Chuyện ba người 三角畸戀

Một ngày cuối thu, Bảo Ngọc từ biệt gia đình, bạn bè và quê hương để đến miền đất hứa. Lần đầu tiên xa gia đình, Bảo Ngọc vừa lo sợ, vừa hồi hộp. Đến khi chị môi giới nói có người sẽ bay cùng chuyến và làm cùng công ty với Bảo Ngọc, thì cô thấy mình như ấm lại. Bảo Ngọc đã gặp người chị đồng hương, chị tên là Bảo Ly. Hai người làm quen với nhau và đều thấy thú vị khi có tên đệm giống nhau. Hai chị em bắt đầu thân nhau từ đó, Bảo Ngọc quê Hà Tây, còn Bảo Ly quê Nghệ An, mỗi người một quê nhưng cùng chung chí hướng, cùng cảnh bôn ba nên họ coi nhau như chị em ruột.
Sang tới Đảo Ngọc, hai chị em vào làm trong một công ty lớn, công việc khá ổn định và họ vẫn rất thân với nhau. Cuộc sống của hai chị em sẽ êm đềm như vậy nếu không có sự xuất hiện của Phong Đạt.
Một lần tình cờ, Bảo Ngọc nhắn tin cho bạn nhưng lại nhắn nhầm vào số của chàng trai lạ tên Phong Đạt. Họ quen nhau từ đó và đã thầm yêu nhau. Phong Đạt không đẹp trai nhưng sự chân thành ở anh đã khiến cho trái tim Bảo Ngọc rung động. Họ yêu nhau chung thủy và tha thiết. Họ đã đính hôn, và hẹn nhau ngày về làm đám cưới. Sau lễ đính hôn, họ đã sống với nhau như vợ chồng. Lần đầu tiên hai người ân ái, Ngọc đã thú nhận với Đạt rằng mình “không phải là lần đầu”. Anh đã thông cảm cho Ngọc vì sự dại khờ của cô chứ không phải vì cô hư hỏng. Rồi những lần kế tiếp, Đạt không bao giờ nhắc đến quá khứ của Ngọc. Tình yêu của anh càng chân thành bao nhiêu, thì Ngọc càng thấy mình có lỗi với anh bấy nhiêu bởi “sao mình không thể giành cho anh tất cả?”. Cô luôn thấy mình day dứt…
Lại nói đến Bảo Ly, dù rất thân với Bảo Ngọc nhưng cô chưa một lần biết mặt Đạt, dù đã nhiều lúc Ngọc muốn giới thiệu người yêu mình cho Ly biết. Cũng vì Ly có cách sống hoàn toàn khác so với mọi người, cô sống cách biệt với thế giới bên ngoài, cô chỉ biết đi làm, ăn và ngủ, ngoài Bảo Ngọc ra, cô không thân thiết với một ai khác.
Cách sống của Ly có lẽ phần nào do gia đình cô mang lại. Cô sống không hạnh phúc, khi người cha có tới ba vợ, mẹ cô là vợ cả và chỉ có cô là chỗ dựa tinh thần lớn nhất. Cha cô đã ruồng bỏ mẹ con cô khi cô còn nhỏ, dù không sống chung với hai mẹ con nhưng mỗi lần cha về thăm là những lần mẹ cô bị chửi mắng, và cô lại bị ăn no đòn. Ông ta lấy người vợ thứ hai, có một đứa con, chẳng được bao lâu thì cũng đối xử với người vợ hai như mẹ cô, và tiếp tục đi lấy người khác.
Hình ảnh người cha tệ bạc khiến Bảo Ly luôn có cách nhìn bi quan về đàn ông. Trong mắt cô, tất cả họ đều đáng ghét, cô không yêu ai dù đã gần 30 tuổi. Cũng có lúc cô muốn gục ngã vì cô đơn, và có khi ghen tị với những người xung quanh vì họ có người yêu quan tâm chăm sóc, còn cô thì không. Và những phút giây chạnh lòng khi cô nghe thấy những lời mỉa mai của những kẻ vô tâm: “Đã gần 30 tuổi mà chưa biết mùi đàn ông!”
Cô buồn chán và cảm thấy cuộc sống sao mà cô độc đến tẻ nhạt. Ai cũng có trái tim và tâm hồn, cô cũng như bao người phụ nữ khác, dù có khô cằn đến đâu thì trong đời cũng có một lần rung động. Đã gần 30 tuổi, cô chưa một lần cầm tay đàn ông, cô cũng tò mò biết bao về cái mà người ta gọi là “mùi đàn ông” nó như thế nào. Sự khát khao yêu và được yêu giờ đây mới trỗi dậy trong cô, khi cô nhận ra bao ngày qua mình đã bỏ lỡ thanh xuân và giờ đây có lẽ đã muộn màng. Cô muốn có được tình yêu nhưng cũng không muốn nó đơm hoa kết trái, vì cô không biết mẹ sẽ ra sao khi bà chỉ có một mình. Cô suy nghĩ có phần nông cạn, nhưng cô muốn giành tất cả tình thương cho mẹ để bù đắp cho bà.
Bảo Ly không ngại ngần tâm sự với Bảo Ngọc: “Chị muốn qua đêm với một người đàn ông tử tế và chỉ duy nhất một lần. Chị không muốn phải xa mẹ nhưng chị cũng muốn được nếm vị ngọt của tình yêu…” Những lời tâm sự từ đáy lòng của người chị thân thiết khiến Bảo Ngọc suy ngẫm. Và một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô: Sao không giành cho chính người chồng tương lai của mình sự trinh trắng của người chị đáng thương và tội nghiệp kia? Đúng rồi, như vậy sẽ có lợi cho cả ba người, cái mà cô muốn giành cho anh thì cô đã không làm được, cái mà người chị cô muốn thì chẳng thể chia sẻ cùng ai. Còn anh, có lẽ anh cũng muốn biết cảm giác qua đêm với người con gái còn trinh trắng. Bảo Ngọc nghĩ sao là làm vậy, cô đã nói với Đạt ý kiến của mình, tất nhiên anh đã thẳng thắn từ chối. Bảo Ngọc ra sức thuyết phục anh rằng anh làm như thế là vì cô, vì Bảo Ly chứ không phải vì anh. Hơn nữa, chỉ còn bốn tháng là Bảo Ly sẽ về nước và không quay lại nữa. Cô nói với Đạt: “Anh sẽ chỉ gặp Bảo Ly để làm cái việc cần làm, và sau khi xong việc nhất định phải quay về với cô!”Bảo Ngọc cho Đạt số điện thoại của Bảo Ly, và một màn kịch đã diễn ra và Bảo Ngọc là đạo diễn mà chỉ cô và anh biết. Bảo Ngọc suy nghĩ quá đơn giản, cô chỉ muốn giành hết cho anh và muốn giúp người chị đáng thương, nhưng cô đâu biết rằng, có lẽ vì chuyện này mà cô sẽ mất đi người yêu và làm tổn thương đến người khác…
Chuyện gì đến đã đến. Đã bao lần Đạt mở điện thoại ra, dừng lại ở số của Bảo Ly rồi vội tắt, vì anh rất yêu Bảo Ngọc và không muốn làm cô bị tổn thương. Nhưng một lần, trong hơi say vì men rượu nghĩ đến chuyện đó, anh đã gọi cho Bảo Ly. Những lời tâm sự quá thật thà của người đàn bà có tuổi, giọng nói nhẹ nhàng đặc trưng của xứ Nghệ khiến Đạt cảm động. Hàng ngày họ nhắn tin cho nhau. Bảo Ngọc từ người chủ động nay trở thành bị động mỗi khi cô hỏi Đạt đã gọi cho Bảo Ly chưa thì anh đều trả lời rằng đã xóa số của Bảo Ly và anh không muốn làm chuyện đó. Bảo Ngọc đã tin lời anh. Còn Bảo Ly thì chưa muốn nói với cô em gái thân rằng mình đã có người yêu, vì tình yêu của cô mới chỉ vừa bắt đầu.
Rồi một ngày tình cờ, Bảo Ngọc bàng hoàng khi nhìn thấy Phong Đạt và Bảo Ly đang sánh vai bên nhau trên ga Zhong Li. Cô như chết đứng. Tại sao lại như vậy? Cô hiểu ra mọi chuyện. Lỗi là tại ai đây? Tất cả là tại cô! Cô có hối hận cũng không kịp nữa rồi. Quá đau khổ, cô xin về nước trước hạn hợp đồng mà chỉ có cô và Đạt biết lí do. Đạt đã thú nhận là anh cũng có cảm tình với Bảo Ly. Còn về phía Ly, một kẻ đang khao khát tình yêu nay đã có lối sống hoàn toàn khác ngày xưa. Cô yêu Đạt say đắm và không còn ý nghĩ “sẽ chỉ có một lần”…Câu chuyện sẽ dừng lại ở đó nêu không có một lần, đang dọn dẹp phòng, Bảo Ly đã nhặt được tấm hình Bảo Ngọc chụp chung với Phong Đạt, hai người ôm nhau thắm thiết. Bảo Ly gọi cho Đạt để hỏi anh mọi chuyện, và Đạt đã thú nhận tất cả với Bảo Ly, còn nói trong lòng anh vẫn có Bảo Ngọc, vì từ ngày Ngọc về nước, anh đã hiểu ra đâu là tình yêu đích thực của mình.
Chuyện gì thế này? Bảo Ly là người đau khổ nhất. Cô giận Bảo Ngọc, giận người mình yêu và giận cả chính mình. Lỗi là tại ai đây? Cõ lẽ là cả ba chăng? Sự nông nổi của người đàn ông, và sự nông cạn của hai người đàn bà đã gây ra mọi lầm lỡ. Còn ít ngày nữa, Bảo Ly sẽ hết hạn hợp đồng, cô sẽ về nước và mong chia tay được với anh để quên đi tất cả. Còn Đạt, anh ân hận vì sự thiếu lập trường của mình đã khiến anh mất đi người yêu. Anh suy nghĩ lại những ngày đã qua, dù ngắn ngủi nhưng cũng đủ để anh có thể viết nên một cuốn tiểu thuyết buồn…
Chuyện của ba người là vậy đấy…
Anh à, em đã hỏi ý kiến anh trước khi viết bài báo này. May mắn thay, anh đã cư xử khác với người đàn ông trong câu chuyện. Xin anh đừng sống vì quá khứ! Em mãi yêu anh…

秋天傍晚,寶玉離開家人與好友來到異鄉。第一次出國,寶玉興奮又擔心。仲介小姐說這班飛機上還有一位越南人與她同行,而且會跟寶玉在同個公司上班。她很開心,於是兩人在飛機上認識,同鄉姐姐叫寶璃,名字有一樣的「寶」字,使得姐妹兩個自然而然感到很親切,從此成了好朋友,好姐妹。
到了台灣,他們在一家大公司一起上班,工作很穩定,姐妹感情更加深刻。直到一位叫風達的青年出現,讓她們的生活起了風波。
有一次,寶玉把簡訊誤傳到風達的手機,於是兩個人認識,漸漸變成愛情。風達長得不是很俊秀,但他的老實與真誠讓寶玉心動。他們深深地愛上彼此。不久後兩個人訂婚,相約回國後舉辦婚禮。訂婚後,兩人如夫妻一般住在一起。第一次親密,寶玉向風達承認這不是她的第一次。風達並不嫌棄她,還同情與原諒她少女時代的天真與錯誤。之後,他也從不問起寶玉的過去。他越深愛著她,她越感到內疚,總責怪自己無法送給他最珍貴的東西。
提起寶璃,雖然是寶玉的好姐妹,但從來沒有機會認識風達。寶玉很多次打算介紹,可是因為寶璃個性特殊,所以難得主動。她的生活方式好像與世隔絕,除了上下班、吃飯、睡覺,還有跟小妹妹寶玉談話,她不注意任何人與事。
寶璃的性格也許是受家庭環境所影響。她過著不幸福的童年,父親結三次婚,母親是第一個老婆,被父親拋棄後,母女兩人相依為命。她記得每次父親回家探望,都會狠狠地打罵他們母女倆。他娶第二個老婆生了孩子,不久後也暴力相向,又拋棄她、再找新歡。
父親的形象在寶璃腦子裡留下無可抹去的陰影,使她對男人失去信任。在她眼中,所有男人都很低賤,所以即使快到30歲了,她仍不願意接受任何一段感情。有時候,她也難免感到孤單、不禁嫉妒那些戀愛中的人們、承受不住周圍人們的冷嘲熱諷而委屈心碎。
她總覺得生活單調無味。誰都有心、有靈魂,她跟其他的女人一樣,儘管對男生沒有安全感,但也渴望有一天為了誰而心動。快30歲了,她從沒牽過男人的手,她也多麼好奇別人口中的「男人味」到底如何?她心中對愛的渴望日益變得強烈。因為她發現自己浪費了最美好的青春時光。她想擁有愛情,可也不想讓它開花結果,怕母親會變得孤獨一人無依無靠。她想把所有的愛來彌補母親的痛苦。
寶璃坦白告訴寶玉:「我想跟一個陌生的好男人過夜,一次就好了。我不想離開母親,但是也想嚐到愛情的滋味!」好朋友說出的真心話,讓寶玉慎重思考。她腦子裡出現一個念頭:為何不把這位可憐好友的第一次送給她深愛的未婚夫呢?對了,這樣做對三個人都有意義,因為寶玉無法給風達最寶貴的禮物,而姐姐寶璃卻找不到可以分享的人。而風達或許也很想體會跟一位處女過夜的感覺。
寶玉跟風達說她的想法,他當然乾脆拒絕。寶玉努力地說服他,這樣做是為了寶璃,而不是為了他自己。再說,4個月後,寶璃會回國。寶玉跟風達說:「你只要見她,做重要的事,然後一定要回到我身邊!」
寶玉把寶璃的電話號碼給了風達,她不知道自己已經成為一部悲劇的導演,而風達卻成了男主角,寶璃當然不知所措。寶玉的思維這麼簡單,她沒意識到自己的莽撞會造成無法收拾的後果。
很多次,風達拿起手機,眼睛停在寶璃的號碼,又急急忙忙地關機。他清楚自己愛的人是寶玉,因此不想傷害她。然而,終於有一次,酒醉的他打電話給寶璃。一個走過青春的女人的真誠表白,溫柔的聲音使風達深深感動。從此,他們天天傳簡訊。寶玉本來是主動者,現在卻變成被動,每次她問風達有沒有打電話給寶璃,他都說謊自己已刪掉寶璃的號碼,也說不想做那種事。寶玉就這樣相信愛人。而寶璃因為剛剛談戀愛,所以還不想跟好友介紹自己的男友。
一天,寶玉吃驚地看到愛人風達與好友寶璃手牽手在中壢車站逛街。她問自己,怎麼會這樣呢?但她很快就明白了一切。是誰的錯呢?都是她的錯!現在後悔也來不及了。她心如刀割,默默地放棄工作回歸祖國。只有她與風達知道緣故。風達也承認他對寶璃有好感。而天真的寶璃仍在沉迷於戀愛中,她變得跟以前不一樣,真心地愛上風達,而所謂「只要唯一一次」的打算已經改變。三個人的故事也許就這樣結束,如果沒有那天,寶璃打掃房間的時候,突然檢到寶玉與風達的合照,照片中的兩個人擁抱親密。寶璃立即打電話問風達,他只好把真相告訴她,也說他心中其實仍然懷念寶玉,因為自從寶玉回國,他才了解到心中的最愛。
怎麼會這樣?知道真相後,寶璃萬分痛苦。她恨寶玉,恨風達,也恨她自己過於單純。是誰的錯呢?男人的懦弱與兩個女人的愚蠢,造成三個人的悲劇。回國的日子來臨,寶璃決定與風達分手。而風達十分後悔,因為不堅強,才失去真愛的人。他現在獨自一人,重新思考已發生的事情,雖然太晚,但也足夠讓他寫下一篇悲劇的小說。
親愛的你!我寫下這故事之前曾經問過你的意見。真幸運,你跟故事裡的男主角不同。請你不要回想過去了!我永遠愛著你!

文/Thanh Bình – Hà Tây
翻譯/Hiểu Lê曉黎