Nước mắt chim đa đa 心淚

Nàng tỉnh dậy trong căn phòng trọ xơ xác tồi tàn. Nàng không hiểu sao mình lại về được đến phòng. Nàng chỉ mơ hồ cảm thấy một hơi thở phả vào gáy, và bàn tay kéo nàng lên từng bậc thang, vực nàng lên chiếc giường dơ bẩn này. Chợt nàng thấy lòng quặn thắt, thoáng chốc nàng như chìm vào ảo mộng. Ánh mắt buồn nhìn ra cửa sổ, mọi thứ như mới vừa hôm qua…

Vậy mà đã gần chục năm rồi. Hồi đó, nàng là một cô gái của miền quê nổi tiếng có những cô gái đẹp cả người lẫn nết. Các nhà văn, nhà làm phim đã viết nên, dựng nên những cuốn tiểu thuyết, những bộ phim về cái xứ sở của người đẹp Tây Đô.

Phong trào lấy chồng xuất ngoại rộ lên, rất nhiều cô gái ở làng theo chồng về xứ lạ. Cha mẹ nàng mất sớm, gánh nặng gia đình đè lên đôi vai nàng. Cuộc sống nhà quê vất vả chỉ đủ ăn. Nghe người ta nói, lấy chồng Đài Loan sướng, lại có tiền giúp đỡ gia đình. Tình yêu không hẹn mà đến, nàng lên xe hoa vượt biển theo chồng sang Đài Loan làm dâu.

Gia đình chồng chỉ có mình chồng nàng là con một. Lấy nàng về, họ giam cầm nàng trong nhà suốt ngày. Công việc của nàng là dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, giặt đồ và chăm sóc những con chó cảnh. Họ không cho nàng ra ngoài làm với lí do là nàng không biết tiếng, lại sợ nàng tiếp xúc với người xấu. Nàng cố gắng chu toàn bổn phận của một người vợ hiền, một đứa con dâu thảo.

Hơn một năm sau, nàng đã sinh cho họ một cậu con trai để nối dõi tông đường. Nàng hạnh phúc vì nghĩ rằng từ đây sẽ được gia đình chồng yêu quý. Nhưng! Cuộc đời thật trớ trêu, không như nàng nghĩ. Tất cả đã sụp đổ tan tành. Họ đạt được ý muốn, coi nàng như một dụng cụ mua bán. Đạt được mục đích rồi họ ném nàng ra đường như một thứ rác rưởi, đối xử với nàng không bằng mấy con chó cảnh trong nhà họ. Người đàn ông mà nàng trân trọng gọi là chồng, và bà mẹ chồng có khuôn mặt nhân hậu và giọng nói ngọt ngào, nhưng vô cùng độc ác kia đã thốt lên:

Mày tưởng mày là ai chứ? Chúng tao bỏ tiền ra mua mày về chỉ để làm con ở cho nhà tao thôi! Từ nay hãy cút khỏi nhà tao!

Nàng như một quả chanh bị họ vắt sạch nước rồi ném vỏ đi không thương tiếc.

Nàng nhục nhã và đau đớn rên lên một tiếng. Những giọt nước mắt căm hờn của nàng đã lăn vào trong. Nàng không khóc được từ cái ngày bị ném ra đường trong đêm mưa gió, trong túi không có lấy một xu.

Gần chục năm trời, nàng không còn nhớ mình đã lang thang trôi dạt đến những xó xỉnh nào của cái vùng đất gọi là Đảo Ngọc này. Nàng làm đủ mọi nghề thấp hèn nhất. Bán thân, bán sức để sống lay lắt qua ngày. Làm bạn với nàng là những điếu thuốc và chai rượu. Rồi có lần lang thang vật vạ trên đường thì có người giới thiệu nàng đi bán trầu cau.

Giờ thì nàng chẳng cần biết đến ai! Chỉ làm việc đủ ăn, đủ sống qua ngày, rồi trở về trong căn phòng trọ tồi tàn rách nát sau những ngày mệt mỏi.

Chỗ nàng ở còn có một phòng nữa nhỏ xíu dưới chân cầu thang. Có lần về, bước lên bậc gỗ cũ kỹ, nàng cố nán lại đôi phút để ý vào bên trong cái phòng nhỏ xíu dưới chân cầu thang gỗ. Có một người đàn ông đầu trọc lóc chằng chịt những vết sẹo khâu đan chéo vào nhau trên da đầu. Khuôn mặt méo xệch. Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt mờ đục, nhưng nàng không quan tâm đến hắn.

Màn đêm dần buông xuống lất phất những hạt mưa nhỏ. Từng giọt tồm tộp rơi xuống mái hiên phòng nàng. Sau một ngày bươn chải với chợ đời, nàng vào phòng tắm phả chút nước lạnh lên khuôn mặt. Soi mình trong chiếc gương vàng ố, cáu bẩn, nàng giật mình khi thấy khuôn mặt hốc hác và điêu tàn của mình. Mái tóc dài đen óng, mượt mà ngày xưa đâu còn nữa, thay vào đó là mài tóc vàng xơ cứng ngắn tủn ngủn như sợi mỳ tôm. Khuôn mặt trái xoan trắng trẻo ngày nào, sao bây giờ già nua và khắc khổ. Thời gian đã làm nàng thay đổi. Chính nàng còn không thể nhận ra mình…

Đang chìm dần trong giấc ngủ nặng nề. Nàng giật mình nghe thấy những bước chân tập tễnh lò dò bước lên cầu thang như đang cố gắng đi thật nhanh lên phòng nàng và đập cửa gấp gáp. Nàng quát cộc lốc:

– Ai?

Nhưng chỉ nhận được tiếng đập cửa ngày càng mạnh hơn. Nàng tức giận bật dậy mở tung cánh cửa vốn đã lỏng lẻo, ọp ẹp. Một bóng hình hom hem có khuôn mặt dị dạng với cái đầu trọc chằng chịt những vết sẹo. Chân đi cà nhắc, miệng ú ớ, khua tay chỉ xuống chân cầu thang như muốn nhờ nàng một điều gì. Đó chính là người đàn ông ở căn phòng nhỏ xíu dưới kia. Từ ngày nàng chuyển đến đây, nhìn thấy anh ta lầm lũi đi ra đi vào ôm đứa con thơ. Nhưng chưa từng nghe giọng nói của anh ta.

Người đàn ông khóc lóc quỳ xuống van xin nàng.

Nàng suy nghĩ. Hay là hắn tưởng nàng là gái bán hoa? Hắn tưởng nàng vẫn đang làm công việc chó ngựa như trước kia?

Nàng cáu gắt:

– Chuyện gì nói nhanh!

À hắn ta bị câm mà. Nàng không muốn bị ai làm phiền. Lòng tốt của nàng không còn mở ra nữa. Nàng đã thay đổi từ cái đêm mưa gió bị gia đình chồng vứt bỏ. Thế nhưng, khi nhìn thấy cảnh người đàn ông chân đi khập khiễng và bị câm, với hai hàng nước mắt đang tuôn rơi, chỉ biết thốt ra những âm thanh ú ớ, vô vọng, cánh tay run rẩy bám chặt lấy nàng van lơn. Trái tim nàng lại nhóm lên chút động lòng.

Một thoáng ngập ngừng. Nàng đồng ý.

Người đàn ông mừng rỡ kéo nàng nhảy xuống từng bậc cầu thang gỗ xộc xệch. Gã xô mạnh cánh cửa phòng. Nàng chỉ kịp nhìn thấy trong chiếc nôi, một hình hài bé bỏng đang ngủ say. Cửa mở ra. Kìa! Trên chiếc phản bằng gỗ là một bà lão xanh xao, khuôn mặt tái xám, cả thân người chỉ có da bọc xương, đang co quắp giật từng cơn đau quằn quại. Nàng tiến lại gần. Bà lão hướng cặp mắt đục ngầu nhìn nàng khẽ rên rỉ.

Nàng giật mình nhìn bà, rồi lại đưa mắt nhìn gã đàn ông đang luống cuống. Nàng sững sờ, hoảng hốt.

Trời ơi! Sao lại thế này! Bà lão đang co quắp kia chính là mẹ chồng nàng, và gã đàn ông kia là…là…Nàng đã nhận ra họ! Tim nàng như ngừng đập, nàng cố hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Người đàn ông víu chặt lấy gấu áo nàng, quỳ xuống van lạy nàng hãy cứu lấy mẹ hắn. Nàng hồi tưởng lại người mẹ chồng độc ác và tên chồng vũ phu ngày nào đã nhẫn tâm chia cắt tình mẫu tử, vứt nàng ra đường không chút thương tiếc. Họ đã quên nàng ngay cái đêm hôm ấy, nhưng nàng thì làm sao mà quên được…

Những giọt nước mắt chảy ngược bao lâu nay bỗng tuôn trào. Nàng hất ngã gã đàn ông rồi lao tới chiếc phản nơi bà lão đang nằm thoi thóp. Gã đàn ông chồm dậy chắp tay lạy liên hồi.

Nàng vội vàng bế thốc bà lão lên và chạy ra khỏi con hẻm, bỏ lại tiếng khóc thét của đứa trẻ và tiếng ú ớ của gã câm. Nàng bế bà lão chạy như bay trong màn đêm, vừa chạy vừa la lớn: “Cứu người!”

Chẳng có ai giúp nàng. Vì họ sợ liên lụy. Nàng cố gắng chạy ra đến đường to rồi vẫy một chiếc xe đang chạy trên đường.

– Cứu người! Mở cửa!

Một phụ nữ và nàng đưa bà lão đi cấp cứu. Nhưng bà lão đã quá yếu, nên vừa đến bệnh viện thì đã tắt hơi thở cuối cùng trên tay nàng. Tay bà vẫn nắm chặt lấy cánh tay nàng. Nàng từ từ đặt bà lão xuống xe đẩy bệnh nhân. Nàng khóc thật to và la lớn. Mà sao lại ra nông nỗi này? Nàng gào lên! Tiếng khóc của nàng như đâm toạc màn đêm xám xịt, như báo hiệu một cơn giông tố sắp tràn về.

Những trận mưa Đài Loan sao khủng khiếp thế? Nàng nhìn thấy gã đàn ông thân xác hoang tàn ôm con gào khóc khi đưa mẹ vào nhà hỏa táng. Mưa vẫn rơi xối xả. Đầu nàng như muốn nổ tung ra vì bao nhiêu là suy nghĩ.

Thế con nàng đâu? Đứa con mà nàng mang nặng đẻ đau cho gia đình hắn đâu? Nàng suy nghĩ. Bà lão chết rồi, còn anh ta câm và mất trí, nàng biết hỏi ai? Cuộc đời này sao quá nhiều ngang trái? Đời nàng đã quá cùng cực rồi, sao lại còn nhiều cảnh éo le? Bao suy nghĩ lởn vởn trong đầu. Dù sao nàng chỉ có một mình, nàng có thể đâm đầu xuống bất cứ khúc sông nào hay nhảy xuống từ tòa nhà nào cao nhất để kết liễu cuộc đời. Nhưng, người ta không thể chết một cách dễ dàng.

Nàng nhẹ nhàng bước xuống cầu thang, ngồi một lúc và suy nghĩ. Nàng sẽ quay lại tìm hiểu và chăm sóc anh chồng câm nửa điên nửa dại và đứa trẻ tội nghiệp kia. Ánh mắt bà lão nhìn nàng trước khi nhắm mắt như nói lên điều gì…Xin nàng tha thứ?

Nàng đi xuống căn phòng và gõ nhẹ vào cánh cửa. Nàng giật mình nhìn thấy cô gái trẻ xa lạ đang dọn dẹp đồ đạc vào valy, rồi quay sang lau mặt cho gã đàn ông là chồng nàng trước kia. Người đàn ông nhìn nàng thì chợt lung túng và ú ớ.

Cô gái trẻ nhận ra nàng là người Việt Nam nên cất giọng hỏi:

– Chị là người Việt Nam à?

– Vâng!

– Em cảm ơn chị đã giúp đỡ mẹ chồng em lúc em không có nhà. Thật là khổ quá! Em phải theo xe hàng đi xa nên không kịp về!

Nàng choáng váng lắp bắp:

– Em là vợ anh ta hả?

– Vâng! Tụi em cưới nhau hơn một năm nay, qua môi giới giới thiệu. Cuộc sống vất vả trăm bề nhưng được mẹ chồng và ảnh rất yêu thương em. Vì thằng Cún, em hy sinh tất cả.

Sao những người phụ nữ Việt Nam can đảm vậy? Hàng nghìn những cô dâu Việt Nam, ai cũng có một hoàn cảnh, một thân phận. Nàng than thầm trong bụng.

Cô gái trẻ kể tiếp.

– Trước đây ảnh đã cưới một người Việt Nam và cũng có một thằng bé. Về cô vợ ấy thì em không rõ. Một lần, ảnh chở con đi chơi, gặp phải tai nạn khủng khiếp, cháu bé đã ra đi, còn ảnh thì như thế này. Mẹ ảnh buồn bã lâm bệnh nặng. Khổ thật đấy chị ạ!

Nghe đến đây, cổ họng nàng nghẹn lại, nàng khụy xuống.

Trời ơi! Con nàng đã không còn trên cõi đời này……

– Chị sao vậy?

– Không! Chị hơi choáng một chút! – Nàng cố gượng dậy.

Có ai hiểu nàng lúc này không? Cô gái trẻ cùng cảnh làm dâu dịu dàng nói:

– Chị em mình mỗi người một cảnh, làm dâu nơi xứ người thật là…

Vì cuộc sống mà biết bao nhiêu cô gái Việt Nam phải ngậm nước mắt vào trong.

– Thôi em phải dọn dẹp đồ đạc, còn đưa chồng về Bình Đông cho kịp tàu chị ạ! Về quê em sẽ làm nghề hải sản làm nuôi chồng con. Em cũng chẳng thích ở trên thành phố, cuộc sống bon chen lắm. Em cảm ơn chị nhiều!

Cô gái xách đồ đạc và ôm đứa con. Gã đàn ông ngoan ngoãn theo sau. Trước khi rời khỏi căn phòng, cô gái vội dúi vào tay nàng một tập báo và nói:

– Chị mang về mà đọc cho đỡ buồn! Nhờ có Báo Bốn Phương mà em vượt qua được những vất vả. Nhiều cảnh bi đát của những người đồng hương mà mình rơi nước mắt chị ạ. Đến khi nào đất nước mình mới hết khổ hả chị? Không còn cảnh các cô gái Việt Nam phải đi lấy chồng nơi xứ lạ.

Thời chiến tranh, mẹ Việt Nam khóc thương những đứa con ngoài trận chiến. Còn thời bình rồi mà mẹ vẫn khóc những đứa con đang phải bỏ quê đi đánh giặc nghèo.

Nói đến đây, hai hàng nước mắt cô gái trẻ lăn dài.

Nàng và cô không cùng tuổi, không cùng quê, không phải là ruột thịt. Nhưng họ cùng hoàn cảnh nên hiểu và thông cảm cho nhau.

– Thôi cưng đi sớm kẻo trễ! – Nàng nói

– Vâng! Chị ở lại giữ gìn sức khỏe nhé!

Cô gái bế con và cùng chồng ra đi. Nàng tiễn chân họ ra con hẻm đầu phố. Nhìn họ, lòng nàng trào dâng lên một niềm hạnh phúc lạ kỳ. Bóng cô gái trẻ, đứa con và người đàn ông đã khuất, nàng quay về phòng ôm theo tờ báo Bốn Phương. Nàng ở Đài Loan gần chục năm mà bây giờ mới được đọc những dòng chữ quê mẹ. Nàng xúc động lật từng trang báo, đọc ngấu nghiến. Những số phận không may mắn, những mảnh đời bất hạnh. Những niềm vui, nỗi buồn đều được các bạn Việt Nam viết nên như những bản hùng ca.

Bây giờ nàng mới biết được những tổ quốc phi chính phủ trợ giúp lao động và cô dâu nước ngoài.

Chiếc di động cất lên bản nhạc mà nàng yêu thích của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn.

Đừng tuyệt vọng! Tôi ơi! Đừng tuyệt vọng…

Ta là ai mà còn trần gian thế?

Ta là ai? Là ai? Mà yêu quá cuộc đời này…

Nàng chìm vào giấc ngủ, trên tay vẫn ôm tờ báo Bốn Phương. Nàng mơ thấy ánh bình minh chiếu những tia nắng vàng sưởi ấm cuộc đời mình…

她在一間破爛的房子中醒過來。不記得自己怎麼回到家,只模糊想起有一雙手扶她走上樓梯,輕輕地讓她躺在這張骯髒的單人床上。她心中突然感到一陣痛意,忽然沉於幻夢之中。無助的眼神望著窗外回憶,彷彿昨天才發生。

10年眨眼中就過去。當時的她還在母國,家鄉曾被音樂家和電影導演當成創作的源泉,並呈現在作品上。西都,越南美女的家鄉。

與外國人結婚變成一股潮流,村裡許多女孩子離開家鄉,漂洋過海到國外生活。父母很早就過世了,她一個人負擔家計。鄉下生活困難。聽人家說,跟台灣人結婚會過的很好,又能把錢寄回家鄉。於是,還不及嚐到真愛滋味,她就嫁到國外當異鄉媳婦。

老公是獨子。娶她回家後,夫家禁止她出門。她的工作是打掃房間、煮飯、洗衣服,以及照顧一群小狗。夫家以語言不通為藉口,不讓她出門,說是怕她接觸壞人。而她每天努力做一個賢妻良母。

一年後,生了一個可以傳宗接代的兒子。她十分幸福,以為從此會得到夫家的疼愛。然而,人生真悲慘,不如美夢。一切都在她眼前破碎。有了孫子,達到目的後,夫家就把她當作垃圾般扔掉,對待她還不如對待小狗。那位她尊敬的老公,還有外表善良溫柔的婆婆,都大聲地告訴她:

妳以為妳是誰?我們出錢把妳買回來,是讓妳當我們的幫傭罷了!從今天開始,妳給我們滾出去!

她就如一顆檸檬,被人家榨完汁就丟棄。

她委屈地嘆了一聲。怨恨的淚水流不出來,只能往心中湧下。那個夜晚,她被趕出門,身上一塊錢也沒有。

她不記得十年中,自己在這座寶島上飄流到過哪些天涯海角。她做了各種能賺錢的工作,不管是卑賤還是骯髒、賣身還是賣檳榔。天天與她作伴是香煙與啤酒。

現在的她,對人生毫無熱愛。只要能夠吃飽,又疲累地回到房子,就可以熬過一天。

她住的地方,樓梯下面還有一間小房子。幾次回家,她都故意留步,望著那間小小的房子,看到有一個禿頭,並且身上充滿傷口的男人。他的臉型歪斜,常常用幽暗的眼神看著她,但她並不以為意。

黑夜來臨,外面下著毛毛雨,滴滴答答地在屋頂上跳舞。在外混了一天,她疲倦地走進浴室,把冷水往臉上潑。看著鏡子中的自己,她嚇一跳,是一張破碎的臉。昔日又柔又長的黑髮,如今變成泡麵般的金色短髮。以往,嫩白的皮膚,現在如老人般的充滿皺紋。時間讓她改變,連她也認不出自己。

才剛剛睡沉,外面樓梯突然響起聲音,好像某個人在努力地爬上去,敲著她房間的門。她大喊:

「誰!」

只有咚咚咚的敲門聲回答她。她生氣地坐起身來,衝過去開門。一個又醜又瘦的身影,頭皮上傷痕累累,口中發出喑啞的聲音,他揮揮手示意她到樓梯下面幫忙。那就是那個小房間的男人,平常她只看到他抱著一個小孩走來走去,從沒聽過他的聲音。

他哇哇大哭跪下請求她的幫助。

她想了想。是不是他以為她是賣身女子?還做以前那種牛鬼蛇神做的事呢?

她大罵:

「有什麼事?快點說!」

但他是個啞巴,怎麼說話呢?但她不想被別人打擾。她早就把心門關上,自從被夫家趕出去的夜晚就不能再開啟了。然而當看到這個殘疾的男人臉上湧出的淚水、顫抖的肩膀,她的心突然顫動。

猶豫一會兒,最後她同意了。

那男人瘋狂地拉著她跑到樓梯下面,衝進房間。她看到一個小孩在睡覺,而椅子上有一位瘦小的老夫人在渾身顫抖。她靠近看著老人。老人也看著她,口中不停地嘆息。

她訝異地看著老人,又轉頭看著那個啞巴。她無法相信眼中剛認出的熟人。

天啊?怎麼會這樣呢?躺在那裡等死的老人就是她以前的婆婆,而禿頭男人就是她的……就是他們!她的心彷彿停止跳動。那男人又跪下,拉著她的衣袖,懇求她救他母親的性命。她回想昔日惡毒的婆婆和暴力的丈夫,狠心地分隔自己的母子情,冷落無情地拋棄她。他們已忘了十年前的事,忘了她的面孔,但是她怎能忘了呢?多少年來,停在心中的淚水忽然灑落。她憤恨地甩開殘疾男人,衝過去並急忙地抱著以前的婆婆,瘋狂地跑出公寓,在路上呼喊:救命啊!

因為怕被連累,沒人肯幫她。她抱著老人跑到大馬路,攔住一輛車。

救人啊!

一位中年的女人,陪她帶老人到醫院急診。但老人身體太虛弱,剛到醫院就在自己已經認不出來的媳婦手中,嚥下最後一口氣息。她輕輕地將老人放在病床上,放聲大哭。為何走到這地步呢?她的哭聲撕破黑夜的天空,彷彿暗示著即將來臨的風暴。

台灣的雨為何如此猛烈?她遠遠看著殘疾男人抱著孩子,一邊哭喊,一邊將母親的遺體送去火葬。大雨不斷飄落,她腦中思緒紛亂。

她的孩子呢?她努力為他們生下來的兒子呢?那老人死了。那男人又不會說話。她能問誰呢?這個人生為何如此悲哀?反正她只有一個人,隨時都可以跳河或跳樓。可是,不能輕易的結束生命。

她輕輕地下樓,坐著思考。她打算回去了解並照顧曾經是自己老公的殘疾男人,以及那個可憐的孩子。因為想起婆婆死去之前看她的眼神,也許是請求她的原諒?

她敲門,訝異地看到一個年輕女人正在打掃房間、收拾行李,偶爾轉身幫瘋瘋癲癲的男人擦臉。那男人看到鄰居來,急忙地站起身。

年輕女人認出她是越南人,溫柔地問:

「妳是越南人吧?」

「是!」

「謝謝妳在我不在家的時候照顧我的婆婆!真苦命!我要跟著貨車去遠方做生意,趕不回來!」年輕女人對她這樣說。

她聽了很吃驚:

「妳是她的老婆?」

「是!我們一年多前結婚,透過仲介。生活有些困難,但老公和婆婆都很疼我。為了小孩,我也願意犧牲一切!」

越南女人為何都這樣的勇敢呢?成千上萬的越南新娘,都有不同的人生與背景。她心中嘆息。

年輕女人繼續講。

「他以前曾跟一個越南人結婚,也生了一個男孩。關於他的前妻,我不太清楚。有一次,他載孩子出去玩,發生嚴重車禍,孩子當場身亡,他就成這個樣子。而他的媽媽痛苦得病倒。他們真的好可憐!」

聽到這裡,她嗓子彷彿失去了說話的能力,渾身無力,整個人倒在地上。

天啊!她的孩子早已離開這個世界……

「妳沒事吧?」

「沒事!我只是有些頭暈!」她強打精神。沒人能夠了解她此時此刻的心情。

那女人嘆息:

「我們姐妹各有各的苦處!在異鄉做媳婦真是…為了生活,我們都要吞下淚水。算了!我要收拾東西,帶老公跟孩子回老家屏東。我會努力賺錢扶養他們。我不想再待在大城市了!真的很感謝妳!」

女人提著行李,抱著小孩。殘疾男人乖乖地跟隨。離開前,女人給她一份報紙,她說:

「你帶回家看看,解解悶!有了四方報,我才能熬過辛苦。有很多同胞的感人故事。我們國家什麼時候才沒有窮人呢?什麼時候才沒有嫁到國外的苦命女子呢?」

戰爭時期,送走孩子們的越南母親留下疼惜的淚水。現在和平了,母親還要為了送孩子離開家鄉而流淚。

說到這裡,女人也哭了。

「時間不早了!你們走吧!」她說。

「嗯!姐!妳好好保重!」

她送他們到街口。看著他們一家三口的身影,心中突然有一種莫名的幸福。她帶著報紙回到自己的房間。在台灣10年了,今天第一次看到母國的字。她心動地翻開,陶醉地看了一篇。各種不幸的人生故事,有痛苦,有幸福,台灣各地的越南兄弟姐妹們在報紙上分享。

手機響起她喜歡聽的鄭功山情歌:

別絕望!我啊,不要絕望!

我是什麼人?仍如此地熱愛晨間?

我是什麼人?仍如此地熱愛人生?

她沉入夢境,手中仍抱緊一份越南四方報。她夢中看到溫暖的陽光在照耀著自己的人生……

文/Trần Duy Hưng – Thái Bình, 0983-527891

翻譯/Hiểu Lê曉黎