Chế độ giết người ! 制度殺人!

Tai nạn xảy ra tại công trình đường quốc lộ số 6 đã cướp đi sinh mạng của 6 người lao động bị coi là “phi pháp” mang quốc tịch Indonexia, khiến Thủ tướng Đài Loan Ngô Đôn Nghĩa phải ra lệnh truy xét. Và, người lao động cũng phải phân biệt hợp pháp hay phi pháp sao? Họ không trộm không cướp, vậy thì phi pháp do đâu? Họ chỉ bán mồ hôi công sức của mình để đổi lấy đồng tiền, và giờ đây, đến cả tính mạng của mình họ cũng đem ra để mà đánh đổi.

Nhưng điều đáng giận nhất là, sau sự cố 6 lao động nước ngoài bị tai nạn dẫn đến tử vong, thì người đứng đầu chính phủ nước ta không hề hỏi rằng phải lo liệu hậu sự và an ủi gia đình của họ thế nào, mà lại trách mắng rằng tại sao họ lại có mặt ở đó? Ngô Đôn Nghĩa, ông thật sự không biết tại sao họ lại ở đó ư? Ông thật sự không biết tại sao họ phải bỏ trốn ư? Vì rất nhiều nguyên nhân có thể xảy ra (có thể do muốn tìm công việc nhàn rỗi nhưng có mức lương cao, cũng có thể do bị chủ sử dụng bóc lột thậm tệ… lý do của họ cũng giống như lý do của mỗi lao động Đài Loan khi họ muốn nhảy việc), những người lao động nước ngoài “phi pháp” này vốn dĩ cũng chỉ muốn “nhảy việc”, nhưng vì chế độ không cho phép, bắt buộc họ phải bỏ trốn, và cũng chính vì thế mà mất hết mọi quyền lợi được bảo đảm. Là một người công dân hàng năm phải nộp thuế cho cái chính phủ này, bản thân tôi thấy mình hổ thẹn biết bao!

Nếu muốn chấm dứt tình trạng lao động nước ngoài “phi pháp” thì trước hết cần phải thay đổi cái chính sách “bức anh hùng lên Lương Sơn” này đi. Trước hết, cần đơn giản hóa và liệt kê rõ ràng các bước làm thủ tục môi giới thì phí môi giới sẽ giảm thấp xuống, như vậy động cơ bỏ trốn sẽ giảm đi rất nhiều. Tiếp đó là giảm bớt những hạn chế về việc thay đổi công việc của lao động nước ngoài, nếu như lao động nước ngoài có thể “nhảy việc” thì họ cần gì phải “đào tẩu”? Và chủ sử dụng sẽ không vì lao động không được nhảy việc mà có cơ hội đối xử với người lao động một cách tồi tệ.

Tuy nhiên, khi chúng ta theo dõi tiến triển của sự việc này thì càng xem càng thấy đau lòng. Để đổi tiêu điểm của vấn đề, chính phủ đã chuyển mọi chú ý lên đầu lao động bỏ trốn, cứ như rằng “nếu không có lao động nước ngoài bỏ trốn thì sẽ không xảy ra tai nạn lao động”. Nhưng, họ lại cũng không giải quyết vấn đề chính sách lao động nước ngoài bỏ trốn một cách thật sự, mà lại dùng việc “tăng tiền thưởng cho người chỉ điểm, triển khai quét dọn toàn bộ các lao động nước ngoài đang bỏ trốn.” mà không hề kiểm điểm về cái chế độ kì quái làm cho lao động nước ngoài phải bỏ trốn đó? Một chế độ bắt người làm nô lệ mới chính là hung thủ khiến lao động phải bỏ trốn, mới là thủ phạm quyến rũ chủ sử dụng trở thành người xấu!

Đây chính là một chế độ giết người, nhưng chính phủ vẫn tiếp tục quay mặt làm ngơ. Và nếu chúng ta không lên tiếng phản đối, chúng ta cũng sẽ biến thành đồng phạm.

Bài: Trương Chính

Dịch: Thanh Hà

制度殺人! (相關新聞見10-13版)

國道六號發生意外,死了六位印尼籍「非法」外勞,閣揆吳敦義下令追查。

然而,勞工怎麼分合法非法?他們不偷不搶,何非法之有?他們用自己的勞力換取金錢,如今,連命都換掉了。

令人齒冷的是,當六名外勞死於工安事件,我們的最高行政首長不是問如何撫卹,而是責問他們為什麼出現?吳敦義,你真的不知道他們為何出現嗎?你真的不知道他們為何要逃跑嗎?因為各種可能的原因(可能想找錢多事少的工作、可能不想被原雇主苦毒……理由和每一個想跳槽的台灣人一樣),這些「非法」外勞本來只是想「跳槽」,但是制度不准,所以,他們不得不逃跑,也因此失去了所有的保障。我作為每年繳稅給這個政府的公民,深感愧疚。

要杜絕「非法」外勞,就應該換掉這套逼好漢上梁山的外勞制度。首先,如果仲介流程更簡單透明一些,仲介費用就可以低一些,逃跑的動機也就少一些。其次,外勞轉換工作的限制少一點,如果外勞可以「跳槽」,他╱她又何必「逃跑」?雇主也就不會因為外勞無法跳槽,而被鼓勵展現人性中醜惡的那一面。

然而,看著事件的進展,越看越心寒。政府轉移話題,柿子挑軟的,把焦點放在逃跑外勞身上,彷彿沒有逃跑外勞就不會有工安意外。但,卻又不是真的要解決逃跑外勞的制度性問題,而是「提高檢舉獎金、全面清查逃跑外勞」,卻不檢討造成外勞逃跑的那套莫名其妙的制度?這套迫人為奴的制度,才是造成外勞逃跑、才是誘使台灣雇主變成壞人的元凶啊!

這是制度殺人,而政府持續裝傻。我們如果不吭聲,就成了共犯。

(圖╱中央社,文╱張正,翻譯╱青河)