã làm mẹ của hai con nhưng chị vẫn còn mơ màng đến một tình yêu lãng mạn và ngọt ngào như tiểu thuyết phải không ? Chính vì vậy mà 10 năm đi làm ăn xa chị không nhận công lao và sự hy sinh không thể tính được của chồng chị. 10 năm qua, chồng chị đã phải vừa làm bố vừa làm mẹ khi con chị mới 10 tháng tuổi. Điều đó chưa đủ để chị động lòng sao ? Xin hỏi chị đã một lần nói với anh lời cảm ơn chưa ? Nếu anh là người chồng, người bố vô trách nhiệm thì liệu chị có thể yên lòng để con cho anh chăm sóc rồi đi làm xa như thế không ?

Có người đã nói rằng từ xa xưa các bậc tiền bối đã rất sáng suốt khi ghép chữ Tình với chữ Yêu thành cụm từ “Tình yêu”. Nếu có cả “Tình” lẫn “Yêu” thì thật là hoàn mĩ, không cần bàn cãi gì nữa. Nhưng trong cuộc sống nếu như không có yêu mà có tình thì con người ta vẫn sống trọn đời trọn kiếp đó thôi.

Chị đã không còn tình yêu dành cho chồng ? Còn tình cảm khác của chị thì sao ? Hay là sao hơn 10 năm đi làm ăn xa, tiếp nhận những thứ văn hóa mới nên chị quên mất rằng trong vốn ngôn ngữ người Việt, chữ Tình ngoài được ghéo với chị Yêu mà còn được ghép với những chữ khác tạo thành cụm từ còn thiêng liêng hơn, cao cả hơn tình yêu. Đó còn là “Tình thương”, “Tình nghĩa”…

Còn bây giờ chị bỏ chồng chỉ vì thèm muốn cái được gọi là “vị ngọt của tình yêu” như chị nói thì đúng là khi sinh ra tạo hóa đã đặt nhầm vào trong trái tim chị một cục đá ! Em tin chắc chị sẽ không bao giờ tìm được cái gọi là “tình yêu đích thực” vì bản thân chị không hề biết cảm nhận tình yêu, chưa hề biết yêu và đăch biệt là chị chưa từng yêu ai.

Nếu như công lao và sự hy sinh của chồng chị trong 10 năm qua không làm chị động lòng thì chị cùng phải thấy rằng hai đứa con của chị rất đáng thương chứ ? Chúng thiệt thòi hơn bạn bè trang lứa rất nhiều vì chúng sẽ không cảm ơn công sinh thành của chị đâu nếu chị không những không bù đắp lại những thiệt thòi đó của các con chị, mà còn định biến chúng thành những đứa trẻ bơ vơ có cha mà thiếu mẹ. Chị đừng nghĩ rằng chỉ cần kiếm thật nhiều tiền cho chúng là được, cái chúng cần nhất chính là tình yêu thương của cả cha lẫn mẹ, là mái ấm gia đình trọn vẹn. Sự thiếu hụt bàn tay chăm sóc của chị rất dễ khiến chúng trở thành những con người không biết yêu thương và vị tha.

Có thể những lời nói, những dòng chữ này của em khiến nhiều người khó chịu. Nhiều người nghĩ rằng sống thiếu tình yêu thì chia tay như vậy sẽ giải thoát cho cả hai và con trẻ cũng sẽ đỡ khổ. Nhưng theo em đó chỉ là những suy nghĩ của những phụ nữ đang tự cho mình là “hiện đại”, là “thoáng” đang muốn “tự giải phóng mình” trong cái thời kì đổi mới nửa vời nửa “tây” nửa “ta” này.

Với chị, em thấy chị nói là đã cố gắng làm tròn bổn phận của một người vợ, người mẹ. Vậy xin hỏi chị, chị đã làm gì ngoài việc dù đang ở nơi xa mà chị vẫn nhiều lần làm đơn để anh kí vào. Ấy vậy mà chồng chị vẫn không kí, anh quả thực là người giàu lòng bị tha và rất trách nhiệm.

Cuối cùng em chỉ muốn nói với chị rằng: Hạnh phúc là do mình tự cảm thấy. Những người hạnh phúc là những người biết nắm giữ và biết bằng lòng với tất cả những gì mình đang có.

Chúc chị có một quyết định đúng đắn cho mình và gia đình !

Đài Trang – Thái Bình, Quảng Ninh