Anh, đừng theo tiếng gọi thể xác! 難道只是為了性?

Anh thân mến!

Giờ này anh đang làm gì hay anh đang chìm trong giấc mộng? Hãy dành chút thời gian nhỏ lắng nghe tâm sự của lòng em được không anh? Anh giờ này ra sao? Công việc thế nào? Giờ này anh có vui và hạnh phúc hay không?

Anh thân yêu! Cho phép em lần cuối được gọi anh như vậy. Anh còn nhớ những buồn vui ngọt bùi xen cả những đắng cay thù hận anh đã đem đến cho em không anh? Hai năm qua em sống và làm việc tai nơi đây, em chỉ còn biết miệt mài trong công việc, những lúc nhàn rỗi em chỉ biết vùi đầu vào học vậy mà cuộc sống của em không được bình yên như em muốn. Em đã gặp anh, một con người hiền lành, thật thà, ít nói đã làm cho trái tim em rung động. Em hận cuộc đời xô đẩy đã để em gặp anh, hận những tin nhắn đầy tình thương và khích lệ đó. Tại sao con người lại thay đổi nhanh như vậy hả anh? Ngày xưa em tôn trọng anh bao nhiêu thì bây giờ em thù hận anh bấy nhiêu. Vì cái gì mà đã làm anh mu muội và đã thay đổi nhanh như vậy? Vì cái gì mà anh đã đánh mất chính bản thân mình từ một con người hiền lành chất phác, có tấm lòng nhân hậu nay không còn nữa. Anh nỡ buông xuôi tất cả và lừa gạt em để chạy theo con người ấy. Cái con người không có tình người đó đã quá rõ về tình cảm của em và anh vậy mà họ sẵn sàng dẫm đạp lên nỗi đau của người phụ nữ khác để dành giật lấy anh. Họ luôn mỉm cười và tự hào vì đã dành được anh về phía họ, họ đã chiến thắng. Họ không biết rằng chính anh là người khinh rẻ họ và coi thường họ như thế nào. Anh à! Chiến thắng ấy không phải là vinh quang. Cái chiến thắng em muốn đạt được đó là luôn có lòng tin của mọi người và hoàn thành tốt mọi công việc. Em muốn mình sống đúng với nghĩa vụ của một người vợ, một người mẹ, phải tự biết mình là ai ở địa vị nào, sang Đài Loan với mục đích gì? Phải biết điểm dừng đúng lúc, đừng nên chạy theo tiếng gọi của “thể xác”.

Cuộc đời thật độc ác đã để cho em gặp anh, em không muốn nhớ hay nghĩ lại những gì đã từng xảy ra giữa em và anh. Con người của anh bây giờ khác xưa rất nhiều. Khi anh không có công ăn việc làm thì những lời nói và cách đối xử của anh sao mà đáng thương vậy. Nay anh có tiền có công việc ổn định anh đã lãng quên đi những ngày tháng khó khăn ban đầu, nhưng không sao anh, con người của em sống bằng chính lương tâm của mình, giúp người là sở thích của em, em chỉ khuyên anh một điều là người phải biết phải trái, hãy sống và làm việc với lương tâm của chính mình, đừng chỉ một chút danh vọng nhỏ mà đánh mất chính bản thân mình. Anh đã từng nói: “Anh ơn em nhiều lắm, em là người anh mang ơn suốt đời và là người anh luôn tôn trọng. Anh không muốn em đau khổ hay tổn thương tình cảm vì anh”. Anh nói vậy nhưng anh lại làm ngược lại hoàn toàn, anh dửng dưng trước sự đau khổ của em, anh thật độc ác và nhẫn tâm. Anh đã quên đi những lời động viên an ủi, những khó khăn vất vả mà anh vượt qua được đều do em mang đến cho anh. Nhiều lúc em muốn gào lên thật to “em hận anh”. Những lúc ngồi một mình nghĩ lại em cảm thấy rùng mình và ghê sợ con người của anh. Trên đất Đài Loan hai người con gái đã giúp đỡ anh và cưu mang anh nhưng anh đã vô tâm quay lưng tất cả. Em mong rằng anh đọc được những dòng chữ này sẽ làm cho anh tỉnh lại, đừng quá ngu muội nghe anh.

Khi anh đọc được những dòng chữ này thì cũng là lúc em phải chia tay anh, chia tay Đài Loan để trở về Việt Nam yêu dấu, nơi có mái ấm gia đình của em. Cảm ơn chính phủ Việt Đài đã giúp đỡ và tạo điều kiện cho chúng em. Em hi vọng sẽ được quay lại Đài Loan làm việc, em hứa sẽ làm việc hết mình để không phụ lòng tin của mọi người.

Thái Nguyên-Thanh Hóa