Có một người như thế / 像妳這樣的好人

Không một ai biết tên thật của chị là gì.

Chúng tôi bị bắt vào trại giam thành phố Tân Trúc, mỗi người một hoàn cảnh nhưng đều có một điểm chung, mất quyền lợi. Vậy thì phải tìm ở đâu? Và phải nhờ ai? Mấy ngày đầu vừa vào khám, tôi nghe mọi người truyền miệng về một cái tên xa lạ: Bibi Trần. Tôi gạn hỏi: Chị ấy là người Đài Loan à?

Hóa ra không phải. Rồi tôi cũng được trực tiếp nói chuyện với chị. Nói cho chị nghe về những băn khoăn, vướng mắc của tôi hồi con ở công ty, và cả vấn đề xuất cảnh trước mắt. Không chỉ có tôi, nhiều người bạn khác cũng đặt rất nhiều niềm tin nơi chị. Niềm tin, không phải ai cũng có thể gây dựng được, và tạo cho người khác có niềm tin ở mình, ít nhiều cũng cần có một tấm lòng, đó là sự hi sinh. Và chắc chắn, khi dấn than vào một công việc như thế, là sẵn sang đối mặt với thái độ khó chịu từ phía công ty môi giới.

Lao động bỏ trốn tức là tự mình phá hợp đồng, sao lại còn yêu cầu hòan trả tiền tiết kiệm? Rốt cuộc bộ lao động đứng về phía công nhân còn các ông chủ bị phá sản do lao động bỏ trốn thì mặc kệ sao? Những câu hỏi kiểu này, tôi nghĩ chị đã phải nghe không ít lần, ấy là chưa kể tới nhiều công ty không đồng ý hợp tác, không nghe điện thoại. Mỗi khi nhận một lá đơn ủy quyền từ phía công nhân, chị cũng mang trong mình một trách nhiệm là làm cho bằng được. Nhưng cũng có lúc thất bại. Hoàn toàn lỗi không nằm ở chị. Với một số người, do số tiền quá ít, các công ty lấy lí do trừ cái này, cái kia, cũng chỉ dư lại một vài ngàn. Mà với số tiền này, không đủ giải quyết vấn đề cho lao động khi xuất cảnh. Tôi cũng hiểu những băn khoăn đó, nên những ai ở trong trường hợp trên, đừng vội trách móc chị.

Phần nhiều các lá đơn chị gửi đi đều có kết quả. Một tháng qua, tôi đã chứng kiến nhiều bạn nhận được số tiền lên đến 10 vạn Đài Tệ, họ không sao kiềm chế được sự vui sướng. Tôi biết, để có được kết quả đó, chị đã làm hết sức mình, với sự nhiệt tình và tận tâm của một con người mang trong mình dòng máu dân tộc. Bản thân tôi, mang ơn chị rất nhiều, cũng có lúc tôi cảm thấy bất lực và không hi vọng sẽ đòi lại được quyền lợi cho mình. Công ty cứ lần khất tuần này sang tuần khác, để rồi khi niềm vui đến, tôi cũng không kịp nói với chị một câu “cảm ơn” dù trong lòng có rất nhiều điều muốn nói.

Chị Bibi Trần đáng quý!

Em và các bạn Việt Nam đều nhớ đến chị. Tên của chị trở thành niềm hi vọng của chúng em mỗi ngày. Mùa đông này không còn lạnh lẽo với người lao động xa xứ, vì chị đã mang chút nắng ấm từ trái tim nhiệt huyết, lan tỏa và thắp lại niềm tin cho những người tội nghiệp. Mỗi người, ai cũng có một lỗi về, lối về của tâm hồn. Chị hãy tin rằng, khi niềm vui chị mang đến cho mỗi người, chính là lúc tâm hồn chị rộng mở, bao dung hơn cả. Và trên suốt hành trình, em và mỗi người sẽ mang theo lòng biết ơn ở chị.

Chúc chị Bibi luôn mạnh khỏe và có nhiều thành công trên con đường chị đang hướng tới!

Trần Ngọc Thiếu – Nghệ An

0383-946056