Đón Trung Thu nghe Thủy điệu ca đầu 過中秋,聽《水調歌頭》

Trăng sáng khi nào mới có?Nâng chén rượu lên hỏi trời cao.

Chẳng biết cung điện trên ấy, đêm nay đã là năm nào?

Ta muốn cưỡi gió trở về, lại e quỳnh lâu ngọc điện, chốn cao không thắng nổi giá buốt…

Nhảy múa cùng bóng trăng, có nơi nào đẹp bằng trần thế?

Ánh trăng rọi vào hồng các, luồn qua song lụa, khiến ta không thể chợp mắt

Chẳng nên oán hận gì, mà vì đâu trăng thường tròn lúc chia tay?

Người có vui buồn tan hợp, trăng có tỏ mờ tròn khuyết, xưa nay vốn đâu vẹn toàn.

Chỉ mong tình người trường cửu, dù trăm ngàn xa cách, vẫn cùng hưởng trăng thanh…

明月幾時有,把酒問青天。
不知天上宮闕,今夕是何年。
我欲乘風歸去,又恐瓊樓玉宇,高處不勝寒。
起舞弄清影,何似在人間。

轉朱閣,低綺戶,照無眠。
不應有恨,何事長向別時圓?
人有悲歡離合,月有陰晴圓缺,此事古難全。
但願人長久,千里共嬋娟。

Nghe bài thơ này, không biết cảm tưởng của các bạn thế nào? Còn tôi, có thể cảm nhận được tình người sâu sắc cũng như óc tưởng tượng độc đáo của thi nhân Tô Thức (nhà thơ nổi tiếng đời Tống – Trung Quốc) trong mỗi dòng thơ, trong từng câu chữ.

Đêm Trung thu, thi nhân một mình nâng chén rượu, ngẩng đầu nhìn ngắm ánh trăng trong trẻo, lung linh giữa bầu trời. Trong cơn say, tâm tư ông bỗng chốc như bay lên thiên cung, bỗng chốc lại trở về với trần thế, lòng thương nhớ người thân ở nơi xa. Một chút đơn độc, một chút nuối tiếc, nhưng trái tim của nhà thơ vẫn tràn đầy lòng tin, niềm lạc quan và những ước mơ tươi đẹp. Đọc bài thơ “Thủy điệu ca đầu”, cảnh tượng huyền ảo, mỹ lệ đó như thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt tôi.

Không biết ấn tượng sâu sắc nhất của các bạn đối với bài thơ này là gì? Còn tôi, tôi xúc động trước tình yêu của nhà thơ dành cho thiên nhiên và cuộc đời; tôi khâm phục trí tưởng tượng siêu phàm của nhà thơ khi ông lấy sự tròn khuyết của ánh trăng ví với sự hợp tan của con người. Tôi càng ngưỡng mộ tấm lòng cao cả và tinh thần lạc quan trong trái tim rộng lớn của thi sĩ.

Người có vui buồn tan hợp, trăng có mờ tỏ khuyết tròn, chuyện như thế xưa nay vốn đâu vẹn toàn. Chỉ mong người trên thế gian được mạnh khỏe dài lâu, cho dù xa cách ngàn trùng vẫn được cùng nhau tận hưởng ánh trăng thanh…

“Thủy điệu ca đầu” của thi sĩ Tô Thức là một bài thơ về trung thu được truyền qua bao thế hệ độc giả và vẫn luôn được yêu thích, từng câu từng chữ thật hàm xúc mà ý nghĩa. Mỗi khi đọc, cảnh tượng đẹp đẽ ấy như hiện ra trong đầu tôi, khiến tôi càng thấy thêm yêu thiên nhiên, yêu con người và cuộc đời…

聽完這首詞,不知道大家會有何感想?我可以感受到字裡行間飽含著詩人豐富的情感和獨特的想像。

中秋晚上,詩人獨自一人,手持酒杯,望著天空那明媚皓然的月亮。大醉之中,他的思緒忽而飛向天空、忽而又返回了塵世。心中思念著遠隔千里的親人。有點孤獨與寂寞、有點惆悵與遺憾,但詩人仍然樂觀、充滿信心、懷著美好的願望。

閱讀《水調歌頭》這首詞,美麗的景象便在我眼前若隱若現。

我欣賞詩人熱愛自然、更熱愛人生的那種感情。我也欣賞詩人將月亮圓缺與親人聚散相比的超凡想像。我更欣賞詩人那寬闊的胸懷和樂觀向上的精神。人有悲歡離合、月有陰晴圓缺,這種事情自古以來就難以周全。但願天下人能長久健康,即使遠隔千里,也能共享明媚、皎潔的月色……

蘇軾的《水調歌頭》,這首傳誦不衰的中秋詞,一字一句都如此含蓄、如此美妙。每吟誦一遍,我都會遐想連連、湧起對人生與自然產生無限的熱愛…….

文/曉黎Hiểu Lê