Lần cuối viết về em 最候一次寫給

Em yêu dấu! Hãy để cho anh được gọi em như ngày nào chúng mình vẫn còn bên nhau nhé! Tiếng gọi này nó cho anh cái cảm giác thế nào là tình yêu và hiểu được giá trị cuộc sống khi ở bên em. Tiếng gọi thân thương đến vậy mà giờ đây nó lại chát đắng biết nhường nào…
Đêm nay cũng như bao đêm khác, có lẽ em đang vùi mình trong những giấc mộng đẹp. Hôm nay bầu trời không trăng cũng không sao, xung quanh chỉ có những nhà máy vẫn đang hoạt động và tiếng ồn ào phát ra từ đó làm phá tan cả một bầu trời yên tĩnh. Cũng như tình yêu xưa của chúng ta giờ đây để lại trong tim anh như có trăm ngàn mũi kim đang cào xé.
Em yêu ơi! Còn nhớ không em cái ngày đầu mình quen nhau ấy. Anh không thể nào quên chuyến xe định mệnh đã cho anh được gặp em, quen em để rồi yêu em. Có phải vì hai chữ “tình cờ” chăng em?
Tình cờ ta lại gặp nhau
Tình cờ ta lại yêu nhau mất rồi
Tình cờ nối tiếp tình cờ
Yêu nhau có phải tình cờ không em?
Hai chữ tình cờ ấy đã giúp cho chúng ta xây lên lâu đài tình yêu. Rồi cũng vì hai chữ  tình cờ đã phá vỡ đi tất cả những mộng ước của chúng ta. Tại sao em ra đi mà không cho anh biết vì lý do gì? Thà em cứ cho anh một lời giải thích dối trá thì anh cũng không phải buồn nhiều, không phải tự mình đặt ra câu hỏi rồi tự mình trả lời như vậy. Em dễ dàng rũ bỏ tất cả kỷ niệm ngoạt ngào của những ngày mình bên nhau để ra đi vậy sao?
Còn nhớ không em, những buổi tối mình sánh bước bên nhau trên đường Hà Nội thân quen. Anh nhớ hương thơm hoa sữa, hương thơm đó như hòa quyện vào tình yêu của chúng ta. Em hỏi anh rằng có biết tình yêu của chúng mình mang hương thơm gì không? Anh trả lời, không có hương thơm của hoa nào sánh bằng hương thơm tình yêu của chúng mình vì nó là hoa của cuộc đời, hoa của hạnh phúc. Còn em thì nói rằng, hương thơm của tình yêu chúng mình là sự kết tinh hương thơm của tất cả các loài hoa…Em còn nhớ không? Nhớ những buổi anh đưa đón em đi làm bằng chiếc xe đạp cà tàng cũ rích nhưng cũng đủ để mang lại hạnh phúc cho mình…Tất cả giờ chỉ còn là kỉ niệm buồn… “xe đạp ơi, đã xa rồi còn đâu?” Nếu cho anh điều ước thì anh sẽ ước được quay trở lại thời gian đó để anh có thể được gần bên em, đưa đón em mỗi buổi tan tầm…
Anh còn nhớ, ngày xưa có lần mình cùng nhau trú mưa ở bến xe bus ven đường Hà Nội. Anh nói với em, sau cơn mưa trời sẽ tạnh, có bao giờ tình yêu của chúng mình rơi tự do, vô định như những hạt mưa kia không? Có khi nào em em sẽ hết yêu anh không? Em ôm anh và nói rằng: “Ba mẹ đã ban tặng cho em nửa cuộc đời, nuôi em khôn lớn, còn cuộc sống đã ban tặng anh cho em, em sẽ không bao giờ quên công ơn dưỡng dục, sinh thành và cũng không bao giờ để mất anh đâu. Xa anh, em không thể nào sống nổi”. Nghe những câu nói của em làm lòng anh ấm lại và hạnh phúc vô bờ. Anh tự nhủ với lòng mình rằng sẽ không làm em buồn, anh sẽ cố gắng làm tất cả để có thể cho em được hạnh phúc. Nhưng giờ đây đổi lại tình yêu và hạnh phúc anh dành cho em là một trái tim bị tổn thương. Lẽ nào em là người mang lại cho anh tình yêu, hạnh phúc, sau đó em lại đang tâm cướp hết đi tất cả sao? Anh muốn quên đi tất cả quá khứ khi nó không thuộc về mình nhưng không sao làm được. Em bảo anh phải làm gì trước vực thẳm của quá khứ đây? Anh đã quyết đi thật xa để mong sao có thể quên đi quá khứ đau buồn đó. Giờ đây, hai chúng mình ở hai đất nước, hai phương trời xa cách. Anh viết lần cuối cho em để khép lại những kỉ niệm và xóa đi qúa khứ.
Tình sầu hay tình yêu đã chết
Cuộc đời buồn khi vắng bóng người yêu
Đường còn dài, em cùng ai bước tiếp?
Để lại cho anh một kiếp sống cô đơn
Anh sẽ đi về một nơi xa lạ
Nguôi đi kỉ niệm đã khắc dấu trong tim
Thời gian ơi, hãy cùng tôi chon chặt
Quên đi người, quên nỗi hận đời tôi.
Anh muốn viết thật nhiều những kỉ niệm của hai đứa mình nhưng phỏng có ích gì khi em không bao giờ trở lại với anh, anh đã mất em mãi mãi rồi!
Cảm ơn em đã tạo ra cho anh một bức tranh sinh động rất đẹp….anh sẽ quên em và chôn cất những kỉ niệm xưa vào quá khứ.

Thằng nghèo xứ vải@yahoo.com
Gửi luckygirl…@yahoo.com