Chuyến tàu định mệnh 命運的火車

Chuyến tàu định mệnh 命運的火車

Chiếc đèn nhỏ cá nhân của Huyền bỗng bật lên. Nó không sang nhưng cũng đủ để cho một cô gái mộng mơ, pha chút lãng mạn như tôi tỉnh giấc.

Tôi định gọi Huyền và mắng yêu em làm tan giấc mơ của tôi, nhưng lúc đó tôi nhìn đồng hồ là 2h sang. Tôi không gọi em nữa, vì tôi sợ làm mất giấc ngủ của tám cô gái “thanh niên xung phong”. Đó là cái tên đặt chung cho tám chị em chúng tôi mà anh người con trai quê lúa, quê chị hai năm tấn đã đặt.

Đó là một động lực rất lớn cho tám chị em chúng tôi cố gắng để xứng đáng với chức danh vàng này. Ồ! Nghĩ đến đây đã 2h30 sáng, chiếc đồng hồ báo thức chạy theo vòng tuần hoàn của Trái đất với những tiếng tích tắc làm tôi không thể ngủ tiếp được. Rời chiếc giường nhỏ xinh xắn, tôi đi ra phòng khách, mang theo cuốn sổ nhật kí và chiếc điện thoại nhỏ. Ngồi một lát tôi lại nhớ đến giấc mơ vừa qua. Trong giấc mơ đêm nay tôi đã mơ đến anh, anh nắm tay tôi cùng đi dọc bờ đê sông Thái Bình uốn khúc lượn quanh nhìn giống con rồng đang cuộn mình trong gió. Buổi chiều ánh hoàng hôn xuống cũng là lúc những làn gió nhè nhẹ bắt đầu thổi, thổi mơn man trên đôi má ửng hồng vướng chút nắng của tôi, thật nhẹ nhàng, thật mát dịu như dòng sông quê anh. Tôi và anh đi xa hơn chút nữa, có một mùi hương làm tôi đứng sững lại, nghẹn ngào. Đó là mùi hương lúa cộng với những giọt mồ hôi của người dân nơi đây đang mùa thu hoạch tạo nên một mùi hương lạ kì, đầy sức quyến rũ đến lạ thường. Ôi quê anh, quê hương Thái Bình yêu dấu.

Trở về thực tại, tôi ngồi cười một mình rồi nghĩ, chắc có lẽ tại đêm qua anh hát cho tôi nghe bài hát “Quê hương” của anh nên tôi đã được về quê anh, trong một giấc mơ chưa có hồi kết. Mong rằng khi trở về quê mẹ, sẽ có một ngày tôi được đặt chân trên quê hương anh, dù chỉ một lần, để được tận mắt ngắm biển Thái Bình, chiêm ngưỡng người phụ nữ nặng nhất thế giới, và cùng anh chạy qua những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay huyền diệu ấy. Mong thời gian trôi thật nhanh, tôi sẽ thực hiện giấc mơ này.

Anh biết không, không biết từ bao giờ trong em, quê hương Thái Bình lại đẹp đến cả trong mơ và ngoài đời như vậy. Đúng rồi, từ ngày tôi gặp anh trên chuyến tàu định mệnh đó, chuyến tàu ấy mang biển số 279 rất tiêng mà chỉ hai đứa chúng tôi mới biết ấy, là ngày chúng tôi gặp nhau. Cũng chuyến tàu ấy đã mang lại cho chúng tôi một tình bạn thật vĩ đại mà trên trái đất này tôi chưa gặp. Tôi vẫn còn nhớ mãi giây phút gặp anh. Vào một buổi chiều thu với những tia nắng nhạt nhòa báo hiệu cho một ngày Chủ nhật sắp hết, trên tay tôi cầm chiếc vé từ Đài Trung về FengYuan mà lòng không khỏi lo lắng đi nhầm tàu, bởi công ty tôi giờ giấc không cho phép đi quá 8h nên khuôn mặt tôi biểu lộ rất rõ sự lo lắng, người ngoài nhìn qua cũng đã hiểu. Thật may mắn cho tôi, nhìn xa một chút tôi đã thấy anh, dáng cao gầy, khuôn mặt dạn dầy sương gió. Nhìn tôi vội vã bước tới, anh như đã hiểu được ý của tôi, anh hỏi: “Em muốn hỏi tàu phải không?” Ôi, một giọng nói thật ấm áp, một nụ cười và một ánh mắt thật ân cần và chu đáo khiến lúc ấy tôi có cảm giác yên tâm phần nào. Thế là anh cũng cùng về chuyến tàu đó với tôi. Từ ga Đài Trung về ga anh thật gần, nhưng cũng đủ để cho tôi và anh hỏi nhau về công việc, thời gian đến đây. Anh sang trước tôi ba tháng bảy ngày. Ngày tôi gặp anh, lúc ấy tôi đã sang gần được một năm, bởi ít đi ra ngoài nên tôi ít khi tiếp xúc với việc đi lại của tàu. Tôi thật bối rối khi anh hỏi tôi sang được bao lâu, tôi vội vã trả lời: “Em sang được hai ngày”. Đó là một câu nói dối, mà đến tận bây giờ anh vẫn gọi tôi là “cô bé không biết nói dối”. Vậy là đã đến ga anh, anh xuống, tôi chỉ để lại lời cảm ơn anh mà chúng tôi không cho nhau số điện thoại, khoảng nửa tháng sau, qua anh Thanh, em Phương, em Xoa, anh đã có số điện thoại của tôi và chúng đó chúng tôi thường hay lien lạc chuyện trò vào tôi thứ bảy và chủ nhật, bởi công ty tôi chỉ được dùng điện thoại vào hai ngày đó. Một tuần, hai tuần và cứ như thế, thường lệ chúng tôi nói chuyện đến hết đêm. Những ngày đầu, chúng tôi chưa hiểu nhau, sau này tôi và anh lại càng hiểu nhau hơn. Anh là người có tính cách vui vẻ, hài hước. Những lúc tôi buồn,vui anh đều hát cho tôi nghe, ý nghĩ của anh và tôi rất giống nhau. Anh là người có trách nhiệm, biết sống vì người khác, anh là một tấm gương để cho chúng tôi noi theo. Bởi vậy khi có chuyện vui buồn, tôi đều tâm sự cho anh hết, bởi tôi xem anh là một người bạn tri kỉ. Những lúc buồn tôi đã khó, anh động viên tôi bằng những lời nói, bằng những dòng tin nhắn thật dài.

“Em cứ khóc đi cho vơi bớt niềm riêng, cảm xúc thật lòng, cần chi phải kìm nén, nhưng khóc hôm nay ngày mai không được khóc, vì còn dành nước mắt cho ngày trở về, bởi tương lai cần em phải mạnh mẽ. Con đường phía trước có nhiều lối rẽ, hãy chọn cho mình một mục đích để vươn lên, anh không cần em phải hứa một điều gì mà hãy hành động để chứng minh tất cả, nghị lực, quyết tâm, tinh thần sắt đá, bản lĩnh kiên trung, chinh phục đỉnh cao, khắc tên mình trên đỉnh núi tự hào cho xứng đáng là niềm kì vọng của người thân nơi quê nhà ngày tháng mong đợi, dẫu biết rằng con đường leo núi đấy chông gai ghềnh thác, dốc đèo. Một khi quyết chí thì đỉnh kia phải lên bằng được, dù cho bàn chân có bầm tím xác xơ vẫn hiên ngang tiến bước không lùi, phải cố gắng không để cho người khác xem thường. Có lẽ những khó khăn em đang trải qua sẽ tôi luyện chất thép đủ đầy.Với nghị lực của em, anh tin em sẽ vượt qua tất cả và bên em luôn có một người bạn cùng em chia sẻ tất cả những vui buồn trong cuộc sống. Hãy cố gắng lên em nhé! Http://maimaitinhban.com.vn” Đó là những dòng cuối cùng của 57 tin nhắn anh dành cho tôi.

Tôi và anh đến nơi đây vào thời kì nền kinh tế thế giới khủng hoảng, nên công việc thật khó khăn. Nhưng bằng những lời động viên, những dòng tin nhắn của anh mà giờ đây tôi đã vượt qua tất cả những khó khăn nhất trong cuộc sống để bây giờ công việc được ổn định. Tôi thầm cảm ơn anh rất nhiều.

Chúng tôi quen nhau chỉ nói chuyện qua điện thoại, công việc nhiều nên tôi và anh ít đi chơi cùng nhau, chỉ gặp nhau trong phút chốc. Dù gặp anh rất ít, nhưng các em tronng công ty tôi ai cũng quý mến anh. Thấy anh, mọi người đều chào hỏi thật vui, bởi anh mang lại cho chị em tôi những trang báo Bốn Phương anh mua hàng tháng. Anh đọc xong để gọn gang, khi đưa lại cho chúng tôi vẫn còn thơm mùi báo mới. Tôi rất tự hào khi mình có một người anh, một người bạn tri kỉ, được mọi người yêu mến như vậy. Xin được cám ơn đất Đài, cám ơn mẹ quê hương Thái Bình, cám ơn chuyến tàu đã cho tôi gặp anh.

Tôi mong rằng tất cả các bạn Việt Nam đang sống và làm việc tại đảo Ngọc này sẽ gặp và có một tình bạn đẹp và vĩ đại như tình bạn của chúng tôi.

Hôm nay 27.3, nhân ngày kỉ niệm tròn sáu tháng chúng mình gặp nhau, em xin tặng anh bài viết này và chúc cho tình bạn của chúng ta “maimaitinhban”. Em hứa sẽ chăm sóc cây xương rồng anh tặng em. Dù có phong ba, bão táp, dù có ở nơi đâu, tình bạn chúng ta vẫn sẽ có sức sống mãnh liệt như vậy.

Em có một thông điệp gửi tặng anh:

“Bạn thân ơi! Dù mai này cách xa, mãi mãi là tình bạn của chúng ta, và em biết một điều thật kì diệu, càng xa anh, em càng thấy nhớ anh.”

Ninh Bình

Gửi tặng anh Duy Quyết-Đông Hưng, Thái Bình

0983494154