Kiếp lưu vong / 流亡生活

Mưa ơi, sao cứ mưa mãi thế

Buốt giá lòng tôi giữa xứ Đài

Đông này vừa trọn năm đông

Tôi xa quê mẹ đến miền đảo xa

Khi đi giữ trọn lời thề

Nợ chưa trả hết, chưa về Việt Nam

Quê hương sống cảnh cơ hàn

Thức khuya dậy sớm, nhọc nhằn đủ no

Thế rồi tôi quyết định đi

Đài Loan một chuyến may ra đổi đời

Mẹ mù, con nhỏ chia tay

Hành trang cất bước, tôi bay sang Đài

Vì nghèo tôi phải xa rời

Mẹ già, con mọn vắng người dưỡng chăm

Mẹ ơi, tha lỗi cho con

Mẹ mình con không chăm được, đi chăm cha người

Cũng vì cuộc sống nghèo nàn

Làm ăn không thuận, gặp nhiều tai nạn xảy ra

Mẹ thì trời bắt tội mù lòa

Chồng con lo lắng đi làm xa kiếm tiền

Không may gặp phải thằng điên

Chạy xe vun vút, tông liền gãy chân

Xong rồi nó chạy mất tăm

May người không chết, phải vay mượn liêu xiêu cứu người

Vì thế con phải xa rời

Mẹ già, con nhỏ sang Đài làm công

Số con vất vả long đong

Việt Nam cực khổ, sang Đài Loan không sướng gì

Gặp phải bà chủ gớm ghê

Đặt điều sinh chuyện, ngày đêm la om sòm

Tôi chăm ông cụ tâm thần

Bê gậy ông đánh và liền đuổi đi

Ông đuổi tôi đánh cửa kia

Tôi chạy cửa này, tôi vào cửa trong

Cơm tôi nấu ông không thèm ăn

Ông ngồi ngoài cửa trông không cho vào

Việc tôi chăm sóc người già

Mà ông không mướn, tôi làm gì đây?

Đành gọi điện tới công ty

Công ty an ủi “mày nên rẩn nai” (nhẫn nại)

Thời gian thấm thoắt thoi đưa

Nhẫn nại làm việc đúng vừa nửa năm

Ông cụ ngày càng đánh hăng

Tôi tạm xa lánh ông đi một tuần

Ở cùng bà chủ nhà bên

Hàng ngày cơm nấu mang về ông ăn

Không dám ra mặt ông khan (nhìn)

Ông mà trông thấy là liền đuổi đi

Ngày đêm lo nghĩ buồn rầu

Nợ kia chưa trả, mẹ già cần thuốc thang

Môi giới chẳng đổi việc làm

Lại còn đe dọa “không làm về quê”

Nghĩ lại số nợ bộn bề

Cố gắng nhẫn nhịn làm thuê kiếm tiền

Không dám ra ngoài lưu vong

Sợ nếu bị bắt thì tay không về nhà

Không tiền trả nợ ngân hàng

Không tiền báo hiều mẹ già thuốc thang

Không tiền học phí cho con

Không tiền mua gạo cho bữa ăn gia đình

Không may ông cụ sâng binh (mắc bệnh)

Thời gian rất ngắn ông liền quy tiên

Lập tức tôi điện cho môi giới

Giúp tôi tìm chủ, kiếm việc làm

Nếu không tôi về đời khổ lắm

Mẹ mù, ba nhóc, chồng gãy chân

Môi giới trả lời “không nhất định”

Không tìm được chủ, tôi phải về rồi

Đèn nhang cho cụ mười ngày nữa

Tiễn cụ đi về cõi vĩnh tiên

Chúc cụ hãy yên giấc ngủ

Còn con chẳng biết đi về đâu?

Đành liều trốn ra là phi pháp

May ra kiếm tiền gửi về

Khi đi quần một manh, áo một mảnh

Bên người chẳng một vật phòng thân

Lang thang, phiêu bạt Nam đến Bắc

Lúc có việc làm, lúc chạy nhông

Có chủ trả tiền cho sòng phẳng

Có chủ nghèo nàn chẳng trả công

Mưa giông, giá rét không đủ ấm

Ốm đau, bệnh tật chẳng khám bệnh

Mẹ già quy tiên, con bất hiếu

Chị gái mắc bệnh đã lìa trần

Số phận lưu vong là như vậy

Con bất hiếu, hối hận lắm mẹ, chị ơi!

Sống phương xa con cầu chúc

Linh vong mẹ, chị nơi chín suối được bình yên

Trở về Việt Nam, con tạ lỗi

Xin mẹ ngàn lần lượng thứ cho con

Số phận lưu vong là vậy đó

Long đong vất vả, thiệt mọi đường

Vì tôi đến bước đường cùng

Không còn cách khác tôi đành làm thôi

Tôi muốn gửi tới các bạn đôi lời

Các bạn đừng có như tôi sai lầm

Lưu vong sống rất khổ tâm

Không chỗ nương tựa, không nơi nương nhờ

Cuộc sống không được tự do

Suốt ngày lo lắng sợ công an truy tìm

Gần đây tôi biết Bốn Phương

Viết mấy lời tâm sự với các bạn mọi miền gần xa

Cùng nhau chia sẻ buồn vui

Cùng nhau kết nối vòng tay bạn bè

Chúc Bốn Phương ngày càng tươi trẻ

Chúc độc giả bốn phương giàu nghị lực

Tô thêm trang báo thật hào hùng

Xuân về đạt nhiều mơ ước

Mọi nhà hạnh phúc, vạn sự bình an.

Tác giả xin giấu tên

0919-443 514