Câu chuyện về những đứa con thơ 小孩的心情

Cũng như bao người phụ nữ, người mẹ khác tôi đến Đài Loan làm khán hộ công. Rời xa hai đứa con thân yêu đã gần 6 năm. Những ngày tháng qua, mỗi khi nhớ lại lời nói của chúng, lòng tôi đau đớn và xót xa biết mấy. Chúng còn quá nhỏ, quá ngây thơ nên thèm khát tình cảm của người mẹ. Vậy mà tôi vẫn chưa thể trở về bên chúng, nhưng mỗi khi nhớ lại những lời nói ngây thơ, vô tình ấy thì những bà mẹ như tôi nghĩ sao?

Câu chuyện thứ nhất:

Hết 3 năm tôi được về phép 1 tháng, trong những câu chuyện kể về cuộc sống ở Đài Loan vì muốn cho người thân được yên tâm về điều kiện và hoàn cảnh làm việc của tôi ở đây nên tôi đã kể cho mọi người nghe cuộc sống hiện đại, đầy đủ tiện nghi nơi tôi làm việc. Thật không ngờ, đứa con 8 tuổi của tôi phát biểu một câu “xanh rờn”: “Ở đấy sướng thế thảo nào mẹ lại muốn đi tiếp, không muốn ở nhà, mẹ cho con đi làm Ô Sin với!”

Câu chuyện thứ hai:

Những ngày nghỉ phép sắp hết, tôi cùng với mẹ và hai đứa con lên chùa đi lễ. Tôi nhìn thấy hai đứa chúng khấn vái rất chăm chỉ. Lúc về tôi hỏi con gái: “Con khấn gì thế?” Nó bảo: “Con mong mẹ đến Đài Loan, nhà chủ có bao nhiêu tiền đưa hết cho mẹ, đủ tiền rồi mẹ trở về nhà với con”. Tôi nhìn nó cười ra nước mắt và thầm nghĩ, có ai tự lấy tiền ra cho mình bao giờ…Quay sang đứa con trai, tôi hỏi: “Thế còn con, con khấn điều gì?” Nó trả lời: “Con khấn nhà chủ của mẹ chết hết, có bao nhiêu người chết tất cả để mẹ phải trở về” . Tôi giật thót mình chợt nghĩ ra trong những lần kể chuyện, tôi có kể về một vài người vì chủ họ chăm bị chết nên phải trở về. Con ơi! Mẹ thì mong họ sống lâu để mẹ có việc làm còn con thì…

Câu chuyện thứ ba:

Tôi sang lần 2 được 2 năm, một hôm đang ngủ trưa thì chồng nháy điện sang, tôi gọi về nhà và nghe tiếng thằng con trai khóc, tôi gọi nó lại nghe điện rồi hỏi làm sao thế con? Nó bật khóc to hơn rồi hỏi: “Có phải là mẹ không, mẹ còn sống hả mẹ?”. Tôi ngạc nhiên chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao thì chồng tôi giải thích rằng con tôi bị ốm, trong cơn sốt mê man nó mơ thấy tôi chết, nó tưởng thật và gào thét dữ dội. Mặc dù chồng tôi nói với nó đó chỉ là giấc mơ, nhưng nó không tin và đòi gặp tôi bằng được. Thảo nào lúc nói chuyện với tôi nó cứ nài nỉ, van xin: “Mẹ ơi, mẹ đừng chết! Nếu mẹ còn sống thì mai trở về với con”. Tôi nghe xong khóc ròng mấy ngày trời.

Câu chuyện thứ tư:

Hai vợ chồng tôi bàn chuyện xây nhà, hai đứa nó cứ nài nỉ: “Con xin bố mẹ đừng xây nhà, ở nhà cũ là được rồi!”. Gặng hỏi mãi chúng mới nói: “Xây nhà mới hết tiền, thiếu nợ mẹ lại đi tiếp”. Quả đúng như vậy, tôi vẫn còn tính chuyện đi tiếp vì tôi đang xây nhà, bỏ ngoài tai lời van xin của chúng nó mà không biết khi nào mới được trở về. Mỗi khi nghĩ lại lời con trẻ, trái tim người mẹ của tôi đớn đau, rỉ máu. Tôi vội đi mua một tấm vé số, hy vọng ông trời thương xót mẹ con tôi và cho tôi trúng số độc đắc để tôi sớm trở về bên chúng, nhưng mua mãi vẫn chưa trúng…Có ai cùng hoàn cảnh với tôi không?

Mai

0983-431 868