Chẳng biết nữa… 不知道

– Nếu bây giờ anh nhảy xuống dưới thì có chết không nhỉ?

– Anh thử đi!

1

7 năm trước, khi ngồi cạnh ông bạn trên cây cầu Yên Lệnh, hắn hỏi và tôi đã trả lời, hai câu đơn giản như vậy. Giờ tôi vẫn nhớ.

Tối hôm ấy, bạn thất tình, buồn chán, hắn lôi tôi đi dạo, dừng lại trên cây cầu Yên Lệnh mới xây xong. Lúc ấy là 10 tối, từ xa vọng lại tiếng bọn con trai đi chơi đêm khiến tôi nổi da gà vì sợ hãi. Nhưng ông bạn có vẻ không để ý gì. Đang thất tình mà. Nhìn điệu bộ thiểu não của hắn, tôi bỗng thấy thú vị. Chẳng mấy khi thấy hắn ta như vậy, kinh nghiệm trước kia của tôi là hay được ngắm hắn đắc thắng khi “câu” được em nào đó hoặc lạnh như tiền sau khi..đã.. “đá” bay em đó. Lần này thật khác.

– Em nghĩ sao?

– Nghĩ gì?

– Thì Thúy bỏ anh ấy!

– Anh còn nhiều em khác mà! – Tôi mỉa mai

– Đừng đùa anh! Em biết anh thích Thúy thực sự mà! – Hắn cáu kỉnh

– Thực sự là như thế nào? – Tôi vẫn cố châm chọc

– Thì anh thấy đau đớn…

Im lặng…

Nỗi sợ ban nãy biến mất, tôi hít thở không khí và nhìn thành phố trong đêm. Thật thanh thản. Cảm giác của tôi có vẻ chẳng ăn nhập gì với nỗi khổ của tên bạn.

– Có phải vì Thúy khác những cô bé trước đây? – Tôi mở lời theo cách chân thành hơn một chút

– Ừ, chắc vậy! Thúy là người duy nhất không tỏ ra chiều anh, không chấp anh và cũng chẳng buồn vì anh! Thật khó hiểu cô ấy có thích anh hay không nữa!

– Và vì thế mà anh đau đớn?

– Chẳng biết nữa!

Vẫn câu nói cửa miệng quen thuộc…

Chẳng biết nữa…

Đôi khi đối với một vài người, tình yêu thật và cái na ná với nó được định nghĩa bằng ba từ chông chênh như thế.

Chẳng biết nữa…

2

– Nếu bây giờ anh nhảy xuống dưới thì có chết không nhỉ? – Hắn dòm xuống dòng nước phẳng lặng dưới chân cầu và buông ra câu hỏi ấy.

– Anh thử đi! – Tôi lại tưng tửng

– Em đừng tưởng anh không dám!

Tôi biết chắc hắn sẽ nói cái câu rất đỗi trẻ nhỏ đó.

– Thì có ai bảo anh không dám đâu!

– Anh nhảy cho em coi!!!

Hắn vùng dậy, đứng lên yên xe, rồi chúi đầu xuống, bám tay vào thành cầu, trông như tư thế của vận động viên điền kinh ở vạch xuất phát. Tôi thảng thốt, dù vẫn cố giữ nụ cười thách thức. Hắn nhấc một chân khỏi xe, đu tay. Tim tôi như co lại.

– Anh điên à!

Tôi luống cuống

– Ừ đấy! Nhảy thì nhảy!

Hắn quay đầu nhìn tôi giễu cợt.

Hắn nhấc nốt chân còn lại, nhào người xuống dưới……

Tôi thét lên…..

Có làn gió lạnh luồn qua mái tóc ngắn. Tôi quá khiếp đảm, có gì đó vừa chao đảo. Tôi mất cân bằng và quay cuồng, cảnh tượng và cảm giác sợ hãi, quen thuộc như trong những cơn mê sảng hồi bé…

Chẳng biết nữa…Đôi khi những ngộ nhận về tình yêu thực sự khiến người ta có những hành động thật bồng bột. Như bạn tôi lúc đó.

3

Tôi kinh hoàng ôm lấy mặt.

Có tiếng người chạy đến:

– Gì đấy? Gì đấy?

Tôi gỡ hai bàn tay, càng hoảng hồn khi thấy một lũ con trai đang đứng trước mặt, bọn nó trơ trơ, nhâng nháo, với những cái mồm há hốc. Tôi run rẩy, lắp bắp:

– Bạn em..nhảy..nhảy.. xuống…

– Đâu đâu? – bọn nó nhao nhao

– Không có gì đâu mấy ông! Bạn tôi vừa nhìn thấy ma ý mà?

Tôi giật bắn, quay sang, bắt gặp nụ cười đắc thắng xen lẫn vẻ ân hận của thằng bạn. Hắn “trở lại” ngồi trên yên xe, ngay cạnh tôi. Có lẽ hắn nhận ra mình vừa đùa quá trớn, làm cho cô bạn một phen thót tim.

Mấy thằng choai choai quay đầu bỏ đi, vứt lại vài câu chửi thề.

– Xin lỗi nhé! Nhưng anh định thử thật! Anh muốn tìm cách giải tỏa!

– Anh thật điên rồ! Anh dám đùa kiểu đó sao? – Tôi gào lên.

– Em biết là anh chơi thể thao cừ mà, anh chỉ..tập vài động tác uốn người! – hắn nhăn nhở, rồi lại ra vẻ mếu máo – Nhưng anh buồn thật, sao T lại vô tình như vậy?!

– Tôi thấy anh chẳng hiểu gì về tình yêu! – Tôi bực bội buông ra một câu rất… sến

– Em thì hiểu chắc? Anh yêu Thúy thật lòng, vậy mà cô ấy bỏ anh, anh không chịu nổi!

– Anh đã từng nghĩ về những cô gái anh bị “đá” với cảm xúc tương tự?

– Hả…

– Anh nhầm rồi! Anh đau đớn vì không có được Thúy, chứ không phải vì anh yêu cô ấy!

– Có gì khác nhau đâu?

– Anh không phân biệt được sự ích kỷ và chân thành?

– Chẳng biết nữa…

Lại chẳng biết nữa…

Lại im lặng.

– Anh muốn biết nhảy xuống dưới có chết không ư?

– Thì anh định thử thật!

– Tôi muốn đạp anh xuống đó!

– Em thử đi!

…………..

4

Không nhớ chúng tôi đã kết thúc cuộc đấu khẩu và trở về với không khí như thế nào. Chỉ biết đến giờ hắn vẫn là bạn tôi. Một thằng bạn thân mỗi khi gặp sẽ lại gây gổ với tôi, nhưng khi xa thì luôn kêu ca rằng thương nhớ tôi nhiều lắm. Hắn thật ngộ. Nhưng tôi vẫn yêu mến hắn theo cái kiểu dành cho một người em, hoặc một người anh. Thế nào cũng được.

Hắn giờ vẫn vậy, vẫn yêu đương nhăng nhít, nỗi đau về cô Thúy ngày nào trở thành kỷ niệm. Hắn thật điển hình cho những tên đàn ông lãng mạn nhưng ích kỷ và bồng bột. Không biết giờ hắn có cười ngượng khi nhớ lại đêm đó. Hay là chẳng muốn nhớ theo cái cách sợ đối mặt rất đỗi..đàn ông. Mà có thể còn quên sạch rồi cũng nên. Hoặc nếu nhớ, chắc cũng chỉ nhớ cái mặt co rúm vì khiếp đảm kèm theo tiếng thét như trong phim kinh dị của tôi đêm ấy. Ừ, hắn sẽ chỉ nhớ đoạn đó và sẽ ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Nhưng mà sau bấy nhiêu năm, tuy đã rời xa HY, rời xa Việt Nam, nhưng tôi vẫn thương yêu hắn, theo cái cách mà bản thân tôi cũng khó mà chấp nhận…

Chẳng biết nữa…

「我現在跳下去的話,會不會死掉?」

「你試試看!」

五年前,和朋友站在安令橋上的時候,他問了我這個問題,而我就那樣回答,如此簡單,現在的我還記得很清楚。

那天晚上,剛失戀的他顯得很懊惱,拉我出去兜個風。我們停在剛建好的安令橋。當時是晚上10點,從遠方傳來一群流浪漢的鬧聲,我怕得起雞皮疙瘩。然而,朋友好像一點也不在乎。也對,反正他在失戀嘛!看他那張懊惱的臉,我突然覺得有趣。很少看到他這樣。根據我跟他做好幾年朋友的經驗,經常看到他有兩種姿態,一是追女朋友成功的時候會得意洋洋,二是「吹」了也冷淡無情。這次的確有些不一樣。

「你覺得呢?」

「什麼覺得?」

「就那個阿翠啊,她竟然甩了我!」

「你不是還有很多小妹妹嗎?」我諷刺他。

「別鬧了!你明明知道我是真心喜歡她的!」

「如何真心呢?」我還故意嘲笑他

「我覺得…心好痛!」

沉默……

剛才的恐懼感已消失,我輕輕地吸了一口氣,望著夜空下的城市。心中格外的輕鬆。我的感觸彷彿和朋友的苦楚沒有任何關聯。

於是我決定以真誠的語氣開口說話。

「也許小翠和以前的女孩子不一樣吧?」

「也許吧!她是唯一不讓我,又不愛管我,也不為我難過的女孩!真搞不懂她有沒有喜歡我!」

「所以你感到心痛?」

「也…不知道!」

還是這一句口頭禪。

不知道…

對一些人來說,所謂「真愛」只能用如此模糊的三個字來定義。

不知道…

「如果現在我跳下去的話會不會死掉?」

他伸出頭往下看橋下那條平靜的河水,說了這麼一句話。

「你試試看!」

「你別以為我不敢!」

我就知道他會這麼說。

「我並沒有說你不敢啊!」

「好吧!我跳給你看!」

他起身,站在機車上,頭部往下垂,兩手抓著橋杆,看起來很像一個站在出發點的賽跑選手。我有些害怕,但是嘴邊還硬掛著諷刺的笑臉。他的左腿離開車子,雙手移動。我的心驚慌起來。

「你瘋了嗎?」

「跳就跳啊!」

他轉過頭來,調皮地看著我。

他墊起腳尖,往下跳…

我大喊!

一股寒風穿過我的短髮。恐懼的我彷彿也在空中搖擺。我失去平衡,暈眩,那熟悉的感覺把我帶回常常被鬼壓床的兒時。

真不知道。有時候,對感情的誤解總讓人衝動。我朋友應該是這種類型。

我驚慌地遮著臉。

有人跑過來的聲音。

發生什麼事?怎麼了?

我睜開眼睛,一群少年流浪漢站在眼前,他們目瞪口呆地看著我。我全身顫抖,說道:

「我的朋友跳…跳河…」

「哪裡哪裡?」

「各位兄弟,不好意思啦!我朋友剛剛好像看到鬼,沒事沒事!」

左邊的聲音把我嚇壞,我轉過頭看到好朋友哈哈大笑又有些後悔的樣子。不知道何時,他已經坐回原位,就在我身旁。他應該也意識到自己鬧得太過分。

那群小夥子轉身離去,不忘吐下幾句髒話。

「對不起!但我真的想試試看!讓自己輕鬆一下!」

「你瘋了吧你?你敢開這種玩笑?」

「你也知道我體育最高分,只不過玩幾個動作而已。」他哭笑不得地道歉,又馬上找回失戀狀態:「但我真的很難受,小翠對我為何那麼無情呢?」

我火氣未消,狠狠地罵他:

「看來你什麼都不懂!」

「那你懂嗎?我是真心喜歡她,她竟然甩了我?真不能接受!」

「你有沒有想過曾被你甩過的女孩,她是怎麼想?」

「哈?」

他楞住。

「你錯了!你難受是因為不能得到她、擁有她,並不是因為你真的愛她!」

「有區別嗎?」

「你不知道真誠和自私的區別在哪裡?」

「喔,不知道…」

還是…不知道。

又沉默。

「你想知道跳下去會不會死嗎?」最後,還是該我主動開口。

「我真的想考驗啊!」

「我很想把你推下去!」

「好啊!你試試看!」

不記得我們後來怎麼停止吵鬧,也不記得在如何的氣氛下回到家裡。只知道如今,他還是我最好的男性朋友之一。一個每次跟我見面會把我氣死的朋友,而分開了卻每天對我撒嬌,說他很想念我。他真奇怪。然而,我還是以一種對小弟弟或大哥的心態來對待他、關心他。

現在的他仍然沒變,桃花不斷,對那位小翠的痛苦早已成了回憶。他在愛情中是典型的浪漫又自私男子。不知道他會不會想起那天晚上而感到害羞呢。還是會跟大多數男人一樣,不敢面對過去。或許他什麼都不記得了。要是記得的話,可能只會記得我那天晚上被他嚇得如鬼片中的人物一般放聲大喊。也許吧!他只想到這一段,然後會得意大笑起來。

然而這麼多年來,已遠離興安、遠離越南的我,仍然以一種連自己也無法接受的方式去陪伴他、愛護他。

就是…不知道!

文/L.B.C – Hưng Yên

翻譯/Hiểu Lê曉黎