Chuyện người xa xứ 異鄉人的故事

2010年台北市詩文節散文首獎

Tôi đến Đài Loan với 3 con số 0 tròn trĩnh, nhà: 0, tiền: 0, hạnh phúc: 0. Hơn 10 năm làm dâu, làm vợ. làm mẹ, rồi đến một ngày tôi lếch thếch ôm đứa con thơ trở về với mẹ, cuộc đời tôi bế tắc, tôi phải tự mình tìm lối thoát cho cuộc sống. Hỡi ơi! Tôi phải biết làm gì với bàn tay trắng đây?

Trong khi đang loay hoay để tìm hướng đi mới cho cuộc sống thì tôi nhìn thấy “Đài Loan” – một mảnh đất đầy hứa hẹn. Tôi bỏ qua những ánh mắt giễu cợt, những lời dè bỉu của bạn bè. Tôi quyết đến Đài Loan làm Ô Sin, những ít nhất phải tốn hàng ngàn Đô la. Nhà tôi rất nghèo, tôi chạy vay khắp nơi những không có kết quả. Rốt cuộc chỉ có bố mẹ chịu giúp tôi, bố mẹ cũng phải vay mượn khắp nới mới có đủ số tiền cho tôi đi sang Đài. Mắt tôi nhòa lệ khi cầm những đồng tiền mà bố mẹ vay cho mình. Ngày ra đi, tay tôi xách hành lý với vài bộ quần áo nhẹ tênh nhưng vai tôi nặng trĩu một chữ “nợ”.

Nợ bố mẹ chữ “Ân”, nợ con trẻ “tương lai”, nợ chính mình “cuộc sống”. Tiếng Trung đầu tiên tôi phải học và phải nói với ông chủ là: “Thưa ông chủ, xin ông hãy nhận tôi ở lại, tôi sẽ chăm chỉ làm việc, vì tôi rất nghèo, rất cần kiếm tiển để trả nhiều món nợ…”

Nụ cười chợt nở trên gương mặt phúc hậu của ông cụ khiến tôi cảm thấy yên lòng, linh tính mách bảo tôi đã gặp được gia đình chủ tốt. Ngày đầu tiên trên đất lạ, mặc dù tôi cố dồn nén nỗi nhớ, dùng công việc để xua đi cảm giác cô đơn, thế nhưng khi màn đêm buông xuống, tôi lại cảm thấy thật trống vắng, dòng lệ vốn đã cạn khô nay lại tuôn rơi ướt đầm trên gối. Không biết ở quê nhà giờ này con tôi đã ngủ chưa, hay cũng đang khóc thầm vì nhớ mẹ? Khụ … khụ …, tiếng ho của ông cụ làm tôi bật dậy, cơn hen suyễn của ông cụ lại bắt đầu, tôi vỗ đờm cho ông cục với những động tác thuần thục mà trước đây đã học được, đặt đầu cụ lên cao cho dễ thở, khi thấy hơi thở của cụ đã đều trở lại, lúc này tôi mới yên tâm ngồi xuống bên cạnh giường, bấy giờ là một giờ đêm.

Một tháng trôi qua, cái ngày mà tôi chờ đợi bấy lâu đã đến, cầm đồng tiền lương ít ỏi trên tay mà lòng tôi thất vọng vô cùng. Tôi chợt bối rối trước ánh mắt là lạ của ông cụ, ông cụ đột nhiên hỏi tôi:

Còn nợ tiền ngân hàng ở Việt Nam có phải không?

Không ạ!

Thế số tiền con phải chi phí để đến Đài Loan làm việc là…

Tôi cố gắng phát huy vốn tiếng Trung ít ỏi của mình để kệ cho cụ nghe về hoàn cảnh khó khăn của tôi, chi phí là do bố mẹ đi vay giúp. Nghe xong, cụ nhìn tôi với ánh mắt đầy thong cảm, mặc dù ông cụ không nói gì, nhưng tôi linh cảm có vấn đề gì đó xảy ra. Cánh cửa bật mở, tôi giật thót mình khi nhìn thấy người của công ty môi giới xuất hiện. Tôi hoang mang tự hỏi, phải chăng tôi đã làm gì sai? Không ai để ý đến tôi. Mọi người ngồi xuống và bắt đầu bàn luận. Tôi đứng nép vào góc phòng và chú ý lắng nghe. Tiếng ông cụ:

– Tiền lương 1 tháng là 15,840 Đài tệ, cộng với tiền làm thêm. Tại sao 1 tháng cô ấy chỉ nhận đựoc có 880 Đài tệ?

Tiếng môi giới:

– Cô ấy vay tiền ngân hàng ở Việt Nam nên hàng tháng công ty khấu trừ vào lương. Mọi ánh mắt bất chợt đổ dồn về phía tôi. Người phiên dịch nói với tôi:

– Cô phải nói là cô có vay tiền ngân hàng Việt Nam, nếu không công ty cho cô về nước.

Ông cụ:

– Con nói sai sự thật ta cho con về nước, về nước, về nước …

Tôi chịu áp lực cả hai phía. Tôi không muốn về Việt Nam lúc này, tôi cần có việc làm, tôi cuống cuồng nhìn quanh cầu cứu, lảng tránh ánh mắt dọa dẫm của công ty môi giới, tôi bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc nhưng đầy vẻ tin tưởng của ông cụ đang hướng về phía tôi chờ đợi. Tôi hít một hơi sâu và trả lời rành rọt:

– Tôi không vay tiền ngân hàng …

Sự thành thật đã giúp tôi đứng vững ở Đài Loan. Nhận những đồng tiền từ tay cụ mà tôi không biết nói gì ngoài ba từ “Cám ơn cụ”. Ông cụ cười bảo: “Không phải cám ơn ta, số tiền ấy vỗn dĩ là của con, ta chỉ giúp con đòi lại sự công bằng mà thôi”.

Ba năm thấm thoắt trôi qua, xúc động biết bao khi tôi tạm chia tay với ông cụ và mảnh đất đã từng cưu mang tôi trong suốt 3 năm qua. Tôi ngỡ ngàng đến trào nước mắt khi nhìn thấy con thơ ngày nào còn bé bỏng mà nay đã sắp trở thành thiếu nữ, sống mũi cay cay khi thấy tóc bố mẹ đã bạc nhiều. Tôi thẫn thờ trước căn nhà nhỏ nằm trong thị xã Bình Yên.

– Mẹ ơi, đây là nhà của mẹ con mình hả mẹ?

– Đúng vậy!

– Mẹ của con tài thật, cám ơn ông trời…

– Không phải cám ơn ông trời, mà là cám ơn đất nước con người Đài Loan đã mở cửa giúp đỡ những người phụ nữ nghèo như mẹ có cơ hội đổi mới cuộc đời.

-Mai sau lớn con cũng sẽ đến Đài Loan làm việc.

Hai mẹ con bật cười, nắng ấm tràn đầy trên mí mắt.

Vi Thị Tuyết, Cao Hùng 30-4-2010

我帶三個數字「零」來臺灣:房屋:「零」、金錢:「零」、幸福:「零」。超過十年為人媳、人妻、人母的歲月。然後,有一天,我衣衫不整地抱著稚女回 到娘家。我的人生陷入困境,我要改變自己,才能過新生活。唉!我只有一雙空手,能做甚麼呢?當我正在為尋覓新的人生方向時,我看到「臺灣」:一片充滿希望 的土地。

我不理會朋友的嘲諷,我決心來臺灣當「看護工」。最少要花上千元美金,我很窮,到處去借貸,但是沒有結果。最後,只有父母肯幫我!當我拿著父母向各處借貸來的錢時,我雙目盈滿了淚水。

出發日,我帶著輕便的行李,只有幾件衣服,但是肩膀卻是沉重的,只有一個「欠」字。欠父母「恩」字;欠稚女「將來」;欠自己「人生」。

我要學的第一句中文就是對老闆說:「老闆!請您讓我留下來,我會認真工作,因為我很窮,需要賺錢來還很多債…」。阿公憨厚的臉上展現笑容,使我感到安心。靈感告訴我,我已經遇到一個有好老闆的家庭。

第一天在異鄉,雖然我故意用工作來驅趕想家的念頭,但當夜幕低垂時,空虛感就湧入,使我那已經流乾的眼淚再次溢出並弄濕了枕頭。在故鄉的女兒已睡著了嗎?或是正在為思念著媽媽而暗自哭泣呢?

咳…、咳…阿公的咳嗽聲,使我馬上起床,他的哮喘病又開始發作了,我用一些已經學會的熟練動作來幫他拍痰,之後,墊高他的頭,使他容易呼吸。當看到阿公的呼吸變平順了,我安心地坐在床旁,現在是凌晨一點。

一個月過去了,等待已久的日子終於來臨,手裡卻拿著少得可憐的工資,使我很失望。阿公用怪異的眼神看著我,使我感到困擾。他突然問我:

「妳在越南有向銀行借錢嗎?」

「沒有」。

「那麼,妳來臺工作的費用是…」

我盡量發揮有限的國語來告訴阿公,我因家貧,費用是父母向別人借來的。聽完,他用充滿了解的眼光看著我,雖然他沒說話,但我感覺到即將有事要發生。

房門忽然被打開,我看到仲介公司的人出現,我嚇了一跳,慌忙地自問「是否我已經做錯了甚麼事?」沒人注意到我。他們坐下來開始討論,我躲在房間的角落,用心地聆聽。阿公的聲音:

「一個月的工資是15,840元臺幣,還有加班費,為何那位小姐一個月只領到880元臺幣?」仲介說:

「她在越南欠銀行的錢,所以每月公司就在她的薪水中扣除。」每個人的眼光都往我這邊看。翻譯員對我說:

「妳要說:妳有欠越南銀行的錢,否則公司會把妳遣送回國」。阿公的聲音:

「妳不講實話,我給妳回國」。

回國、回國,我受到兩邊的壓力,這時候我不想回越南,我需要工作,我徬徨地環顧四周求援,我避開仲介那踐踏的眼光;我看到阿公嚴厲卻對我充滿信心及期待的眼神。我深吸一口氣,然後很清楚地說:

「我沒有向銀行借錢…」。誠實已幫我在臺灣站穩。當錢從阿公手上交給我時,我除了「感謝阿公」外,不知還能說甚麼?阿公笑了:

「不用感謝我,那筆錢本來就是妳的,我只是幫助妳討回公道罷了」。

三年轉眼過去了,當我與阿公及臺灣這塊救命土地暫別時,我十分激動。能回到可愛的故鄉是多麼的快樂啊!

我看到昔日瘦弱的女兒現在已長成少女,生疏地流著眼淚;父母親的頭髮也白了不少,使我感到鼻酸。我茫然地站在一間座落在平安市的小屋前,

「媽媽!這就是我們的房子嗎?」

「是的。」

「我的母親真能幹!感謝老天爺…」

「不是感謝老天,而是要感謝臺灣的人民,打開門戶,幫助貧困的婦女,讓她們有機會改變人生。」

「我長大以後也要來台灣工作。」兩母女都笑了。溫暖的陽光充滿了喜悅的眼淚。