Những mối tình trên đảo Ngọc 玉島上的愛情故事

Ở huyện Chương Hóa có một trung tâm dưỡng lão, nếu ở ngoài nhìn vào thì có cảm giác rất cô đơn và buồn tẻ, vì nó nằm ở giữa một cánh đồng. Nhưng trong đó lại là cuộc sống nhộn nhịp của các cô gái trẻ Việt Nam đang ngày đêm miệt mài với công việc của mình. Chúng tôi chăm sóc người già tận tình, bằng tất cả tấm lòng mà mình có. Ở đây, mỗi ngày trôi qua là một thành quả của chúng tôi.

Vẫn như thường lệ, hết giờ làm việc, chị em chúng tôi giao ca, tếu táo thêm vài câu rồi ai đến ca thì làm, còn ai hết ca thì về phòng. Cứ như vậy, công việc của chúng tôi đã trở thành khuôn khổ. Tôi trở về cái không gian nhỏ bé của riêng mình, ngả lưng xuống giường ôm con gấu bông sau mười hai tiếng làm việc mệt mỏi. Nhìn đồng hồ, đã 7h30p sáng, cầm mấy tờ báo cũ lên đọc lại rồi tôi ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết.

Đang đắm chìm trong giấc ngủ say thì điện thoại đổ chuông làm tôi tỉnh giấc. Đưa tay với điện thoại, không nhìn số, tôi ấn luôn vào nút nghe.

– A lô! Ai vậy?

– Chị chứ ai!

– Chị Linh à? – tôi vui mừng hỏi

– Ừ! Bữa nay chị tổ chức sinh nhật nên điện đến mời em. Lần này chị làm ban ngày!

– Thế à? Mấy giờ hả chị?

– 4h chiều tại quán Mai Hồng!

– Sao không tổ chức ở nhà mà lại ra quán ạ? – Tôi hỏi chị.

– Vì đây là sinh nhật lần cuối cùng của chị ở Đài Loan nên chị muốn mời tất cả bạn bè cùng tới dự. Đợt này về, chị và anh sẽ tổ chức đám cưới, nhưng bạn bè phần lớn là ở bên này, vì vậy bọn chị tổ chức luôn buổi liên hoan chia tay mọi người, cũng như là ngày vui của mình. Em phải đến đấy nhé! Có người yêu thì rủ đi cùng!

– Vâng! Nhất định em sẽ đến! Nhưng tiếc là ko có người yêu để rủ.

– Vậy đến đây chị giới thiệu cho!

– Chị nói là phải làm đấy nhé!

– Nhất chí!

Hai chị em đùa nhau xong, tôi tắt điện thoại đi ngủ tiếp.

Ba giờ rưỡi chiều, đồng hồ báo thức kêu. Tôi tỉnh dậy, chạy sang phòng bên cạnh gõ cửa bước vào.

– Chị Hà ơi! Đi dự sinh nhật với em đi!

– Sinh nhật ai?

– Chị Linh bạn em!

– Không đi đâu! Ngại lắm!

– Có gì mà ngại! Đi cùng em cho vui, toàn là con gái ấy mà!

Sau một hồi thuyết phục, cuối cùng chị cũng đồng ý. Hai chị em trang điểm xong, tôi lôi mấy bộ quần áo ra, vứt xuống giường đắn đo không biết mặc bộ nào. Thôi mặc bộ này vậy. Với mái tóc Cẩm Vân, nước da trắng và dáng người thấp bé. Tôi mặc chân váy màu đen với chiếc áo màu vàng, rồi xỏ chân vào đôi giày cao gót. Đứng trước gương ngắm nghía.

– Chà! Cũng xinh đấy chứ! Có phải Lan của chị không?

Chị Hà thốt lên rồi hai chị em phá ra cười.

Chị Hà được trời ban cho dáng người rất đẹp. Trong bộ váy màu xanh nhạt, làn tóc dài hơi xoăn khiến chị càng đẹp hơn. Ngắm nghía xong xuôi, hai chị em khoác túi bước ra khỏi phòng thì không thấy xe máy đâu. Hóa ra bà chủ đi xe ra ngoài có việc vẫn chưa về. Làm sao bây giờ? Điện thoại của tôi lại kêu:

– Lan ơi! Chỉ còn đợi một mình em thôi đấy! Nhanh lên!

– Vâng! Em tới ngay! – rồi tôi quay ra nói với chị Hà – thôi mình đi xe đạp vậy, chị đèo em nhé!

– Ừ!

Trên chiếc xe đạp, hai chị em đi qua con đường làng, những cơn gió mùa thu lướt qua cánh đồng lúa tạo nên những làn sóng thật đẹp mắt. Vắt chéo chân ngồi đằng sau, chiếc váy phất phơ theo làn gió. Tôi liền hát: “Tung bay tà áo tung bay! Cánh chim vẫy chào ngọn gió!”

– Giữ váy cho chị với!

Tiếng chị Hà cắt ngang lời hát của tôi. Tôi đưa tay kéo váy xuống cho chị thì gió lại thổi ngược lên, tôi đành để cái tay ở đùi chị. Ngồi gục đầu vào lưng chị, cảm giác thật ấm áp.

Tới nơi rồi. Hai chị em xuống xe rồi nhìn vào trong. Ô sao đông thế nhỉ? Thấy chúng tôi đến, mọi ánh mắt ở trong đổ ra ngoài nhìn chị em tôi rồi phá ra cười. Tôi ngượng ngùng nghía lại mình xem có gì..sơ xuất không mà mọi người lại cười.

Chị Linh bước ra trong bộ áo dài truyền thống màu đỏ, nở nụ cười tươi rói.

– Sao lâu vậy? Hai chị em vào đi!

– Họ cười gì vậy chị? – tôi vừa đi vừa hỏi

– Có gì đâu! Mọi người cười vì nhìn hai người ăn mặc như này mà lại đi cái xe đạp cọc cạch thế à?

– Nhưng chị ơi! May mà còn có nó chứ không bọn em còn không đến được đây ấy chứ! – tôi hồn nhiên đáp lại.

– Thế sao không gọi điện anh đến đón?

Từ trong đám đông vọng ra tiếng nói. Tôi kệ không bắt lời.

– Sao chị bảo toàn con gái mà em thấy…

– Đó là bạn của anh Quang! – Chị Linh ngắt lời tôi.

Rồi chị xếp chúng tôi ngồi cạnh mấy người bạn của anh Quang mà tôi chưa quen. Tôi đưa mắt nhìn một vòng. Bữa tiệc hôm nay, anh chị chuẩn bị thật chu đáo và đẹp mắt. Bàn ghế được xếp thành hàng dài, xung quanh là thức ăn, đồ uống và hoa quả. Ở giữa là ba lọ hoa với đủ mọi màu sắc, trên mỗi bông hoa đều có gắn một mảnh giấy nhỏ ( trò này gọi là hái hoa dân chủ).

Đứng trước chiếc bánh ga tô và những ngọn nến hồng. Chị Linh và anh Quang nói cảm ơn mọi người đã dành thời gian đến chung, nói xong, chị Linh cúi xuống thổi nến, anh Quang cũng… “tiếp sức”. Ôi, nhìn hai người thật hạnh phúc! Tôi buột miệng thốt ra làm mấy người bạn của anh Quang cứ nhìn tôi rồi cười. Nến vừa tắt, lời chúc kèm theo món quà nhỏ cùng với những chiếc phong bì màu đỏ lần lượt đến tay anh chị. Tôi lấy điện thoại chụp lấy mấy tấm ảnh làm kỷ niệm. Quả là một cặp trời sinh. Vừa nói, tôi vừa bửa đôi quả quýt đưa cho chị Hà một nửa. Tôi đang đưa múi quýt lên miệng thì anh Quang đến cạnh tôi nói: “Cốc bia này là mình phạt một người vì tội đến trễ để mọi người phải chờ!” Nói xong, anh đặt cốc bia trước mặt tôi, tất cả đồng thanh: “Đúng đấy!” Tôi nhìn cốc bia nhăn mặt: “Anh ơi! Em đâu có biết uống bia! Em uống coca được không?”

– Không được! Phải uống bia! Không uống hết thì cũng phải uống một nửa. Nếu không thì phải tìm người uống hộ!

– Nhưng em chẳng có ai uống hộ cả!

– Vậy thì phải tự uống!

Một mình tôi không thể nói lại mấy người nên đành phải uống.

– Đắng quá! Không thể nuốt nổi anh ạ! – tôi thốt lên rồi vội vàng lấy giấy lau thấm ngụm bia.

Thấy tôi như vậy, một người đối diện tôi từ nãy đến giờ không nói gì, mà giờ lại đứng lên nói sẽ uống đỡ tôi cốc bia này.

Mọi người ồ lên rồi vỗ tay.

– Ai thế Lan? – chị Hà hỏi tôi

– Em cũng không quen! – rồi tôi quay sang hỏi chị Linh – đây là ai thế hả chị?

– À, là anh Quân bạn anh Quang!

Thế là tôi quay ra cảm ơn anh. Quân không nói gì, mà chỉ đáp lại tôi bằng một nụ cười trìu mến.

Bữa tiệc gần tàn. Anh Quang nói:

– Bây giờ đến tiết mục văn nghệ, Quang và Linh sẽ hát trước một bài rồi rút một bông hoa, phải ai thì người đó lên hát!

Ngồi nghe hai người hát, tôi có cảm tưởng như Phi Nhung và Mạnh Quỳnh vậy. Nhất là đến đoạn: “Chỉ cần tình nghĩa bền lâu, giàu nghèo không ngăn cách đâu, hai đứa mình vẫn chung nhịp cầu…”. Họ chụm đầu vào nhau âu yếm, hạnh phúc biết nhường nào. Hát xong, anh Quang ngắt một bông hồng rồi mở giấy ra, đọc to:

– Xin mời Ngọc Lan và Minh Quân lên song ca một bài!

Nghe thấy tên, tôi giật mình, nhìn sang Quân thì Quân cũng đang nhìn tôi.

– Hôm nay cũng coi như ngày vui của chúng mình nên không ai được từ chối! – tiếng chị Linh từ trên vọng xuống như..nhắc khéo.

Tôi lí nhí với chị Hà: “Hát với một người không quen thì làm sao em hát được?”. Bất chợt, tôi nhớ lại cách đây một tháng. Chị Linh nói sẽ giới thiệu một người bạn của anh Quang cho tôi, chắc chắn đây là chủ ý của họ. Thấy tôi ngập ngừng, anh Quang nói:

– Nếu bạn Lan không lên hát thì chỉ cần uống lon bia này thôi!

Trời đất! Nhìn đã sợ rồi nói gì đến uống. Tôi vội vàng đứng dậy.

– Mình hát bài gì nhỉ? – tôi quay sang hỏi Quân.

– Tùy em!

– Vậy hôm nay là Chủ nhật, mình hát bài “Chia tay chiều Chủ nhật” được không?

Quân gật đầu, thế là tôi vào lời trước, rồi Quân hát đoạn: “Hái một nụ hoa xinh xinh màu cánh tím, anh cài lên mái tóc mềm…”

Anh Quang đứng cạnh nhón luôn một bông hoa dúi vào tay Quân rồi nói phải thể hiện theo lời bài hát. Cả quán tràn ngập tiếng cười. Còn Quân và tôi thể hiện nốt ca khúc. Vừa hát hết bài thì cũng là lúc chuông điện thoại của tôi reo.

– Lan à! Sắp đến ca bọn em rồi mà vẫn chưa về à?

Tôi nhìn đồng hồ. Đã 7h kém 20p.

– Chị Hà ơi! Về đi! Đến giờ làm rồi! – tôi quay sang chị Linh và anh Quang – bọn em phải về rồi! Thành thật xin lỗi và chào mọi người!

Nói xong hai chị em chạy ra xe cắm đầu đạp cật lực. Hết đường lớn rẽ vào đường làng không có đèn điện. Chị Hà kêu lên:

– Lan ơi tối quá!

– Cứ đạp đi chị! Không sợ đâu! Đường nhựa ấy mà!

Thế là bánh xe lăn đều trong bóng tối.

– Sắp về tới nhà rồi chị ạ!

– Ừ!

Hai chị em đang nói chuyện thì chị Hà đâm phải vật gì đó khiến mất tay lái. Cái gì thế chị? Tôi chưa dứt lời thì cả hai đã nằm dưới ruộng.

– Có sao không Lan?

– Em không sao! Còn chị?

– Cũng không sao!

– Chà! Lúa thơm mùi sữa có cảm giác như đang được ở quê nhà mình vậy chị nhỉ!

– Thơm gì mà thơm? Dậy nhanh lên còn về!

Chị Hà quát. Hai chị em đang loay hoay đứng dậy thì có chiếc ô tô đi tới và dừng lại. Cánh cửa mở ra, dưới ánh sáng của chiếc đèn ô tô, từ trong xe bước ra một chàng trai khoảng 30 tuổi to cao đẹp trai khiến tôi liên tưởng đến hoàng tử cóc trong chuyện cổ tích mà thủa nhỏ vẫn nghe mẹ kể vậy.

– Các cô có sao không?

– Cảm ơn anh! Chúng tôi không sao!

Anh đưa hai tay kéo hai chị em tôi lên rồi quay sang dựng xe đạp.

– Cảm ơn anh nhiều!

– Không có gì!

Hai chị em tôi cúi đầu cảm ơn rồi quay ra dắt xe về. Nghe bọn tôi nói chuyện, chàng trai hỏi với theo:

– Các cô là người nước nào vậy?

Chị Hà ngoảnh lại trả lời:

– Là người Việt Nam!

Chị dắt xe, còn tôi hai tay xách hai đôi giày. Vừa đến nhà thì bà chủ cũng vừa về tới nơi. Bà cau mặt:

– Bọn mày đi đâu mà giờ mới về? Biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

Hai chị em tôi lắp bắp xin lỗi:

– Chúng tôi đi sinh nhật bạn, vì vui quá nên quên mất giờ!

Bà nhìn chúng tôi một lượt, khuôn mặt bỗng nở một nụ cười:

– Tao nhìn chúng mày đang chạy trốn chứ nhật nhẽo gì! Thôi đi tắm nhanh còn đi làm!

Chúng tôi cuống quýt cảm ơn bà rồi bước nhanh về phòng.

– Túi của chị đâu Lan? – Chị Hà thất thanh.

– Không phải chị cầm sao? Em chỉ xách mỗi đôi giày của chị thôi!

– Thế thì ở ngoài ruộng lúa mất rồi!

– Nhưng bây giờ phải đi làm! Để sớm mai ra tìm chị ạ!

– Ừ cũng được!

Hôm sau, lúc trời vẫn chưa sáng hẳn, cửa còn chưa mở. Chị Hà chèo qua tường ra ruộng tìm túi. Một lúc sau chị trở về với bộ mặt thất thểu.

– Mất rồi Lan ạ! Làm thế nào bây giờ? Mất điện thoại thì không sao, nhưng còn giấy tờ tùy thân thì…

Chị buồn bã nói. Tôi thấy áy náy vì rủ chị đi chơi cùng nên mới mất đồ.

– Để hết giờ làm việc em điện xem sao! – tôi an ủi

– Ừ! Đành vậy!

Vừa hết giờ làm, tôi gọi đến số máy của chị. Vừa nghe tôi vừa reo lên:

– Chị ơi! Máy vẫn kêu!

Chưa kịp hỏi gì thì từ đầu dây bên kia vọng lên giọng người đàn ông:

– A lô! Chào cô! Di động này của cô phải không?

– Vâng!

– Thế thì cô cho tôi địa chỉ, tôi sẽ đem đến trả cho cô!

Tôi vội vàng đọc địa chỉ. Đọc xong ông ta nói:

– Cô đợi một chút, tôi sẽ đến ngay!

Hai chị em tôi ra cổng ngồi đợi. Một lúc sau có xe ô tô đi tới và từ từ dừng lại. Chính là anh chàng tối qua. Bước ra khỏi xe với chiếc túi trên tay, anh nói:

– Trả lại cho các em!

Chị Hà đưa tay nhận túi rồi cảm ơn. Anh ta lấy danh thiếp đưa cho chúng tôi rồi nói:

– Nếu các em có thời gian thì hãy đến cửa hàng nhà tôi chơi! Còn bây giờ tôi có việc phải đi đây!

Nói xong anh lên xe đi. Còn hai chị em tôi vui mừng sung sướng ôm chầm lấy nhau.

Từ đó, anh luôn gọi điện cho chị Hà, hai người thường xuyên gặp nhau. Cứ như vậy, một năm trôi qua, họ đã yêu nhau lúc nào, tôi cũng không biết. Một hôm, anh tha thiết mời chị Hà đến thăm nhà. Vì ngại đi một mình nên chị rủ tôi đi cùng, nhưng tôi không đi, bởi lúc này tôi cũng đã có khoảng trời riêng của mình…

Từ cái buổi sinh nhật chị Linh, Quân đã để ý đến tôi rồi xin chị Linh số điện thoại để làm quen. Tuy mới gặp Quân một lần hôm đó nhưng tôi cũng đã có chút cảm tình với anh. Sau một ngày làm việc cũng là lúc chúng tôi tâm sự với nhau qua điện thoại. Quân là người rất chín chắn. Tôi cảm nhận được điều đó qua những lời nói của anh. Còn tôi là một cô gái vẫn rất đỗi ngây thơ. Vào những ngày nghỉ, Quân lại rủ tôi đi hát. Tôi rất thích, vì hát là sở trường của tôi từ thưở còn ngồi trên ghế nhà trường. Hát xong, Quân lại đèo tôi đi dạo phố và thưởng thức những món ăn quê nhà. Quân chăm sóc chiều chuộng tôi như một người cha vậy. Anh đáp ứng tất cả những sở thích của tôi. Chính những việc làm đó của Quân đã khiến tôi thay đổi. Tôi không còn quá ư hồn nhiên và ngây thơ nữa, tôi đã yêu, yêu từ lúc nào mà chính bản thân tôi cũng không hay biết. Chỉ biết là vắng anh, tôi rất nhớ, và cái tên của anh luôn nằm trong suy nghĩ của tôi.

Từ ngày quen Quân, tôi đã trưởng thành hơn nhiều vì học được nhiều điều ở anh. Trong ánh mắt tôi, Quân là tất cả. Có nhiều hôm Quân làm thêm nghỉ muộn, chưa kịp nhắn tin cho tôi là tôi không sao ngủ được. Phải chăng đó là tâm trạng và cảm xúc của những người đang yêu?

Cứ như vậy, bốn tháng trôi qua. Vào một buổi chiều chủ nhật đẹp trời, khi cả hai chúng tôi đang ngồi trên chiếc ghế đá hít bầu không khí trong lành, Quân đã chính thức ngỏ lời yêu tôi. Tôi hạnh phúc đáp lại tình yêu của anh.

– Nhưng…
Khi tôi nói đến chữ “nhưng” thì Quân hôn nhẹ vào môi tôi nói:

– Anh hiểu cái chữ “nhưng” của em! Em yên tâm! Sẽ không bao giờ có chữ Nhưng đó đâu!

Vậy là chúng tôi chính thức yêu nhau từ ngày ấy.

Lại nói về chị Hà và anh chàng Đài Loan sau một thời gian yêu nhau đã quyết định làm đám cưới. Chị nói mẹ anh đang ốm nên cần cưới gấp. Thế là đúng một tháng sau, chị Hà chia tay chúng tôi cùng anh về Việt Nam làm thủ tục rồi tổ chức đám cưới. Chúng tôi đếm từng ngày chờ chị sang để dự đám cưới của chị. Cuối cùng, ngày đó cũng đến. Ba chị em tôi xin nghỉ một ngày rồi đi trang điểm, làm đầu tóc. Chà! Một ngày thật bận rộn. Lần đầu tiên được dự đám cưới ở Đài Loan mà cô dâu lại là bạn thân của mình nên tôi rất hồi hộp, cứ đi đi lại lại.

Đến giờ rồi, ba chàng trai cùng ba chiếc xe máy đến đón ba chị em tôi. Mạnh người yêu chị Tính, Sơn người yêu chị Huyền và Quân người yêu tôi. 10 phút sau tới nơi. Nhìn thấy chúng tôi, hai người liền ra đón. Chị Hà trong bộ váy trắng, tay cầm bó hoa dang rộng ôm chầm lấy ba chị em tôi rồi khóc thút thít.

– Ngày vui không được khóc! Tí nữa cô dâu lại thành ngáo ộp bây giờ!

Tôi vừa nói vừa trêu chị.

Chị Tính cất lời khuấy động không khí:

– Bốn chị em giờ chỉ còn ba, không biết sau chị Hà, ai sẽ là người được khoác lên mình chiếc váy như thế nhỉ.

Sáu người chúng tôi chụp ảnh cùng anh chị mấy bức hình kỷ niệm. Bỗng dưng tôi nhớ tới chị Linh và anh Quang, bây giờ họ đã có một chàng công tử kháu khỉnh và một gia đình hạnh phúc đầm ấm.

Đám cưới kết thúc, tôi ra về trong một cảm giác luyến tiếc một cái gì đó. Tựa vào lưng Quân, nước mắt tôi tuôn trào rồi nấc lên một tiếng.

– Em khóc à?

Quân hỏi.

– Không! – Tôi đưa tay lau nước mắt.

– Lại còn chối!

Tôi không nói thêm gì và ngồi nghĩ, ủa sao chị đi lấy chồng mà mình lại khóc nhỉ? Phải vui mới đúng chứ. Có lẽ mấy năm qua chị em ăn ở cùng nhau, coi nhau như ruột thịt, tôi lại là em út, được các chị hết mực cưng chiều. Giờ đây nên lúc này vắng đi một người, tôi cảm thấy hụt hẫng…

Lại một năm trôi qua. Hôm nay, tôi ngồi một mình bên cửa sổ. Nhìn lại quãng thời gian kể từ buổi sinh nhật chị Linh đến bây giờ đã là bốn năm. Chị Hà giờ cũng đã mang trong mình giọt máu của người Đài Loan. Tôi đã ở hòn đảo này 5 năm rồi. Thỉnh thoảng mấy chị em lại tới quán nhà chị Hà chơi và mua đồ. Cuộc sống gia đình chị rất hạnh phúc. Mỗi lần tôi đến chơi, chồng chị Hà lại nói:

– Em ở lại Đài Loan đi, về Việt Nam làm gì?

Anh cũng giới thiệu cho tôi người bạn thân của anh nhưng tôi từ chối, vì tình yêu của tôi đã dành trọn cho Quân. Suốt mấy năm qua, Quân đã chăm sóc và luôn ở bên cạnh những lúc vui buồn. Anh đã dành cho tôi tất cả những gì mà anh có. Nhớ có lần, chúng tôi ra biển chơi và cùng nhau xây một ngôi nhà bằng cát với đầy đủ tiện nghi bên trong. Làm xong, Quân nói đây là ngôi nhà hạnh phúc của em và anh. Rồi Quân ngoảnh mặt ra biển hét lớn:

– Ông trời ơi! Cảm ơn ông đã ban tặng cho tôi người con gái Thái Nguyên! Cảm ơn mảnh đất Đài Loan đã dẫn đường cho chúng tôi đến với nhau! Cảm ơn Linh và Quang nữa!

Tôi ngượng ngùng:

– Anh làm gì vậy? Mọi người đang nhìn anh kìa!

– Kệ họ! – Quân thản nhiên đáp.

Mặc dù rất yêu Quân nhưng chưa bao giờ nói trực tiếp với anh ba chữ “em yêu anh”. Suốt mấy năm qua, tôi cũng chưa một lần bước vào phòng của Quân. Quân vẫn hay bóng gió với tôi rằng, bạn của anh tuần nào cũng được người yêu đến nấu nướng và dọn dẹp phòng hộ còn anh thì…Tôi không đáp lại, chỉ nhìn anh và cười. Có lẽ tôi có chút ích kỷ, nhưng hình như tôi như vậy thì Quân lại càng yêu tôi hơn. Mùa xuân này, tôi lại phải chia tay chị Huyền và chị Tình. Các chị trở về quê để xây dựng tổ ấm của riêng mình. Chị Tình và anh Mạnh đã định ngày cưới vì hai gia đình ở nhà đã bàn bạc ổn thỏa. Chị Huyền và anh Sơn thì hai bên cũng đã có lời. Vậy là chỉ còn lẻ loi mình tôi. Nhưng cái đích của tôi cũng không còn xa. Tôi hào hứng vì được tư tay mình chuẩn bị những món quà mừng hạnh phúc các anh chị. Mặc dù không được dự đám cưới của mọi người, nhưng tôi vẫn cảm nhận được cái không khí náo nhiệt trong ngày vui của họ. Tôi sẽ cầu chúc cho mọi người hạnh phúc. Đến ngày vui của tôi, nhất định sẽ đông đủ, có lẽ sẽ chỉ thiếu duy nhất chị Hà mà thôi.

Quân và tôi cũng dự định đến mùa đông này, khi cả hai chúng tôi cùng hết hợp đồng sáu năm, trở về quê hương sẽ tổ chức đám cưới. Theo lịch, Quân sẽ về trước tôi một tháng. Và chúng tôi định sau khi cưới sẽ cùng trở lại Đài Loan làm việc.

Cảm ơn Đài Loan đã cho chúng tôi những mối tình chung thủy, đã đón chân bao chàng trai và cô gái rồi dẫn dắt họ đến với nhau, tạo nên những mối tình đẹp. Trên hòn đảo Ngọc tươi đẹp này, những mối tình đã đơm hoa kết trái…

彰化縣有一所養老院,如果從外面看,可能覺得有些孤單與無聊,因為它立在田野中央。但裡面竟充滿年輕人的熱情與活躍。我們在這裡全心地照顧老人。經歷的每一天都是我們的工作成果。

每天下班,到了我們姐妹輪班的時分,多聊幾句後,該回去就回去,該上班就上班。工作就這樣變成了規律。勞累了12個小時,我回到自己的空間,躺下來,抱著軟綿綿的小熊。看著手錶,快到早上7點半,拿起幾份報紙,看了一下就不知不覺地入睡。

在沉睡當中,電話響鈴把我叫醒。伸手抓著電話,懶著看號碼,我直接接聽。

「誰啊?」

「還需要問嗎?」

「阿玲姐!」我開心尖叫。

「嗯!今天我舉辦生日,特別打電話邀你來參與!這次在白天慶祝!」

「真的?幾點?」

「下午4 點在梅紅小館!」

「怎麼不在家裡舉行呢?」

「因為這是我最後一次在台灣過生日,想請所有朋友來慶祝啊!回國後,我們倆會結婚,但是大部分的好友都還在台灣,所以今天順便也跟大家告別,就當作婚禮一樣。你一定要來喔!如果有男友記得要帶他去喔!」

「好啊!我一定來!可惜沒有男友一起去!」

「那麼過來我幫你介紹!」

「一言為定喔!」

「當然!」

姐妹倆開心聊天後,我回到溫暖的單人床繼續睡覺。

下午三點半,鬧鐘響了。我醒過來,跑到隔壁敲門:

「阿河姐!跟我去過生日吧!」

「誰的生日呢?」

「我的朋友阿玲!」

「你去吧!我會害羞的!」

「害羞什麼?跟我一起去,都是女生!」

說服了一陣子,阿河姐終於點頭同意。化妝後,我拿出幾套衣服,不知選哪一套比較適合。選這套算了。短黑髮、白皮膚、小個子,我穿上黑色的裙子和黃色短袖上衣,穿上高跟鞋。在鏡子前面擺起姿勢。

「天啊!不錯喔!你是我的妹妹小蘭嗎?」

阿河姐大聲讚揚,我們都大笑起來。

阿河姐身材窈窕。她穿著淺藍色裙子,波浪般的捲髮讓她的臉更顯得清秀。打扮完畢,我們提著包包出門。可是摩托車呢?原來老闆娘有點事要出門還沒回來。怎麼辦呢?手機又響起:

「阿蘭!大家都在等你耶!快點!」

「好好!我馬上來!」

我轉身跟阿河姐說:

「我們只好騎腳踏車去吧!你載我好嗎?」

「好吧!」

兩個少女坐在腳踏車上,經過小村的路,秋天的風吹過,田野成了波浪。

坐在後面的我急忙地抓著裙子,大聲歌唱:「風吹著柔裙!白鶴天空飛!」

「幫我抓裙子!風好大啊!」

阿河姐邊騎邊喊。真好笑!

到了!我們下車往店裡面看。天啊!人好多!看到我們來,裡面所有的人,眼睛都盯住我們姐妹,然後一起哈哈大笑。

穿著紅色長袍的阿玲姐出來迎接,燦爛地笑:

「大家都等很久了!快點進來!」

「他們在笑什麼呢?」

我害羞的問她。

「沒什麼!應該是看到你們穿的這麼漂亮,又騎破舊的車,所以覺得好笑吧!」

「可如果沒有這輛破舊的車,我們就不能來這裡啦!」

我天真回答。

「為什麼不叫我過去接你呢?」

從眾人中發出一個聲音。

「你不是說都是女生嗎?怎麼看起來都……」

「那些都是阿光哥的朋友!」

阿玲姐叫我坐在阿光哥的朋友旁邊。我看了周圍一圈。今天宴會的裝潢真好看。兩排很長的桌椅,上面擺滿飯菜、飲料及水果。最中間放著三束花,每朵花都掛著一張小小的紙條。那應該是用來玩遊戲吧。

感謝大家光臨後,阿玲姐低頭吹著蠟燭,阿光哥也一起吹。

「好甜蜜喔!」我禁不住讚嘆,讓周圍的朋友都大笑。我拿起手機快拍幾張。果然是天生一對!

阿光哥過來對我說:「這杯酒是用來懲罰今天遲到讓大家久等的人!」說完,他把酒杯放在我面前。大家異口同聲:「對喔!」

我無奈地想要逃脫:「天啊!我不會喝酒!我可不可以喝可樂呢?」

「不行!一定要喝啤酒!喝不完也至少喝一半!不然請人幫忙喝喔!」

「但是沒人幫我喝啊!」

「那就自己喝啦!」

我一個人無法說過他們幾個,只好喝了。

「太苦了!喝不下去了!」我大喊起來,用手巾擦嘴。

看我可憐,對面有個男生剛剛很沉默,現在突然站起身說幫我喝酒。

大家都熱烈鼓掌。

「誰啊?」阿河姐好奇問我。

「我也不認識他啊!」我轉身問阿玲「什麼人啊?」

「喔!是阿光哥的好友阿君!」

我向他道謝。他微笑著回應。

宴會結束前。阿光哥發言:

「現在是才藝表演!我和阿玲會先唱一首歌,然後摘一朵花,花中掛誰的名字,那個人就要唱喔!」

他們情投意合地唱起情歌來,如專業歌手唱得一樣好聽動人。多麼幸福的一對情人啊!唱完,阿光哥大聲的唸紙條上的人名:「請玉蘭和明君上台唱一首歌!」

聽到自己的名字,我嚇一跳,轉眼看著阿君,他也在看我。

「今天也算是我們倆的喜日,所以請不要拒絕喔!」阿玲姐用調皮口氣叮嚀我。

我緊張地跟阿河姐說:「我怎能跟一個陌生人唱歌呢?」

看到我害羞,阿光哥開玩笑說:「如果玉蘭小姐不肯唱的話,那只要把這罐啤酒喝完就好!」

天啊!只看就怕了,何況是喝呢?我急忙站起身。

「我們要唱什麼歌呢?」我問問阿君。

「都可以啊!」

「今天是週日!那我們唱週日分手吧!」

阿君點點頭。於是我先唱第一句,阿君跟著唱。

阿光哥站在旁邊,把一朵花放在阿君手裡,叫他要模仿歌曲的內容。大家都笑起來。唱完了,剛好我的手機響鈴。

「阿蘭!快輪到你們上班了!怎麼還不回來呢?」

我看看手錶。天啊!快七點了!

「阿河姐!我們回去吧!」我轉頭跟阿玲姐阿光哥說:「我們要回去上班了!真不好意思!大家再見!」

說完,姐妹倆拚命地跑出去,又拚命地騎車。騎過大馬路,轉進沒有電燈的小路。阿河姐大叫:

「好黑啊!」

「不要怕!一直騎吧!」

車輪在黑暗中轉動。

「快到了!」

「嗯!」

突然碰一聲!車子好像撞到一個東西。怎麼了?還沒說完,兩個姐妹就摔到田中。

「阿蘭沒事吧?」

「我沒事!你呢?」

「也沒事!」

「哇!米好香喔!好像回到家鄉一樣!」

「香你的頭啊!快點起來,還要上班耶!」

兩姐妹想辦法站起身來。剛好有一輛車經過,停在路旁。門打開,車燈中,從裡面走出一位約30歲的帥氣男人,突然,讓我聯想到童年時常聽媽媽講的傳說裡的白馬王子。

「你們要不要緊?」

「謝謝你!我們沒事!」

他伸手拉我們上去。

「謝謝你!」

「不客氣!」

我們道謝後,推著腳踏車回去。聽到我們說話,那男人從後面問:

「你們是哪國人?」

阿河姐回頭答:

「越南人!」

回到家時,老闆娘皺眉說:

「你們兩個跑到那裡去?都幾點了怎麼現在才回來呢?」

我和阿蘭結結巴巴道歉:

「我們去過朋友生日!忘了注意時間!」

她盯著我們兩遍,突然轉變態度,笑嘻嘻:

「什麼生日啊?是不是要逃跑呀?快點洗澡,還要上班!」

我們跑回房間換衣服。

「阿蘭!我的包包呢?」阿河姐驚叫。

「不是你拿走了嗎?我只幫你提鞋子而已!」

「可能掉在田裡了!」

「但是現在要上班!還是明早我們再去找!」

「也對!」

第二天,天還沒亮,門還沒開。阿河姐爬牆出去找包包。不久後,她愁眉苦臉地回來。

「找不到!怎麼辦呢?手機丟了也沒關係,但是隨身的證書也不見了……」

我安慰她等到下班後再去找看看。

下班時間到了,我撥著阿河姐的電話號碼。果然有人接:

「小姐你好!這手機是你的吧?」

「是!」

「那你給我地址,我帶過去還給你!」

我們姐妹倆到門外等待。有一輛車停在門口。就是昨天的白馬王子。他手上拿著包包說:「還給你!」

阿河姐伸手拿包包,不停地感謝。他給我們名片,說如果有時間可以過去他的餐廳。他有事先告辭。

說完後就上車離開。我們姐妹開心地擁抱。

從此,他常常跟阿河姐通電話,兩個人經常見面。就這樣,慢慢變成了愛情。

而我,自從阿玲姐的生日,阿君已注意到我,並知道我的電話號碼。我其實也對他有好感。於是每天下班後,我們又通電話聊天。從阿君的心事中,我發覺他個性很沉穩。而我卻十分純真。每個假日,我們都見面出去玩,他無條件地服從我所有的要求。他的誠心改變了我這種小孩子氣的脾氣。不知不覺中就愛上他了。某一天見不到他,我就感到很空虛,很想念。

某一天,他加晚班,來不及發簡訊給我,我就無法睡覺。難道這是戀愛中的感觸嗎?

四個月後的一個晴天。阿君輕輕地跟我告白。我滿面幸福地接受他的愛。

「可是……」

一說到可是,阿君溫柔地在我嘴上輕輕地吻。

「我明白你說的可是!你放心!我答應你,不會有那個可是的!」

從此,我們正式地交往。

……

再說阿河姐和台灣帥哥談戀愛一段時間後決定舉辦婚禮。因為他的母親重病,所以要趕快舉行。一個月後,阿河姐跟我們說再見,跟台灣帥哥回越南辦手續。我們等待參與他們的婚禮。那一天終於來了。我們幾個請一天假去化妝、整理髮型。第一次在台灣參加婚禮,而且是好友的,真興奮!

看到我們來。穿著白色婚紗的阿河姐手中握著鮮花,抱著我們,感動哭泣。

「大喜之日不能哭!不然新娘就變成魔鬼啦!」

我跟他開玩笑。

我們六個姐妹一起合影留念。突然想起阿玲姐跟阿光哥,他們已經生了一個可愛公子,現在過得很幸福。

回去的路上。坐在阿君背後,心中產生一種留戀之感。靠著他的肩膀,我流淚。

「你在哭嗎?」

「沒有啊!」

「還說沒有!」

我沉默無言,想自己也真奇怪,好友的婚禮,幹嘛哭呢?要開心才對啊!也許多少年來已習慣幾個姐妹如家人一樣天天一起上班聊天玩耍,現在一個人走了,突然感到失落。

一年又過去了。今天,我一個人坐著看窗外。回想四年來的酸甜苦辣。現在阿河姐也懷著台灣人的骨肉了。而我已經在台灣5年。也要回去了。每次到阿河姐家探望,她的老公都勸我不要回國,還說會介紹給我一個台灣人。但是我已真心地愛上阿君。這些年來,他總在我身邊陪伴我、照顧我,跟我分享快樂與痛苦。

有一次,我們一起到海邊,蓋著一間沙做的房子。蓋完,阿君說這就是我們的幸福小屋。說著他往海邊大聲呼喊:

「老天啊老天!感謝你把這位姑娘送給我!感謝台灣寶島讓我們遇見彼此!感謝阿玲姐與阿光哥!」

我害羞說:

「你在做什麼?大家都看著呢!」

「不管他們啦!」阿君坦然地回答。

雖然很愛他,但我從來沒有跟他說「我愛你」三個字。相愛幾年,我也從不踏進他的宿舍。他總是跟我說他朋友的女友每個禮拜都來幫他們煮飯、打掃房間,而我只看著他笑瞇瞇,不肯答應。也許我有些自私,但是我越這樣,阿君越深愛著我。

這個春天,幾個姐妹也要離開了,他們回去後都結婚。而我跟阿君也打算這個冬天完成合約後,一起回去建立幸福家庭,然後會一起返回台灣繼續工作。

感謝台灣為我們創造出美麗的愛情,迎接越南各地的兄弟姐妹,讓他們找到彼此、真心相愛。

文/Người con gái Thái Nguyên

T.T.T

0930-143549

翻譯/Hiểu Lê曉黎