Lầm lỡ 錯過

Lầm lỡ

錯過

Chiều nay, khi ánh nắng cuối cùng đã tắt hẳn, và những cánh chim bồ câu trắng đang bay về tổ ấm muôn nơi. Những dòng người hối hả ngược xuôi, ai cũng đang có suy nghĩ riêng tư của đời mình…

Còn tôi, một mình trong kí túc xá công ty, ngồi thẫn thờ mà chẳng biết đi đâu. Quá khứ về gia đình lại chợt hiện về…

Nhà tôi có 5 chị em, tôi là con thứ 3. Nhưng lại là con trai trưởng. Em gái út của tôi mất sau một cơn bệnh hiểm nghèo. Nhà tôi sống bằng nghề thủ công nghiệp, nên “tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ”. Nghỉ một ngày không đi làm là mai chẳng có gạo để ăn.

Hồi tôi học lớp 5, đã trở thành lao động chính của gia đình, nên tôi học rất kém, đúp đến hai năm. Cứ một buổi đi học, một buổi ra sông cào hến về cho mẹ và chị nấu đi chợ bán. Nếu tôi không làm thì cả nhà không có việc. Cho dù trời nắng như thiêu, như đốt, hay rét cóng, tôi cũng phải ngâm mình dưới nước. Nước ngập đến lưng, nhiều khi lên đến ngực. Cào hến thì phải chờ nước rút, nên nhiều đêm, người ta đang ngủ ngon thì tôi phải xách cào ra sông.

Tưởng rằng cuộc sống cứ thế êm đềm trôi qua, tuy có nghèo một chút nhưng trong nhà luôn đầy ắp tiếng cười. Nào ngờ…

Chị gái cả của tôi “làm” cái bụng to đùng. Lúc đầu tưởng chị bị bệnh gì. Vì chưa có chồng mà cũng chẳng có người yêu. Cả nhà tưởng chị bị giun, đi khám bác sĩ thì..trời ơi! Chị đã mang bầu? Lúc đó chị mới 16 tuổi. Cái tuổi hồn nhiên, vô tư, trong trắng. Nếu như nhà khá giả thì chi đang được cắp sách tới trường, vui cùng bè bạn. Còn chị tôi chưa bao giờ biết đến mặt chữ. Lúc đầu chỉ nội bộ gia đình biết chuyện. Nhưng con mắt thiên hạ sáng như đèn. Mọi việc rồi cũng lộ ra. Điều tra mãi, chị tôi mới thú nhận tất cả. Chị tôi có “chơi” với anh hàng xóm, cách nhau mỗi cái “dậu mồng tơi”. Sau đó người lớn hai bên có nói chuyện với nhau, nhưng rốt cuộc nhà tôi đã thua, họ thắng. Chỉ vì lí do đơn giản, đưa tiền cho chị tôi đi nạo thai, nhưng nhà tôi không lấy. Không lấy tiền nghĩa là cái thai trong bụng chị tôi không phải máu mủ, ruột thịt nhà họ. Nhà tôi hồi đó nghèo quá, ăn không nên đọi, nói không nên lời thì đành chịu thua thôi. Tiền đâu mà đi kiện cái vụ “chửa hoang”. Bụng chị tôi ngày càng to, chẳng dám đi đâu. Ở đâu cũng thấy lời xì xào bàn tán của bà con lối xóm. Cái thời đó, trong làng có người “chửa hoang” thì không chỉ gia đình tôi mà cả họ hàng cũng thấy xấu xa, mất mặt. Có người còn bảo “cạo trọc đầu mà bôi vôi” cho chừa cái thói “không chồng mà chửa”. Nhưng mẹ tôi rất thương chị. Mẹ là người gần gũi chị nhất, mẹ đã quyết định giữ cái thai lại, đừng có nạo đi mà thất đức. Bố tôi từ ngày con gái như vậy thì đâm ra chán nản. Suốt ngày nát rượu. Ông bực lúc nào là uống rượu giải khuây lúc đó. Nhà đã nghèo lại càng nghèo thêm. Trong nhà lúc nào cũng như có đám tang. Ai nấy nhìn nhau bằng con mắt lạnh lùng.

Hình như ông trời cũng bực mình với gia đình tôi nên nhà bếp bị cháy đến hai lần. Thế là trời nắng thì nấu ngoài sân, mưa lại bưng vào trước hiên nhà nấu tạm. Khi bụi tre ngoài vườn già thêm một chút rồi chặt mang vào dựng lại bếp. Mùa đông năm ấy, trời rét như cắt da, cắt thịt, lại thêm mưa phùn, đường bùn lầy lội. Ngày sinh nở của chị tôi cũng đã đến. Tôi ngày đó mới 11 tuổi, chưa biết xấu xa là gì, cứ “vô tư như ruồi”. Mẹ tôi nhờ chị trong họ đưa chị tôi lên trạm xá. Thời đó chưa có phương tiện như bây giờ nên phải đi bộ hơn 30 phút. Nhưng mới đến ngoài cổng trạm xá thì chị tôi đẻ rơi ở đó. Đưa được cháu bé vào nhà thì đã tím ngắt, gần như tắc thở. Chị họ tôi vứt đó chạy về, phó mặc cho bà đỡ, vì sợ mắc phải “phong long cụt”.

Nhưng trời sinh, trời nuôi. Cháu bé bình an vô sự, lớn lên trong sự dòm ngó của mọi người. Cuộc sống vô cùng thiếu thốn. Mẹ con bà cháu rau cháo nuôi nhau. Cháu được mang họ mẹ, và cái tên láy lại của bố nó. Từ khi sinh ra đến nay gần 30 năm, chưa bao giờ được cất tiếng gọi: “Bố ơi!”, mà bố nó thì sống sờ sờ trước mặt.

Cười ba tháng, không ai cười ba năm. Thế rồi chuyện “không chồng mà chửa” cũng dần trôi vào dĩ vãng. Không thấy ai bàn luận nữa. Chị tôi âm thầm ở vậy nuôi con. Do cần cù, chịu khó, lại tằn tiện, mẹ con chị đã xây được căn nhà hai gian trong vườn bố mẹ. Tôi lớn lên và lấy vợ sinh được hai cháu cũng nhờ vào bàn tay chăm sóc của chị. Giờ ngồi nhớ lại mà thương chị vô cùng. Chị chưa bao giờ được hưởng giây phút ngọt ngào của tình nghĩa vợ chồng. Nhưng tôi hứa sẽ bù đắp lại cho chị tình cảm của một đứa em trai dành cho chị gái. Chị tôi suốt cuộc đời đi chăm hết cháu này đến cháu kia. Bù lại, con gái chị giờ lấy chồng cũng sinh được hai bé trai kháu khỉnh. Chị tôi đã lên chức bà. Đó là niềm hạnh phúc nhất mà chị tôi vun đắp sau bấy nhiêu năm cùng cực.

Câu chuyện của chị, tôi đã ấp ủ trong lòng hơn hai chục năm qua. Giờ có báo Bốn Phương như anh em một nhà để tôi thổ lộ. Các bạn hãy thông cảm và chia sẻ cho chị tôi. Và hãy rút ra cho mình một bài học. Tuổi trẻ phải cứng rắn lên. Đừng vội vã trao thân gửi phận. Tuổi trẻ lầm lỡ để rồi suốt cả cuộc đời phải mang tiếng, chịu bất hạnh như chị tôi. Cháu mẹ phải mang danh “đồ không có bố!”…

傍晚的陽光彷彿消失,一群白鶴飛往各地的窩巢,在擁擠的人潮中,好像每個人都在思考自己的人生。

而我,孤獨地坐在宿舍裡發著呆,不知該去那裡玩。家中不堪的過往突然襲上心頭,惹起我心中一陣又一陣的惆悵。

我家有5個孩子,我是老三,但也算是長子。最小的妹妹因一場重病死去。我家以打零工過日子。天天都要工作,一旦休息就沒有飯吃了。

小學五年級的我已經是家裡的主要人工,所以我的學歷很差,延後好幾年才畢業。上午去學校,下午到河邊挖田螺,帶回家給母親和姐姐煮好後拿到市場做生意。如果我不做,大家就沒工作。不管晴天、暴雨、或者夜深人靜,當家家戶戶已經入睡,我卻提著藍子到河邊幹活。

儘管辛苦,但是我們的生活很幸福。家裡總是充滿笑聲。然而……

我大姐的肚子突然大了起來。當初以為她生了什麼病,因為她還沒結婚,也沒有談戀愛。送她去看病才發現,她懷孕了!當時的她才16歲,天真浪漫的年齡。不像其他家的孩子,大姐沒有機會讀書,一個字也不認得。

真相無法瞞過人們的眼睛。問了許久,我大姐才坦白了一切:她和鄰居的哥哥「玩」在一起。知情後,雙方家長進行談判,我們輸了,他們贏了。簡單地說,他們想給錢讓姊姊去拿掉孩子,我們家當然不肯收錢。但如果不收錢的話,就等於大姐肚子裡的孩子不是他們家的骨肉。我們家當時太窮,怎能跟人家爭吵,更不敢去投訴這場無夫而孕的事件。

大姐的肚子越來越大,不敢出門,到處都聽到鄰居們的閒話與嘲笑。母親很心疼她,決定留下孩子,不允許大姐拿掉。然而,我爸爸非常懊惱,天天喝酒,借酒澆愁。家境越來越差,家裡的氣氛總像葬禮似的,每個人都用冷落無助的眼神望著彼此。

那年冬季,天寒,大雨,路上淹滿骯髒的泥土,大姐的生產日終於來臨。當時的我11歲,天真幼稚,對人間好歹毫無認知。母親叫我表姐送大姐到村裡的醫院,沒有交通工具,要走路半個小時才能到。但是剛到醫院門口,我大姐就生了。抱孩子跑進醫院,孩子差點死掉。表姊因為迷信,看到此情況就害怕地逃跑,把我大姐和孩子留在醫院裡不管。

但是,老天將孩子生出來,也自有辦法把它養大。小孩平安無事,在人們的嫌棄中成長。以媽媽的姓為姓,名字與隔壁的父親諧音。30年過去,她從來沒有機會叫一聲「爸爸」,儘管她的爸爸是個活生生的人。

大姐獨自一人把孩子養大成人。因為認真賺錢,母女倆後來蓋了一間房子。我能夠長大成家立業生子,也是姊姊的照顧。心疼她,她未曾嚐到夫妻情深的滋味。我會努力以盡一個弟弟的本份去補償她,給她幸福。現在,她的女兒也結婚了,生了兩個可愛的兒子。她已成為外婆,那是她幾十年來用努力和堅強來換成的幸福。

文/Lê Minh Sơn – Hà Tĩnh

翻譯/Hiểu Lê曉黎