Mình không còn cô đơn, vì đã có bút vẽ và Internet 四方線上藝廊:透過畫筆與網路,我們不再孤單

“Ðộc tại dị hương vi dị khách, Mỗi phùng giai tiết bội tư thân.(Cô đơn làm khách trọ quê xa, Lễ tết lòng thêm quặn nỗi nhà) ” Đây là hai câu thơ xuất xứ từ bài thơ “Mồng 9 tháng 9 nhớ anh em” của nhà thơ Vương Duy thời Đường – Trung Quốc, biểu hiện nỗi nhớ quê nhà của người tha phương.

Ngoài thơ và văn ra, hội họa cũng là một cách để con người biểu hiện tình cảm, bày tỏ nỗi lòng. Trong suốt 3 năm từ khi “Báo Bốn Phương” ra đời, mỗi ngày đều nhận được rất nhiều thư của bạn đọc, trong những phong thư ấy, ngoại trừ bài biết, hình ảnh, còn có đủ loại tranh vẽ do độc giả tự tay sáng tác. Có những bức tranh vẽ cảnh quê hương, vẽ bạn bè, có những bức tranh vẽ phong cảnh Đài Loan, vẽ công việc, có những bức tranh vẽ chim chóc, hoa lá, vẽ núi non, sông nước, và cũng có những bức tranh vượt trên cả hiện thực, phảng phất như cảnh mộng.

Bất luận những tác phẩm hội họa ấy được vẽ một cách tỉ mỉ hay vẽ một cách cuồng loạn, đơn giản hay phức tạp, đó đều là những hình ảnh thu nhỏ, thể hiện tinh thần dũng cảm, theo đuổi cuộc sống mới tại nơi đất khách quê người của hơn 20 vạn di dân và di công Việt Nam hiện đang làm việc và sinh sống tại Đài Loan. Ngoài việc đăng những bức vẽ ấy lên các trang báo, “Báo Bốn Phương” nghĩ rằng, có càng nhiều người biết đến những tác phẩm nghệ thuật ấy càng tốt, nên từ cuối năm 2009, Ban biên tập đã thành lập một “Phòng tranh trên mạng” trên trang web Flickr, sắp xếp lại rồi truyền tải các bức tranh của bạn đọc lên mạng, để các bạn đọc ở xa cũng có cơ hội thưởng thức các tác phẩm tuyệt mỹ, biểu hiện sự dũng cảm và tình cảm ấy của độc giả qua đường Internet.

Chúng tôi tin rằng, có thể những người bạn đến xem tranh trên mạng không hề hiểu một từ tiếng Việt nào, nhưng họ cũng có thể cảm nhận được tình cảm phong phú của người vẽ qua cách phối hợp màu sắc, qua những nét vẽ trong các bức họa ấy. Vì vậy, nhờ bút vẽ và internet, thông qua việc thưởng thức và được thưởng thức, mọi người ở bốn phương trời gần như đều đã trở thành người 1 nhà, không còn ai cô đơn lạc lõng nữa.

Các bạn đọc (và cũng là các tác giả) của “Báo Bốn Phương” ơi, các bạn hãy tiếp tục vẽ đừng dừng lại nhé, hãy vẽ hết những hỷ nộ ái lạc của các bạn để chia sẻ cùng mọi người, để cả thế giới đều có thể nhìn thấy các bạn nhé!

Và cũng nhờ các bạn, nếu có thể hãy đến “Phòng tranh trên mạng” của Báo Bốn Phương tham quan và góp ý nhé: http://www.flickr.com/bonphuong

「獨在異鄉為異客,每逢佳節倍思親。」這兩句唐朝王維的詩作,寫出所有異鄉人的心情。

除了詩詞散文,繪畫也是表達心思、抒解愁緒的良方。《四方報》創辦三年以來,每日收到許多讀者的來信,信封裡除了文字、照 片之外,還有各形各色的圖畫。有的畫故鄉、畫親友,有的畫台灣、畫工作,有的畫花鳥、畫山水,也有的畫超乎現實、恍若夢境。

無論這些畫作是細膩還是狂放,簡單還是複雜,都是具體的縮影,呈現了在台灣二十萬越南移民移工渡海追求新生活的勇氣。《四 方報》除了將這些畫作刊登於報端之外,還認為,應該有越多的人看到,越好!所以從去年(2009年) 底開始,編輯部在Flickr網站上架起「線上畫廊」,將讀者們投稿的畫作重新整理、陸續上傳網路,讓更遙遠的朋友們,也有 機會透過虛擬通路,欣賞到這些美麗的、勇敢的、深情的作品。

我們相信,即便在網路另一端的遠方友人看不懂越南文字,也一定能在色彩、線條的交錯之間,感受到作畫者豐沛的感情。於 是,透過畫筆與網路,透過觀看與被觀看,四方的人們彷彿成了一家人,誰都不再孤單。

請《四方報》的讀者們(也是作者們)繼續畫,畫出你的喜 怒哀樂,和大家分享,讓世界都看到。

也請四方的朋友上網指教:http://www.flickr.com/bonphuong

Bài╱Báo Bốn Phương

文╱四方報