Hai người đàn bà 兩個女人-心情

Tôi còn đang chìm ngập trong giấc ngủ sau một ngày lao động vất vả, chợt giật mình bởi tiếng chuông điện thoại reo vang.

-Alô, chị Lương ơi! Giờ tôi phải đi lấy hàng sớm nên các cháu đành phải làm phiền chị sang đánh thức và cho chúng đi học hộ tôi với, được không chị? Thật là làm phiền chị quá…

Chị nói với giọng khẩn cầu, cho dù tôi đã nghe thành quen nhưng vẫn thấy thương cảm.

-Vâng, chị cứ đi đi, tôi sẽ sang giúp bọn trẻ. Chị đi đường cẩn thận nhé! Tôi đáp.

Chị cảm ơn tôi rối rít trong sự vội vã rồi cúp máy. Lúc này tôi trở mình rồi nghĩ, tại sao hai chúng tôi lại có một cuộc đời giống nhau như vậy. Tôi là người Việt Nam, chị là người Đài Loan, số phận đưa đẩy thế nào mà tôi được sang làm việc cách nhà chị chỉ một bức tường. Ở Đài Loan, cuộc sống nhà nào biết nhà nấy. Khi tôi sang đây được gần 3 tháng, tình cờ một hôm trời mưa to sấm chớp ầm ầm, những tiếng sấm nổ như muốn muốn xé tan bầu trời đen kịt, tôi bỗng nghe thấy tiếng trẻ con khóc ré lên, tôi mở cửa sổ nhìn ra…Trời ơi! Chiếc xe máy đổ nhào làm ba mẹ con chị kia ngã lăn quay ra đường giữa trời mưa to gió lớn. Tôi vội xin phép ông bà chủ ra giúp họ.

-Trời ơi! Chị và các cháu có sao không? Để tôi đỡ thằng cu nào.

Thằng cu ngổm dậy ôm lấy tôi, thằng lớn thấy mẹ bị đau nên vội chạy ra nâng mẹ, vừa giúp mẹ cháu vừa nói “Mẹ ơi, mẹ có sao không? Hôm nay sao cái xe lại bị hỏng chứ?” Nghe mới thấy tội nghiệp làm sao. Tôi lấy tay vuốt nước mưa trên mặt cho thằng bé.

-Cám ơn cô nhiều quá, nếu không có cô mẹ con tôi chắc chết giữa trời mưa rồi. Thôi đi vào nhà đã. Chị lập cập chạy vào mở cửa nhà.

-Thế quần áo của các cháu đâu, chị mang ra đây em mặc cho cháu. Tôi nói.

Chị chạy đi lấy quần áo cho bọn trẻ trong khi trên mình vẫn đang ướt sũng nước mưa.

Chị quay sang nói với tôi:

-Cám ơn chị nhiều quá, chị là người Việt Nam hả? Sao lại có người tốt đến thế, đúng là đội ơn chị. Ở bên này người ta sống ai biết nhà nấy, mẹ con tôi sống cô lập lắm, vì…

Chị nức nở trong tiếng nấc nghẹn ngào…Lát sau chị kể tiếp, chồng nghiện ma túy rồi chết vì Sida, anh đã mang đi tất cả của cải vật chất mà anh đã vất vả bao năm vun đắp giờ để lại con thơ cho chị. Mọi người nhìn chị với cái nhìn thương hại và hãi hùng, đến con chị đi học cũng bị cô lập…Nhiều lúc cứ những tưởng mình bị ngục ngã, nhưng vì con thơ nên chị có thêm nghị lực để đứng lên.

Càng nghe chị kể nước mắt tôi càng lăn dài, tôi ôm chầm lấy chị rồi thốt lên:

-Chị ơi, em cũng như vậy, chồng em cũng vì nghiệm ma túy mà chết. Em đi ăn cỗ mà mọi người cứ đùn đẩy nhau, không ai dám ngồi cạnh em, em có bị Sida đâu, nếu bị thì em làm sao qua được Đài Loan kia chứ.

Tôi như trút được bực tức, hai chúng tôi dựa vào nhau mà khóc, khóc cho thân mình, khóc thương con, khóc cho người chồng quá cố. Chúng tôi đã tiếp cho nhau thêm hơi ấm và sức mạnh. Kể từ đó chúng tôi trở thành đôi bạn tri kỷ. Nhà chủ cũng hiểu được hoàn cảnh của chúng tôi, vì vậy, chỉ cần hoàn thành tốt công việc của mình là họ cho tôi sang giúp chị, nhờ có mẹ con chị nên tôi cũng nguôi ngoai nỗi nhớ con hơn. Con chị và con tôi, các cháu đều rất ngoan bởi chúng biết thân biết phận, biết giúp đỡ mẹ để cho mẹ đỡ buồn.

Thời gian dần trôi, tôi vẫn thỉnh thoảng giúp chị cho các cháu đi học, chị đi chợ về lại mua quà hoặc có gì ngon là chị lại mang cho tôi, chị bảo phải ăn để còn lấy sức nuôi con. Chị đã lấy lại được nụ cười và tôi cũng vậy.

Thế rồi một hôm chị gọi cho tôi:

-Chị Lương ơi, em sắp phải xa chị rồi. Ông bà nội bọn trẻ đã già, em phải về chăm nom các cụ. Các cụ có vườn cây, em sẽ bỏ nghề chợ búa về chăm vườn chị ạ. Xa chị, em nhớ chị lắm. Thời gian qua mẹ con em đội ơn chị nhiều.

-Thật vậy sao, mẹ con chị sắp chuyển đi rồi sao? Tôi hỏi tới tấp vì thực lòng tôi không muốn mẹ con chị phải chuyển đi.

Quần áo, đồ đạc của hai đứa chị thu gọn vào một chỗ và bảo tôi có rảnh thì sang sắp xếp, khi nào về thì mang về cho lũ trẻ nhà tôi mặc tạm vì chị cũng chẳng có gì quí hơn.

Ngày chị đi, tôi như người hẫng hụt. Hai cháu ôm lấy tôi.

-Chào cô, cháu nhớ cô lắm.

-Cô cũng vậy, cô nhớ mẹ con nhà cháu lắm đó. Phải ngoan nhé, hai đứa không được hư nghe không?

-Chị Lương, chị giữ gìn sức khỏe nhé, nếu có thời gian tôi sẽ về thăm chị.

Chúng tôi tạm biệt nhau trong nước mắt nhạt nhòa. Khi đến Đào Viên chị đã điện để tôi yên tâm. Giờ chúng tôi đã xa nhau hai năm nhưng tình cảm của chúng tôi vẫn gắn bó. Tuy không được gặp nhau nhưng chúng tôi thường xuyên liên lạc, động viên nhau qua điện thoại. Sau này tôi trở về Việt Nam đoàn tụ với gia đình, tôi sẽ không quên chị-người bạn một thời của tôi nơi đất đảo.

Mèo-Bắc Ninh

兩個女人

突然響起的電話聲把辛苦工作了一天的我從夢鄉中叫醒了:

「喂!良姐啊!我現在要出門去拿貨,麻煩妳等等幫我叫孩子們起床,準備給他們上學,可以嗎?真不好意思呢,要麻煩妳了……」

請求的音調,我雖然已熟悉,但仍然感到很心疼。我說:

「好!妳就去吧,我會過去叫他們啦。妳路上要小心耶!」

她連忙跟我道謝之後又匆忙地掛上電話。我翻個身,心想,我們兩個人的命運怎麼如此相似啊?我是越南人,她是台灣人,命運就安排我來到她家的隔壁工作,而在台灣,每個家庭都只過著自己的生活。我來這邊快三個月時,在某個下著滂沱大雨的一天,雷雨交加,轟隆隆的雷聲似乎快將黑漆漆的天空給撕裂開來,

突然間,我聽見小孩子的哭聲。我打開窗戶往外一看,天呀!有一部機車翻倒了!騎車的媽媽和她的兩個孩子渾身溼透摔倒在地上。我趕緊跟雇主說:請讓我出去幫忙!

「天啊!妳和孩子們有沒有怎樣?小弟弟來,阿姨扶你起來喔!」

小弟弟爬起來,抱著我,較大的兒子看到他媽媽似乎很痛苦,所以快速跑了過去扶起媽媽,他一邊幫忙一邊問:「媽媽,妳有沒有怎麼樣?今天車子怎麼又壞了啊?」聽他著麼說著,我感到好心疼,便幫他把臉上的雨水擦一擦。

她站起後匆匆忙忙跑去開她的家門:

「謝謝妳呢,沒有妳,我們母子可能就完了。來,先進去屋子裡。」

我說:

「孩子們的衣服在哪裡啊?妳拿來我先幫他們換一下。」

她便跑去幫孩子們找衣服,身體還溼答答的。

她回過頭來跟我說:

「真的很謝謝妳,妳是越南人嗎?怎麼會有這麼好的人啊?真的很感謝妳呢。這裡人都是自顧自的,我們母子也很少跟其他人來往,因為……」

她停下哽咽著……過了一會,她才緩緩道出:她先生因為吸毒,患了愛滋病而過世。他走了,多年來辛苦工作累積的財產也被他消耗殆盡,只留下兩個兒子陪著她。其他人對她的態度又是同情,又是害怕;她兒子去上學也被排擠……有時候以為自己撐不住了,但為了孩子們,她總是再度堅強地站起來。

越聽她說,我的淚水也流得更多,我抱著她說:

「姊姊,我也是一樣啊。我老公也因為吸毒死了,我只不過去吃個流水席,大家都推來推去,沒人敢坐我旁邊,我又沒得愛滋病,得愛滋病的話我怎麼過來台灣工作啊?」

我幾乎將所有過去遭遇到的不滿都傾吐出來,我們倆一起痛哭,為自己的命運而哭,心疼孩子們而哭,為已故的丈夫而哭。同時,我們也互相給了對方力量與溫暖,從此變成了彼此的知己。雇主也了解我們的情況,因此,只要我把該做的事情完成,雇主也會允許我去她家幫忙,認識她一家人也讓我消解了掛念孩子的心。她的孩子和我的孩子們都很乖,因為他們又懂事,又會幫助媽媽,讓媽媽不用太憂心。

時間飛逝,我偶爾也會過去幫她準備早晨讓孩子們去上學,她去市場回來有好吃的或有什麼禮物也會特別留給我一份。她說,要多吃一點才有力氣工作養孩子啊。她找回了臉上的笑容,而我也是。

某一天,她突然打電話給我:

「良姐啊,我要準備離開了。孩子們的爺爺奶奶年紀大了,我要回去照顧他們。老人家有果園,我以後就去照顧果園啦。要離開妳,我好捨不得喔。妳的恩情,我們母子會深記在心裡的。」

因為捨不得他們離開,我一直不斷的追問:

「真的嗎?你們要搬家了啊?」

她將孩子們的衣服和東西打包放在舊家,她說我有空的時候就去整理,回家時可以帶一些回去給孩子們穿,因為她也沒有什麼貴重的禮物可以送給我了。

她離開的那一天,我覺得好失落。兩個孩子抱著我說:

「阿姨再見,我會很想妳的。」

「我也是啊,我會很想念你們一家人的。你們要乖喔,不可以壞壞喔,知道嗎?」

「良姐,你要保重啊,有時間我會回來看妳。」

我們含著淚,互相道別。到了桃園,她也給我電話讓我能放心。到現在,我們已經分開兩年了,但彼此間的感情還是很緊密。雖然無法見面,但我們仍常常保持聯絡,在電話裡互相鼓勵對方。以後,當我回越南,跟越南的家人團聚時,我也不會忘了妳 – 我那寶島上永遠的摯友。

文/貓 – 北寧

翻譯/楊玉鶯