Cỏ trắng 白草

Trăng rừng già chênh chếch trên sườn núi, đêm hoang vắng và sâu thẳm, chúng tôi đang chạy trốn và lỡ đường…

Anh cả tên Hưng, cậu em nhỏ tên Chất và tôi cùng tá túc trong túp lều hoang cũ kỹ và mục nát cho qua đêm. Hành trình mệt mỏi khiến chúng tôi chìm vào giấc ngủ như vật nặng rơi vào khoảng không mịt mù. Chất lần mần tìm chiếc bật lửa nằm cạnh tay anh Hưng, trong ánh lửa lờ mờ, một gương mặt khắc khổ hiện ra cùng với sự ngây dại của Chất lẩn khuất đâu đó trong hốc mắt khiến thân thể em phút chốc bỗng vụt biến thành một nhúm bóng tối mỏng tang trước lửa và trăng… Tôi giật mình thức giấc, nhìn sang Chất đang bình yên ngủ trong một chiếc áo mỏng chỉ cuốn được nửa người, chốc chốc cười một cái mà mơ hồ, liên tưởng tới những điều khó lường đang bao quanh những người dân lao động không hợp pháp. Nhìn Chất thật dễ thương, em đang vô tư buông tiếng ngáy đều. Tôi nhìn xuống đôi bàn chân phồng rộp của em thật xót xa.

Soạt! Em giật mình, co chân xoa xuýt rồ tựa lưng hờ lên khúc gỗ cạnh đó nhắm mắt thiu thiu. Không hiểu lúc đó em có liên tưởng đến điều gì đó và có nghĩ rằng ngày mai đây còn có ai giúp, ai thương em nữa không mà gương mặt của em đã bớt phần khắc khổ.

Đêm đã về khuya, Hưng giật mình choàng dậy, tay chụp lấy chiếc điện thoại, mắt láo liếc nền đất ẩm ướt, anh lao ra ngoài bóng đêm…dưới ánh trăng mờ nhạt anh bấm điện thoại như đang tìm một vật gì đó trong hoang tịch. Tôi vội gọi với theo: “Anh Hưng ơi! Em đây, em đây mà”. Hưng quay lại nhìn về phía tôi, anh buông người xuống nhìn tôi với khuôn mặt rạng ngời. Hai chúng tôi ngồi bên nhau lặng lẽ với những điếu thuốc thâu đêm.

Trời sáng, cả ba chúng tôi lại tiếp tục hành trình của những kẻ chạy trốn. Tất cả vì muốn kiếm tiền và vì cuộc sống mưu sinh mà chúng tôi phải trở thành con người tội lỗi.

Ngày trước, Hưng cũng đã từng là một anh giáo đứng trên bục giảng 7 năm, nhưng vì gia đình quá nghèo mà anh phải quyết định từ bỏ sự nghiệp sang xứ Đài làm kinh tế.

Anh tới Đài Loan được hơn một năm thì công ty suy sụp, tháng làm 3 buổi, tiền lương không đủ ăn, chẳng còn cách nào khác anh phải chọn cho mình con đường lưu vong.

Chất, một cậu thanh niên tuổi đời mới vừa hai mốt. Đơn việc của em là làm cơ khí, nhưng thực chất công việc em phải làm là chăm nuôi 4 trang trại gà. Hôm nào cũng vậy, dậy từ 5 giờ sáng làm cho tới khuya mới được nghỉ, ông bà chủ thì quá khắt khe và keo kiệt, công việc làm thật vất vả mà bữa cơm cũng không đủ no, đêm nằm không đủ ấm. Mới sang được 7 tháng em sút đi 5 kg, toàn thân ghẻ lở. Không chịu nổi áp lực em đành gọi môi giới nhưng chỉ nhận được những lời đe dọa rằng sẽ đưa em về nước. Vì thế em cũng chỉ còn cách bỏ trốn.

Còn tôi cũng vì muốn giành được quyền lợi của mình, thực tế tôi quay lại Đài Loan lần hai hết 3000USD nhưng trong giấy tờ ký kết chỉ ghi 1500 USD, thấy thế tôi thẳng thừng nói với họ, vậy là họ luôn ghét tôi và tìm mọi cách cho tôi về nước. Vì thế mà cả ba chúng tôi như ngày hôm nay.

Tuy không cùng cha mẹ, không cùng nơi sinh nhưng số phận đã đưa ba anh em chúng tôi đến với nhau và được làm cùng một công việc xây dựng, ở chung một căn nhà trọ, chúng tôi coi nhau như anh em ruột thịt, luôn bảo ban, che chở lẫn nhau.

Một điều không may xảy ra với chúng tôi. Vào buổi sẩm tối của ngày 18 âm lịch cuối năm, vừa đi làm về cả ba chúng tôi bắt tay vào dọn dẹp để chuẩn bị cho ngày Tết, mặt mày người nào người ấy đều lấm lem, quần áo bê bết nhưng vẫn thấy thật vui, thật ấm áp. Chúng tôi động viên nhau, sắp đến Tết rồi, ngày mai đi mua áo mới nhé! Ai cũng vui mừng ghê. Đang hăm hở vừa làm vừa hát, bỗng chốc ngoài hiên nhà có 5 người đàn ông mặc quần áo dân thường ập tới. Tôi biết đó là cảnh sát tới bắt chúng tôi.

Thoắt một cái, cả 3 chúng tôi đều tẩu thoát. Ngôi nhà trọ của chúng tôi nằm cạnh chân núi, để thoát thân chúng tôi chỉ biết vơ vội chiếc điện thoại, Chất luống cuống cứ chân trần mà tiến thẳng. Muốn bảo toàn, ba anh em chúng tôi cắm đầu chạy một mạch lên núi, chạy được gần 3 tiếng đồng hồ thì cơ thể chúng tôi đã mệt nhoài, bụng đói meo. Anh Hưng chợt reo lên “A! kia rồi! Có một lối mòn nhỏ, chúng ta theo lối mòn đó đi xem sao?”.

Vừa ra khỏi đầu đường thì trời ơi! Lại một xe cảnh sát. Chúng tôi lại quay đầu, giờ chỉ biết tìm nơi trú tạm sáng ra rồi tính. Rồi chúng tôi cũng tìm được ra con đường chính.

Thêm một ngày đường nữa, một ngày một đêm chúng tôi sống bằng niềm tin và hi vọng. Đêm về khuya, anh Hưng liên lạc với bạn bè rồi gọi taxi, dưới ánh trăng mờ ảo mong manh của vầng trăng hạ tuần, anh ôm cả hai chúng tôi rưng rưng dòng lệ và lên xe đi về phía xa thăm thẳm…

Còn lại tôi và Chất, Chất ôm lấy tôi như một đứa trẻ làm nũng cha. Cuối cùng em cũng tìm được nơi để trú tạm. Xe dần lăn bánh, em ơi ới gọi tôi: “Anh ơi! Cố lên! Ba anh em mình nhất định sẽ có ngày hội ngộ”.

Vắng lặng, tiếng gió khuya trầm mặc trên tán lá rừng, nhìn về phía sau toàn một màu trắng của cây cỏ, cỏ trắng và đêm cũng trắng.

Trương Văn Tạo- Hưng Yên

0973-388 184