Cơm “tù” 牢飯

Cơm “tù”
牢飯

Cuộc truy đuổi

– Các anh các chị ơi! Chạy đi! Cảnh sát đấy!
Đang nhoài người ra khỏi lan can trên tầng 5 để tời vữa lên cho cánh sư phụ và mấy anh Việt Nam trát tường, tôi chợt phát hiện ra dưới đường, ngay chân cầu thang ngôi nhà chúng tôi đang xây dựng lố nhố một đám người. Họ ăn mặc theo kiểu dân thường, quần sooc, áo phông. Họ đang đứng ngửa mặt lên nhìn tôi kéo vữa và chỉ trỏ. Tôi sững người khi nhìn thấy cái roi điện màu đen họ cầm trên tay. Đích thực là cảnh sát. Nhìn thấy ông chủ ở dưới đường khua tay lên cao, tôi hét lên thật to báo hiệu cho mấy người bạn làm cùng. Đám cảnh sát cũng tản ra chạy ngang dọc tìm lối lên tầng cao. Tôi nhìn họ, họ nhìn tôi. Chắc họ sợ tôi quá sẽ hoảng hốt sẽ ngã từ tầng 5 xuống. Tôi rùng mình nổi gai ốc khi nhìn sang ngôi nhà 39A đang xây dựng dở dang ở phía bên cạnh. Một người bạn Việt Nam mà tôi không biết mặt đã rơi từ đỉnh nhà xuống và bỏ xác tại đó hồi tháng trước…Tôi vụt bỏ chạy vào phía trong nơi có bốn người bạn của tôi còn đang lớ ngớ chưa dám chạy xuống hay chạy lên. Ngôi nhà chúng tôi làm đã sắp hoàn thiện nên các dàn giáo đã dỡ hết, chúng tôi chỉ còn trát vữa phần bên trong vài ngày nữa là xong. Chỉ còn một con đường duy nhất là cầu thang để lên xuống.
– Chạy đi! Các con! Cẩn thận nhé!
」Tiếng của sư phụ làm tôi sực tỉnh. Tôi phán đoán rất nhanh. Nếu chạy luôn xuống tầng 5, chúng tôi sẽ bị bắt ngay.
– Các anh, các chị theo em!
Tôi chạy trước. Anh Đào, anh Kha, chị Phượng cùng Thảo cuống quýt chạy theo sau. Tới tầng 3, tôi ra hiệu cho mọi người chạy nấp vào gầm cầu thang. Tiếng chân chạy từ tầng 1 lên rầm rập. Tiếng người í ới.
– Phải bắt được bằng hết bọn nó, không để cho chúng chạy thoát. Lên tầng 5 và cả sân thượng nữa.
Tiếng của đám cảnh sát nhao nhao.
Đợi cho những âm thanh lắng xuống, tôi ra hiệu cho mọi người im lặng chạy xuống tầng 1 tìm cách thoát ra cửa sau.
– Bọn nó chạy xuống rồi! Nhanh lên!
Tiếng la hét ở ngay sau lưng. Tiếng còi thổi tuýt tuýt inh ỏi. Thì ra ở ngay cửa trước chỗ chúng tôi vừa chạy lướt qua vẫn còn mấy người cảnh sát đang đứng rình sẵn. Nghe tiếng còi thổi, hai chân tôi như ríu lại, Thảo cũng luống cuống bám vào áo tôi. Nó có vẻ rất sợ hãi. Ừ! Mà nó mới sang được một năm, công ty giải thể vỡ nợ trả nó về Việt Nam. Số nợ 7500USD níu chân nó lại làm kẻ lưu vong đã hơn hai tháng nay. Nó thưởng bảo nó sợ ánh mắt già nua và đôi tay gầy khẳng khiu của mẹ nó. Mẹ nó là người đi thu mua đồng nát nhặt nhạnh từng hào lẻ. Vậy mà mẹ con nó lại bị lừa đảo vì giấc mộng đổi đời để sang đây làm việc. Đúng là bỏ ra một đống rạ để đi nhặt từng cọng rơm. Thảo bảo nó căm thù và ghét cay ghét đắng đám môi giới vô lương tâm thiếu trách nhiệm, chỉ biết ôm tiền của người khác bỏ vào túi mình. Có lần ngồi co ro trú mưa ở công trường, nó bị mấy con muỗi bâu vào đốt sưng cả chân, nó đập chết được một con rồi cười bảo: Giá như em đập chết công ty môi giới lừa đảo em như này thì tốt biết mấy. Ừ! Vì chúng mà nó phải làm kẻ lưu vong sống chui sống lủi mà…
Tiếng còi vẫn tuýt ầm ĩ ở sau lưng. Tiếng hét ầm ầm của cảnh sát bên cạnh. Chúng tôi đã chạy vòng ra được đằng sau của ngôi nhà. Không có đường chạy xuống. Ở dưới là bãi trống sâu khoảng 10m. Ngôi nhà chúng tôi xây nằm ở trên cao. Cách nhanh nhất là cắm đầu nhảy xuống. Tôi sợ. Thật sự là tôi sợ chết một mình ở đất Đài Loan này khi xung quanh không có lấy một người thân. Tôi sợ tiếng rú khủng khiếp của người bạn đã bỏ xác tại ngôi nhà xây dở bên cạnh. Tôi sợ tiếng khóc lặng lẽ của người mẹ ở quê nhà đang ngày đêm mòn mỏi ngóng chờ tôi. Tôi sợ, sợ cái độ cao của bức tường đến tột cùng.
– Chị ơi! Cứu em! Chị ơi!
Tiếng kêu thất thanh của Thảo. Tôi đang chạy ra đến mép tường định len theo cái cột để nhảy sang ngôi nhà bên cạnh nhưng khựng lại. Ngoái đầu nhìn phía sau, Thảo đang cố sức giằng co với một cảnh sát để thoát khỏi hai bàn tay vạm vỡ của anh ta.
Như một phản xạ tự nhiên, tôi quay ngoắt lại phía Thảo. Ánh mắt tuyệt vọng đang cầu cứu của Thảo khiến tôi cảm thấy trong người mình có một sức khỏe phi thường. Tôi cầm chặt một tay Thảo đang chới với kéo về phía mình giật mạnh. Người cảnh sát to béo mất đà chúi xuống làm tuột tay. Hai đứa tôi chạy thục mạng. Phía sau anh Đào, anh Kha hét lên thật to và nhảy đánh uỵch một cái từ độ cao 10m xuống bãi đất trống. Tiếng chân vẫn chạy thình thịch sau lưng. Tiếng Thảo lại hét lên. Nó bị vấp vào đống gạch ngổn ngang và ngã quỵ. Hai người cảnh sát nhào đến. Thảo bị bắt.
Tôi ôm chặt ống nước nhảy như bay qua cái khe sâu giữa hai ngôi nhà rồi chạy. Tôi không biết chạy đường nào để có thể xuống được bãi đất trống trước mặt. Chỉ cần ra đến đó, nhảy qua một con suối nhỏ là tôi có thể chạy vào rừng.
Trời đất! Tôi đã chạy xuống tầng hầm của ngôi nhà bên cạnh. Tôi không còn đường để chạy lên nữa vì đám cảnh sát đã bủa vây phía trên. Đang lúc cuống, tôi chợt phát hiện ra rất nhiều thùng nhựa to nằm ngổn ngang bên tường. Đám thợ dọn rác của công trường thường dùng những chiếc thùng này nối với nhau rồi tuồn rác từ tầng cao xuống mặt đất. Tôi chui thật nhanh vào một cái thùng rồi dùng hết sức dựng đứng nó lên. Ôi thật là may mắn! Cũng may là tôi nhỏ nhắn nên lọt thỏm vào trong.
– Tôi vừa nhìn thấy nó chạy xuống đây mà! Mẹ nó chứ! Chạy đường nào mất rồi! Nhanh thật đấy!

Tôi đứng im không dám cựa quậy, chỉ sợ cái thùng đổ xuống. Cố gắng lần được cái điện thoại trong túi quần, tôi bấm nút tắt. Tôi sợ họ sẽ dò sóng điện thoại và phát hiện ra tôi. Chiếc thùng nhựa quá nhỏ, tôi chỉ có thể đừng chứ không ngồi được. Tôi nghĩ đến Thảo, đến số nợ khổng lồ của nó mà thương nó quá, tự trách mình đã không đủ sức để cứu Thảo. Bị bắt coi như là hết, là tù tội, là ăn cơm tù, là mặc quần áo kẻ sọc và đeo cái còng số 8 bằng thép trắng lạnh lẽo vào hai cổ tay. Về Việt Nam, Thảo biết làm gì để kiếm ra 7500USD mà trả nợ? Xã hội bất công? Đời bất công? Hay trăm đường không tránh nổi cái số.
Tôi khóc. Khóc lặng lẽ. Dòng nước mắt âm thầm mặn chát chảy dài trên mặt tôi. Thảo ơi! Các anh, các chị ơi! Tiền ơi!…

Những ngày khốn khổ

Sau khi bị công ty môi giới lừa đảo không cho tôi sang lại lần thứ 2, tôi đành nhắm mắt bước vào con đường làm kẻ lưu vong. Bạn bè ai cũng khuyên tôi hãy dũng cảm lên, cứng rắn lên để chiến thắng. Phân vân đắn đo bao đêm thức trắng, tôi để lại một lá thư dài cho nhà chủ rồi bỏ đi vào một buổi chiều nắng như đổ lửa. Bỏ lại sau lưng tất cả bao lời trách móc của nhà chủ, của người đời, bỏ lại bạn bè, một nhóm múa gần 20 người bạn thân thiết đã cùng tôi đi biểu diễn khắp nơi. Tôi lặng lẽ ra đi. Phía trước là cạm bẫy, là thiên đường hay địa ngục, tôi cũng không biết nữa, chỉ biết rằng tôi cần phải có tiền. Tôi cần phải nuôi con tôi ăn học thành người, cần phải phụng dưỡng bố mẹ già, cần phải giúp đỡ em út tôi vừa thi đỗ vào ĐH. Ôm chặt Thi, đứa bạn thân nhất vào lòng, cả hai chúng tôi òa khóc. Tôi lên taxi. Đài Loan giàu sang và mênh mông thế. Tôi biết đi đâu? Về đâu? Công trường xây dựng Yang Mei nằm cheo leo trên chỏm núi. Ở đây, người ta đang xây cả 100 ngôi nhà 5 tầng. Cái nào cũng giống nhau. Muốn lên được công trường thì phải đi qua cái dốc thẳng đứng. Thu bạn tôi đang làm ở đây, nó làm chân đánh vữa cho thợ trát vào tường.
– Số chị hãy còn hên chán! Ra còn được thuê nhà ở, chứ ngày em mới trốn ra, bọn em ở dưới tầng hầm công trường, ngủ trong lều bạt tạm bợ như một lũ ăn mày ấy.
Thu thủ thỉ với tôi trong đêm.
Ăn chực nằm chờ vài ngày, Thu xin cho tôi lên công trường làm việc. Tôi làm chân phụ vữa cho một ông chủ người Đài Loan có tên là Trung. Thu bảo ông chủ này hiền nhưng nghèo kiết xác, tháng nào cũng tìm ra cách nợ lương.
Ngày ngày, tôi theo Thu đi làm. Tôi vác xi măng, xúc cát hất vào cái cối xay to tướng rồi đánh nhuyễn ra, tời lên cho các sư phụ người Đài Loan trát. Trời tháng 6 nắng như thiêu như đốt, mồ hôi đầm đìa. Tôi về người đau ê ẩm, toàn thân bầm dập tím đen. Làm được một tuần thì Loan, người phụ vữa chính của ông chủ Trung quay lại làm, thế là tôi mất việc.
Phải tự thân vận động thôi. Tôi lang thang một mình ở khắp các công trường tìm việc. Có những khu dài cả vài cây số, chỗ nào cũng gặp cánh lưu vong. Việt Nam, Indo, Thái Lan sao mà đông vui thế? Người nào người ấy đen nhẻm, gầy khô. Hỏi việc chỗ nào cũng lắc đầu.
– Em mới ra hả? Nhìn người là biết!
Đám thợ Đài Loan cũng đen như cột nhà cháy, lúc nào mồm cũng bỏm bẻm nhai trầu.
Tôi lê bước khắp công trường đã ba ngày mà vẫn không tìm được việc. Chủ nào cũng nói đủ người rồi và họ cứ nhìn tôi từ đầu đến chân. Tôi nhận ra rằng tôi chẳng có dáng dấp con nhà lao động và chắc chắn các ông chủ đều sợ nước da trắng như trứng gà bóc của tôi.
Ngày thứ tư, tôi lên công trường. Cố tình khoác bên ngoài chiếc áo bò rộng thùng thình bạc phếch. Luân, người bạn mới quen cho tôi số điện thoại của ông chủ dọn rác ở công trường. Ông ta có đôi mắt ti hí, người to cao như hộ pháp. Ông hỏi tôi có biết nói tiếng Đài Loan không? OK!
Buổi sáng mấy anh em chúng tôi đi taxi đến cổng trường rồi chia tay nhau. Tôi phải đi bộ ngược lên dốc khoảng 30phút nữa mới tới nơi làm việc. Ông chủ có khoảng hơn chục công nhân. Chúng tôi phải chui luồn khắp các hang cùng ngõ hẻm ở công trường để nhặt rác. Tanh, hôi đến buồn nôn. Tôi đeo hai cái khẩu trang chồng vào nhau. Chẳng thèm để ý đến đám người Đài Loan hễ cứ vắng mặt ông chủ là ngồi dựa vào tường ngủ gật, tôi cắm cúi làm. Bữa trưa cầm hộp cơm khô khốc, tôi nhắm mắt nuốt. Cơm “tù” với tôi trên đất Đài Loan này đã quá quen thuộc, nhớ những ngày ở nhà chủ, nhiều hôm cơm còn chẳng có mà ăn. Tôi cố gắng động viên mình rằng có ăn cơm “tù” cả đời đâu mà sợ.
Được một tuần, ông chủ gọi tôi lại thì thầm:
– Mày có muốn được tăng lương không?
Tôi tươi cười. Chắc mình chăm chỉ nên ông chủ tăng lương cho mình đây. Có mà điên mới không muốn tăng lương. Ai chẳng cần tiền. Không thì tôi sang đất Đài Loan này làm thuê ăn cơm “tù” mà làm gì? Tôi gật đầu tắp lự.
– Mày làm bạn gái của tao đi! Tao tăng lương cho mày một ngày 1500 Đài Tệ. Mỗi tháng tao cho têm mày 10 ngàn nữa. Tao ở có một mình. Mày về ở với tao, tao đưa đón mày đi làm!
Trời đất! Ông ta còn hơn cả tuổi bố tôi ở nhà kia. Người thì như cái thùng phi lăn dở. Đúng là đồ trơ trẽn.
– Không chịu hả? Thế thì mày phải nghỉ việc. Tao hết việc rồi!
Tôi vứt cái bì đánh phịch. Vét túi còn 70 Đài Tệ gọi taxi quen. Ông già tròn mắt khi chìa ra từng đó.
– Con hết tiền và mất việc rồi bố ạ!
– Ừ! Mày xinh xắn nhỏ bé thế này theo nghề xây dựng làm gì. Tìm việc khác mà làm con ạ. Bố nói thật giá mày đen đủi và xấu xí thì không mất việc đâu.
Ông già cười. Cái cười bí ẩn và khó hiểu.
Lê từng bước nặng nhọc về nhà trọ, tôi như người vô hồn. Cái giá đánh đổi đồng tiền ở đất Đài Loan này rẻ mạt và đáng coi thường như vậy sao? Bát cơm “tù” nuốt cũng không trôi phải nhả ra như vậy sao?
Lại ăn chực nằm chờ tìm việc. Ngày ngày tôi vẫn theo bạn bè lên công trường.
– Mày có làm bạn gái của tao thì tao cho mày làm cùng!
Câu hỏi nào cũng tương tự. Khó chịu và trơ tráo.
Thu bị bắt. Chủ của Thu là một ông chủ tham việc và khó tính. Ở với ông ta là chị Phượng. Tôi vào làm thế chân của Thu. Chị Phượng nhìn tôi vẻ mặt rất khó chịu. Yên tâm đi bà chị, em không thèm cướp cái lão già răng móm của chị đâu. Em thèm cái ví tiền căng phồng của lão cơ. Tôi cười thầm.
Làm cùng với tôi là anh Đào, anh Kha và Thảo. Thảo mới sang được một năm, còn rất trẻ, mới 21 tuổi.
Tôi vẫn làm chân đánh vữa. Công việc mệt nhọc, nhưng đồng lương tương xứng với công sức mà tôi phải bỏ ra. Tôi già và đen đi như một phu hồ thực sự. Chị Phượng luôn tìm cách xét nét và la mắng tôi. Anh Kha bảo:
– Cố gắng lên em ạ! Làm vài ba tháng để ra được một chút vốn rồi em tìm việc khác mà làm. Bươn chải nghề xây dựng mà làm gì. Tiền nhiều nhưng nguy hiểm lắm em ạ.

“Chị ơi! Học kỳ II này em phải đóng 13 triệu tiền học, phải mua máy vi tính nữa. Bố mẹ già rồi hay ốm lắm, chẳng lo cho em được, chị cố gắng lo cho em nhé!”
Tiếng đứa em gái như muốn khóc qua điện thoại. Nó đang học đại học tài chính kế toán trên Hà Nội. Nghĩ mà chán. Ông nội tôi làm ngành tài chính, rồi đến bố tôi cũng làm tới chức trưởng phòng tài chính, suốt ngày ngồi đếm tiền, thế mà nghèo vẫn hoàn nghèo.

Thoát thân

Tôi đứng im không nhúc nhích trong cái thùng nhựa, không biết đã bao lâu rồi. Chỉ biết hai bàn chân tôi đã tê cứng, hai đầu gối như muốn khụy xuống. Tôi không thể thoát ra khỏi cái thùng. Xung quanh ắng lặng. Tôi lần tìm cái điện thoại.
– Mày đang ở đâu?
Tiếng ông chủ công trường.
– Bố ơi! Con đang ở trong cái thùng nhưng không biết ở nhà nào cả!
– Có phải ở cái tầng hầm chứa toàn thùng nhựa tuồn rác của công trường không? Nhà 39A đấy! Để tao…
Nghe đến chữ 39A, tôi hoảng hốt sợ hãi bật khóc. Bỗng nhớ đến tiếng hét khủng khiếp của người bạn VN xấu số ấy. Tôi quá sợ.
Không biết tôi đã rời khỏi cái thùng bằng cách nào, nhưng tôi đã chạy ra khỏi ngôi nhà 39A rất nhanh.
– Mày đang ở đâu? Chạy vào rừng đi con!
Vẫn tiếng của ông chủ.
Tôi vượt qua bãi đất trống. Nhảy liều qua con suối róc rách để chạy vào rừng. Giật mình phát hiện làn nước suối trong vắt đang loang ra thành màu đỏ ối, tôi giật mình cúi xuống. Một bàn chân của tôi đang rỉ máu, chiếc giày đã tuột khỏi chân từ lúc nào và cũng không biết tôi đã dẫm phải vật gì. Tôi cố gắng lê từng bước về phía rừng rậm. Không phương hướng, không la bàn, chỉ biết trời đang chuyển dần sang màn đêm. Tôi không biết đi đâu về đâu.
Uỵch! Uỵch!
Tiếng nhảy đánh uỵch ngay trước mặt làm tôi sợ co rúm người lại.
– Ôi! Anh Kha!
Tôi hét lên như bắt được vàng.
– Mọi người đâu cả rồi? Thảo bị bắt rồi anh ơi!
– Anh có nhìn thấy! Cả chị Phượng cũng bị bắt rồi. Anh Đào nhảy từ trên cao xuống bị gãy chân đau lắm, đang ngồi ở đằng kia. Anh leo lên cây để nhìn xem em có thoát được không.
Ngày thường anh Kha rất ít nói và khó tính, một lần tôi hỏi anh có phải bị người yêu “đá” không, anh tỏ thái độ rất khó chịu. Về sau, tôi mới biết được người yêu của anh chính là chị Phượng. Chị bỏ anh để chạy theo ông chủ lắm tiền.
Anh Kha lấy chiếc tất chân hôi mùi vôi vữa của mình ra băng chặt vết đau ở chân cho tôi.
– Chạy cảnh sát thì anh quen rồi! Em mới ra nên phải tập cho biết. Mình có phạm tội giết người cướp của đâu mà sợ họ bắn chết mình. Cứ cắm đầu mà chạy, họ không đuổi được đâu!
Anh Kha nói rồi cười to. Tiếng cười chua chat vọng vào rừng sâu âm u.
Chúng tôi tìm được anh Đào và mấy người bạn cùng làm ở công trường. Mấy chị đi quét dọn chạy thoát đang tụm vào nhau khóc rấm rứt. Bạn họ cũng bị bắt đi mấy người.
Anh Kha và mấy anh người Việt Nam khác thay nhau cõng anh Đào. Chúng tôi đi len lỏi theo lối mòn ngoằn nghèo. Anh Kha bảo đi hết con đường này là tới cánh đồng ngô. Ông chủ của chúng tôi sẽ đón ở đó.
– Có đứa nào biết hát không? Hát một bài đi cho nhớ đời!
– Mày từng làm trưởng nhóm múa ở Đài Bắc, đi múa hát khắp nơi, hát một bài đi em!
Tiếng mấy chị quét dọn nhao nhao.
– Chân nó đau đang chảy máu kia kìa. Tha cho nó đi đừng bắt nó hát nữa. Còn gì vui nữa mà hát!
Anh Đào phản đối gay gắt.

“ Đi dưới trời khuya sao đêm lấp lánh, tiếng hát ai vang vọng núi rừng, phải chăng em cô gái mở đường, không thấy mặt người chỉ nghe tiếng hát…”
Tôi vớ cành cây, vừa đi vừa đập vào những cây lau dại ven đường làm nền nhạc.
Cánh đồng ngô đây rồi! Sống rồi!
Chúng tôi chia tay những người bạn đồng hành. Ngày mai, ngày kia…cái gì sẽ chờ chúng tôi – những người phải sống ngoài vòng pháp luật Đài Loan? Chẳng ai biết. Bát cơm “tù” đong đầy máu và nước mắt sao mà khó khăn và gian khổ đến vậy. Chợt nghĩ đến Thảo, giờ này chắc nó đã mặc quần áo tù và ăn cơm tù trong trại giam rồi…
– Lên xe về đi em! Nghĩ ngợi làm gì, rồi sẽ đến lượt anh em mình…
Chúng tôi nắm chặt tay nhau. Tiến lên. Cố gắng lên. Ngày mai nhất định trời sẽ nắng.

午後的追趕

「大家快跑!警察來了!」
我當時還在陽台上把水泥用繩子傳上樓,給幾位師傅塗水泥牆,發現在下面有一群人,穿著T恤短褲,抬起頭看著我們。看到其中一人手上拿著電擊棒,我一愣。果然是警察!又看到老闆在下面揮揮手,我大喊起來通知工廠裡的越南朋友。那群警察也立即從四周奔跑上樓追趕。他們看著我,好像怕我會從五樓跳下去。我突然害怕起來,想起隔壁的39A號高樓,上個月有個越南朋友不幸從頂樓掉下去,當場死亡。
我跑進去,四個越南朋友焦急的不知往哪個方向逃跑。但唯一的路只有樓梯。
「快跑孩子們!要小心啊!」
一位師傅的聲音讓我清醒過來。我反應極快,如果跑到五樓,我們會馬上落網。「你們跟著我吧!」
我在前面,阿淘哥、阿柯哥、阿風姐與阿草小妹急急忙忙跟在後面。到三樓時,我暗示大家跑進樓梯下面。從一樓響起腳步與警察的聲音。
等他們的聲音消失,我又暗示朋友們跑到一樓找後門脫身。
「他們又跑下去了!快追!」
後面傳來警察的尖叫聲。原來在我們剛跑過的前門也站著幾個警察。聽到警察的哨音,我雙腿彷彿軟掉。阿草也害怕拉緊我的衣袖。也對!她才到台灣一年,不久前公司破產逼她回國。然而,7500美金的債務逼著她留下,並不斷逃跑。她常說自己很害怕母親那雙憂愁的眼神,還有那瘦弱的雙手。母親每天辛苦打工賺錢給她,結果被出國的美夢給騙光了。阿草說她很恨那些沒有良心的仲介,他們只會拿別人的錢放滿自己的口袋。有一次,我們在工廠裡避雨,她身上到處都被蚊子叮,她打死了一隻,大笑地說:「如果仲介公司像這隻蚊子被我打死,該有多爽啊!」
後面響亮的哨音仍不停地傳來。我們已經跑到高樓的後面。沒有路了。只有10米下的一片空地,最快的方式就是跳下去。我好怕。真的好怕一個人在這個寶島台灣丟了性命,而周圍一個親人也沒有。我好害怕隔壁高樓那薄命同胞的叫喊聲。好害怕在家鄉每天等待我的母親的哭聲。而眼前,更害怕這10米峭壁。
「姐!救我!救命!」
我跑到牆角,準備爬上去跳到隔壁那棟樓房的時候,聽到阿草的尖叫聲。轉頭一看,她奮力地從警察手中逃開。
我當下反應,轉身跑回來。阿草求救的眼神彷彿給我一種超人的力氣。我抓起她的左手,狠狠地從警察手中拉出,拉得那個肥胖高大的男人摔倒。我們倆拚命跑走。從後面趕來的阿淘哥、阿柯哥衝上來,並跳了下去。後面的阿草又大喊起來,她撞到地上的石頭,倒下來。兩個警察衝上去。阿草被抓了。
我抱著水管跳過兩座大樓的間隙。我不知道哪條路才能走到下面那塊空地。只要到達此地,再跑過一條溪,就可以進入森林。
天啊!我已經跑進隔壁大樓的地下室。上面已經被警察包圍了,我無處可逃。在百萬焦急的時候,我發現地下室裡有很多塑膠桶,工廠裡的人常把這些桶子連在一起,並將垃圾從上面排到地下。我立即往一個大桶子跳進去,並用力把它豎直。真幸運!我身子較小,因此一下子就能進去。
「我剛才明明看到她跑到這裡啊!她媽的!跑到哪裡去了?真快!」
我一聲不吭,不敢移動,只怕桶子會倒下。我輕輕伸手關上口袋裡的手機,怕他們聽到會發現我在裡面。我想起阿草,想起她那些必須還的債務,真心疼,責怪自己無法救她。被抓就是坐牢、吃牢飯、戴上冷漠的「8字」手環。回到越南,她怎麼可能賺到7500美金還債呢?是社會不公平、人生不公平?還是人總無法勝天呢?

那些艱難的日子
我默默地哭泣,淚流滿面。心中輕喚:阿草啊!兄弟姐妹啊!金錢啊!
被仲介公司欺騙,不讓我二度來台,我只好踏入逃跑之路。朋友們都鼓勵我勇往直前,打敗苦命。於是那天午後,給雇主留下一封信,我悄悄地離開,背後是充滿責罵,告別舞團20個曾陪我到處表演的好姐妹。眼前是地獄,是陷阱,還是美麗天堂呢?我不知道,只知道自己需要錢,為了孩子能長大成人,為了奉養年老的父母,為了剛考上大學的妹妹。當時的我緊緊地抱著最好的朋友,一起哭泣說再見,上了計程車離開。寬闊美麗的台灣,我該走到哪裡?回到哪裡?
楊梅修建工程建於高聳的山頂。在這裡,他們蓋上百座一模一樣的大樓。我的朋友阿秋在這裡打工。
「你還算幸運!逃出去還能租房子,而我們要住在工廠地下室,每夜撘著帳棚睡覺,像乞丐般過日子。」阿秋在我耳邊訴苦。
幾天過後,阿秋帶我到工廠打工。阿秋說台灣老闆不會很嚴格,但很窮,每個月都找藉口不發薪水。
每天,我跟著阿秋去打工。揹著石炭、黑砂給師父們蓋牆。熱烘烘的六月天讓人汗流浹背。回到宿舍的我全身痠痛。做了一個禮拜,以前的員工回來上班,於是我又被趕走。
人總要自力更生的,我一個人徘徊在各個工廠找工作。有的地方長達幾公里,路上遇到許多逃跑外勞:越南、印尼、泰國,真熱鬧!每個都瘦瘦黑黑,而當我問他們還有沒有工作,都搖搖頭。
「你是不是剛剛出來?一看就知道!」他們對我說。
我走了三天還沒找到工作。每個老闆都好奇地看著我幾遍。我也發現好像自己瘦小的身材,加上白色的皮膚不太適合這種勞動的工作。因此他們都不敢接納我。
第四天,我到工廠。故意穿一件破舊的衣服。一個越南朋友介紹給我一位做垃圾回收的台灣老闆。他問我會不會講台語。會啊!
他有大概10位員工。我們的工作是收拾工廠中每個角落的垃圾。我帶上兩層的口罩仍然會聞到垃圾的臭味,真想吐!那些台灣員工一看到老闆走開就偷懶,而我仍認真去做。
午餐來臨,我閉眼吞下又乾又硬的便當。這是我在台灣吃的「牢飯」,吃久也習慣了。想起還在雇主家的日子,有時候連一頓飯也沒有,餓肚子打工。我總安慰自己,反正也不是一生要吃牢飯,所以繼續撐下去吧。
做了一星期後,老闆叫我來說道:「你要不要加薪啊?」
我開心地笑。他應該看到我認真工作,所以給我加薪吧。我心裡想著,神經病才不想加薪,不然我到臺灣吃牢飯幹嘛?我不停地點頭。
「那你做我的女朋友吧!我會給你每天加1500元台幣。每個月多給你一萬塊。我一個人住,你來跟我同住,我每天接送你上下班!」
天啊!他年紀還比我爸爸大,又長的肥胖。真是厚臉皮!
「不肯嗎?那就滾吧!我沒事讓你做了!」
我丟下工具,一聲不答轉身離去。從口袋挖出最後的70元,我打電話叫計程車。熟悉的司機訝異地看我手中的錢。
「爹!我沒錢了!」我跟他說。
「也對!你這麼可愛,又嬌小,蓋不了房子啦!去找別的工作吧!我說實話,你長的醜一點,也許更容易找工作!」
他邊說邊露出神秘的笑容。
我如孤魂般地回到宿舍。心裡好空虛。在台灣賺錢的代價難道如此的高昂嗎?
然而,還要堅持下去。我天天跟著朋友們到工廠。
「你願意當我女朋友,我就給你工作!」
相同的要求。真骯髒!
阿秋被抓了。他的老闆是個貪心又難搞的人。有個叫阿風的越南女工跟他同住。當我來代替阿秋的位子時,阿風姐帶著不滿的態度看著我。姐!放心吧!我不會搶你那個掉牙的老頭!我只要他的錢包而已。我心裡偷笑。
我的同事就是阿淘哥、阿柯哥,還有阿草妹。阿草才來一年,很年輕,才21歲。
工作依舊的辛苦,但薪水比較符合我所付出的力氣。我很快就變老、變黑。阿風姐總是想方法欺負我。阿柯說:「妹妹加油吧!再過幾個月,有點本錢後你就找其他工作吧!做工程很辛苦!錢多但危險!」
「姐姐!我這學期要交1千3百萬的學費(越盾),還要買電腦。老爸老媽現在也不能給我了!姐!你努力賺錢幫幫我!」
小妹在電話中哽咽地訴苦。她目前在財政大學唸書。提起財政這個名詞又心煩了起來。我的爺爺也從事財政業務,我爸爸也當過財政所長,天天數錢,然而還是窮。

脫身
在桶子裡的我不敢移動,不知道已過了幾個小時。我的腳都麻痺了,無法從桶子中爬出來。周圍一片安靜。我尋找手機。
「你在哪裡?」
話筒中想起老闆的聲音。
「爹!我在一個桶子裡,但是不知道這是什麼地方!」
「是不是在一個有很多塑膠桶的地下室呢?應該是39號大樓吧!等我!」
聽到39號,我害怕得大哭起來。想起那個薄命同胞的喊聲,我驚慌起來。
也不知道我如何從桶子中脫出,我拚命地跑出大樓。
「你在哪裡?快跑進森林!」老闆命令。
我跳過那塊空地。跑過那條溪,闖進森林。突然看到腳下清澈的溪水染上紅色,我才發現腳底好像踩到東西流血了。我努力邁步往前。天空漸漸暗了下來。我失去方向。
上面突然有個身影跳下來。
「阿柯哥!」我大喊:「其他人呢?阿草被抓走了!」
「我有看到!阿風姐也被抓了。阿淘哥從上面跳下來骨折了,還坐在那邊。」
阿柯哥平日話很少,也很難接近,記得有一次我跟他開玩笑,問他是不是被女朋友甩了,他一聲不答,冷漠地看我一眼。我之後才得知,原來他的前女友就是阿風姐。她離開他,跟有錢老闆在一起。
「我習慣被警察追趕了!你剛出來應該多練習吧!我們並不是殺人犯啊,他們不會槍斃我們!拚命奔跑就好!他們趕不上的!」阿柯哥說完,就哈哈大笑。傷心的笑聲在森林中迴盪。
我們找到阿淘哥與其他幾個朋友們。做回收垃圾的姐妹們在痛哭,他們的朋友也被抓了幾個。
阿柯哥和另外幾個越南人輪流背著阿淘。我們走過許多彎彎曲曲的小路。阿柯哥說老闆會在玉米園接我們。
清潔的姐妹異口同聲:
「有人會唱歌嗎?不如唱一首紀念這一天吧!」
「你在台北曾經當舞團團長,到處表演!唱一首讓我們聽聽!」
「她的腳還在流血!唱什麼歌啊!而且沒什麼開心啊!」阿淘哥立即反對。
在黑夜星星天空下邁步,誰的歌聲在山林中響亮,是不是開路的女孩?我聽到你的歌聲而看不到你的面孔!
我抓著樹枝,邊走邊唱,打出節奏。
在森林盡頭的交叉口,我們幾個分頭離開。明天,後天,等著我們這些活在法律外的逃跑勞工,又將會怎樣呢?沒人知道。忽然想起阿草妹,此時此刻的她也許在穿著牢裡的衣服,吃著牢裡的飯。

「上車回去吧!別想太多了!總有一天會輪到我們的!」
我們手牽手上了車。加油吧!向前走!明日一定是晴天!

文/Phạm Thảo Vân – Thái Bình
翻譯/Hiểu Lê曉黎