Cảm ơn số phận"感謝緣分

Chuyến máy bay chiều ngày 28 tháng 10 năm 2004 đến sân bay Đào Viên vào lúc 9h30 phút tối. Tôi không thể nào quên được cái cảm giác khi bước xuống khỏi máy bay, những con người xa lạ, đặc biệt là ngôn ngữ. Tôi không thể nào hiểu được với vốn tiếng Đài ít ỏi học được ở trường. Tôi căng tai ra nghe, nghĩ nát óc vẫn không biết họ đang nói gì. Đến bây giờ nghĩ lại thấy lúc đó mình thật là ngốc. Sau khi nghỉ đêm tại chỗ của môi giới, sáng hôm sau chúng tôi làm thủ tục và chia tay nhau. Chị phiên dịch nói vói tôi: “Nơi em làm việc là một nông thôn rất xa với thành phố Đài Bắc”.

Ngày đó đường hầm chưa thông nên tôi ngồi xe gần bốn tiếng mới tới nơi. Ra đón tôi là một chị hơn tôi khoảng 7-8 tuổi bị tật nguyền. Nhưng sao tôi thấy có cảm tình ngay với chị, chị có giọng nói rất dễ nghe và truyền cảm. Tiếp sau là hai ông bà chủ, họ nhìn tôi từ đầu đến chân và nói với nhau gì đó tôi không hiểu. Nhưng nhìn ánh mắt và khuôn mặt bà chủ tôi biết bà không phải là người xấu. Giới thiệu xong môi giới ra về, bà chủ đưa tôi vào phòng Ama. Ama đang ngủ, bà chủ bảo tôi bây giờ là giờ trưa hãy đi nghỉ ngơi, đến chiều cần làm việc gì bà sẽ bảo sau.

Tôi đi nằm mà cảm giác sợ sệt và lạ lùng nên không thể nào ngủ được. Ama thấy tôi là người lạ nên cứ nhìn chăm chăm, thỉnh thoảng lại nói gì đó, nhưng tôi không thể hiểu được. Ama năm đó đã 91 tuổi nhưng rất khỏe, dáng người to, giọng nói ồm ồm như đàn ông. Bà bị khớp nên muốn đi cần phải có người dìu. Đầu óc không còn minh mẫn, lúc nhớ, lúc quên. Cái cảm giác sợ sệt bỡ ngỡ ban đầu dần dần cũng qua đi. Chị Liên con gái bà chủ tuy tật nguyền nhưng rất thông minh, chị đã tốt nghiệp Đại học. Trước đây chị làm kế toán cho công ty của bố chị, nay vì sức khỏe yếu nên chị nghỉ ở nhà. Chị đã giúp đỡ tôi rất nhiều, những ngày đầu tôi mới đến chị dạy tôi học tiếng. Chị day rất nhiệt tình và dễ hiểu nên tôi tiếp thu rất nhanh. Tôi được sống trong sự chăm sóc của bà chủ, sự quan tâm giúp đỡ của chị Liên tôi thấy rất vui vì mình gặp may. Chị Liên nói với tôi cứ mỗi tháng chị sẽ cho tôi thêm 300 Đài tệ để mua thẻ điện thoại. Tôi từ chối nhưng chị bảo số tiền đó không đáng gì, chị chỉ nhịn ăn quà một tí là có thôi. Thấy tôi cứ băn khoăn chị điện cho phiên dịch nói dùm. Tôi cảm ơn chị nhiều lắm. Thời gian cứ thế trôi đi, tôi yên tâm với công việc của mình và làm hết sức để nhà chủ được vui. Môi giới đến, nhà chủ khen tôi hết lời. Được 28 ngày thì chị Liên nói với tôi, Ama có 3 người con trai nên mỗi người sẽ nuôi cụ 3 tháng. Bố chị là con cả và thời gian nuôi cụ 3 tháng đã hết nên chuẩn bị đưa Ama sang nhà ông thứ 2. Tôi buồn và lo lắm. Buồn vì phải xa chị – cô chủ tốt bụng của tôi, lo là vì không biết đến nhà chủ kia sẽ thế nào?

Lúc chia tay tôi đã khóc vì cảm động khi thấy chị Liên cứ dặn đi dặn lại ông chú đến đón Ama rằng phải quan tâm tôi, vì tôi ở xa nhà nên không quen biết ai, không bà con thân thích ở đây nên đừng nặng lời với tôi. Chị quay sang nói với tôi không có gì phải lo lắng và sợ sệt cả, thi thoảng chị sẽ đến thăm, chỉ tạm xa 6 tháng thôi rồi sẽ quay lại sống cùng gia đình chị. Tôi thật sự cảm động, ở chị không có sự ngăn cách giữa chủ tớ, mà tình cảm chị dành cho tôi như tình cảm của người chị dành cho cô em gái bé bỏng vậy.Tôi và Ama chuyển đến nhà ông thứ 2 được 3 tháng rồi sang nhà ông thứ 3. Rất may nhà ông thứ 3 ở ngay sát cạnh nhà ông cả nên ngày ngày tôi vẫn dẫn Ama đi dạo ngang và ghé vào ngồi chơi với chị Liên. Được khoảng một tháng tôi nghe chị nói với tôi ngày mai ba mẹ chị sẽ đi sang Mĩ du lịch. Tôi lo lắng hỏi chị: “Ai sẽ nấu cơm cho chị ăn, ai sẽ chăm sóc chị?” Chị cười nói có anh trai chị sẽ về chăm sóc chị. Tôi áy náy nói với chị hay là tôi đưa Ama sang ở với chị, chị lắc đầu “không được đâu vì Ama chưa đến lúc sang nhà chị”.

Chiều đó tôi dẫn Ama đi ngang qua nhà, chị Liên chạy ra. Tôi thấy chị rất yếu, thở dồn, giọng nói đứt quãng, chị bảo ngồi chơi với chị. Chúng tôi ngồi trước hiên nhà. Tôi thấy chị khó ở nên cho chị ngồi lên trên đùi mát xa cho chị (người chị rất nhỏ). Một lúc sau chị nói với tôi đến giờ chị phải uống thuốc và nghỉ ngơi rồi. Chị đi vào cửa vẫy tay chào tôi: “Tạm biệt”.

Không ngờ đó là lần cuối tôi nhìn thấy chị. Sáng hôm sau lúc ngủ dậy thì bên này chị đã đi rồi. Tôi vô cùng đau buồn nhưng chỉ biết cầu trời khấn phật cho chị ra đi được thanh thản, kiếp sau sẽ không phải chịu tật nguyền như vậy.

Tại sao những người tốt lại không được gặp may mắn mà lại chịu thiệt thòi đến thế. Ngày tôi và Ama quay lại thì đã không được chung sống cùng chị, chị đã ra đi mãi mãi để lại trong tôi nỗi nhớ day dứt không nguôi. Ngày ngày dọn căn phòng chị tôi lại nhớ đến chị. Tôi được cùng bà chủ lên thắp hương cho chị. Nhìn bà chủ đau khổ tôi lại càng thấy thương hơn, có thời gian rảnh thì tôi thường trò chuyện tâm sự cùng bà chủ để bà nguôi đi phần nào nỗi nhớ nhung con gái.

Thời gian cứ vậy trôi đi, lần này rồi tới lần khác tôi và Ama chuyển chỗ nhưng trong tôi và Ama đều có chung một suy nghĩ đó là được ở mãi mãi trong căn nhà đầy tình thương này. Thật tội nghiệp cho Ama, mỗi lần chuyển đi chuyển lại, lại hỏi tôi: “Thế ở lại đây không được sao?”. Tôi làm gì có quyền quyết định. Tôi cũng như bà rất muốn ở lại đây nhưng ở đời có những điều người ta không lí giải nổi. May mắn cho tôi là lúc gần hết hợp đồng tôi được ở đây nên bà chủ chuẩn bị cho tôi ra về rất chu đáo, cho tôi rất nhiều quà. Tôi về đến Việt Nam lúc nửa đêm, sáng hôm sau bà chủ điện cho tôi liền. Tôi không muốn sang lại vì lí do riêng nên bà chủ rất lấy làm tiếc. Thỉnh thoảng tôi vẫn điện sang thăm gia đình, đến gần một năm sau ông chủ điện cho tôi nói rằng bà chủ đang lâm bệnh và cần một người chăm sóc, ông hỏi tôi có muốn sang lại không. Tôi và chồng tôi đã cân nhắc kĩ và đồng ý.

Sang lại lần này tôi không cần phải chuyển đi đâu. Tôi ở với bà chủ, bà coi tôi như con gái và dạy tôi đủ điều, tôi học được ở bà rất nhiều điều bổ ích. Gia đình bà chủ và mọi người đều đối xử rất tốt với tôi. Tôi đã hòa nhập vào cuộc sống gia đình như một thành viên trong gia đình không phân biệt chủ tớ. Tôi cảm thấy mình thật là may mắn và vô cùng biết ơn nhà chủ.

Bà chủ tôi bệnh ngày một nặng thêm, có khi cả đêm đều không ngủ thật tội nghiệp. Tôi ân cần chăm sóc không ngại khó khăn. Chăm sóc bà tôi lại nhớ về mẹ tôi ngày còn sống cũng mắc bệnh như bà, cũng đau đớn như vậy tôi thương lắm. Tình thương đấy giờ đây tôi dành tất cả cho bà.Tôi còn nhớ vào ngày lễ của các bà mẹ tôi biết bà thích ăn dứa nên đã mua cho bà và nói với bà rằng: “Con không còn mẹ nữa nên con coi bà như mẹ của con, món quà này con tặng cho mẹ”. Bà đã rất cảm động. Tôi đã từng chăm sóc người già nên tôi hiểu tâm lí của họ. Ở họ không cần sự giàu sang hoa mĩ mà điều họ cần thiết nhất đó là sự quan tâm, chăm sóc. Trong cuộc sống chỉ cần làm cho họ vui và giúp cho họ sống có nghị lực để chiến đấu với bệnh tật.Bà chủ rất nhiều lần đã nói với tôi bà rất tiếc chỉ sinh được một người con trai mà đã lấy vợ rồi không thì bà sẽ bắt tôi về làm con dâu bà. Hẹn bà kiếp sau vậy, kiếp này duyên không tới nhưng tôi vẫn coi bà như người mẹ đẻ của chính mình vậy. Người mẹ Đài Loan mà số phận đã ban cho tôi, tôi cầu mong cho bệnh tật của bà ngày một thuyên giảm. Thượng đế sẽ phù hộ cho bà – một người mẹ Đài Loan tốt bụng mà tôi may mắn đã được gặp.

Sau này hết hợp đồng về nước, tôi cũng sẽ không bao giờ quên được gia đình thứ hai của tôi tại nơi đây. Mảnh đất heo hút này đã dạy tôi được rất nhiều điều bổ ích, nơi mà tôi đã gặp được một người mẹ đáng kính, cảm ơn số phận! 😉

Thùy Dung

0988048145

感謝緣分

2004年10月28號晚上9點30分降落桃園機場的班機,帶著我降落在陌生的國度與人群;雖然在學校已經學過一些台語了,但不管怎麼努力,我還是一句話都聽不懂。

在仲介公司稍事休息後,隔天就跟其他姊妹告別了。當時捷運還沒通,仲介小姐跟我說:「你工作的地方是台北的郊區。」到雇主家的路程,差不多花了四個小時左右。

進了家門,一位身有殘疾的小姐 迎了出來,看起來約莫比我大七八歲左右,口氣體貼而溫柔,我一見到她就十分有好感。接著,又看見了雇主夫婦,雖然我還無法聽懂他們所說的話,但從太太的眼 神和臉龐,我覺得她不會是壞人;因為阿嬤還在睡午覺,所以,太太讓我先去休息,下午再開始工作。

雖然我躺在阿嬤的房間裡,卻因為害怕和陌生而無法睡著;阿嬤醒過來看到我跟我說話,我也都聽不懂。91歲的阿嬤身材高大、身體健康,聲音粗重得像男人的嗓子,只不過是因為關節炎所以走路不方便;另外,也有一點點健忘了。

而太太的女兒阿蓮姐雖然身體不 方便,卻相當聰明;她是大學畢業生,之前在雇主公司裡也管會計,只是因為身體的因素所以現在回家養病了。阿蓮姐對我很好,一直教我語言,她既熱情,教學也 很有方法,我學得非常快!在這個新環境裡,被老闆娘跟阿蓮姐照顧關心著,我真的覺得好幸運。

阿蓮姐說,她每個月還會多給我300元台幣買電話卡,那些錢對她來說不算什麼,少吃一點零食就有了;話雖如此,我卻沒有辦法安心拿下,後來,她只好直接打電話叫仲介跟我說,我終於收下了,心裡非常感激。

當我漸漸適應新生活後,感到十分安心;為了回報雇主,我一天比一天更加努力,當仲介來拜訪家裡時,雇主也一直誇獎我。連續工作28天後,阿蓮姐告訴我,其實,阿嬤有三個兒子,每個兒子輪流照顧阿嬤三個月。雇主是老大,照顧阿嬤三個月的時間結束了,因此阿嬤應該要到第二個兒子家了;當時,我心裡難過又擔心-因為要離開阿蓮姐而難過,又因為不知道新家庭的環境如何而擔心。

但阿蓮姐卻與她的叔叔說,因為我是一個異鄉人,在台灣沒有親朋好友,請叔叔多多照顧我,也不要對我大聲說話。阿蓮姐又轉頭告訴我,千萬不需要害怕,她會常來看我,六個月後我又可以回來了。阿蓮姐對待我的方式就像愛護小妹妹,我們之間似乎沒有主雇之間的生硬。

三個月後我跟著阿嬤換到小兒子的家,因為他們家跟阿蓮姐家剛好是鄰居,我每天帶阿嬤去散步時,便可以順便去找阿蓮姐。

有一天,我聽阿蓮姐說,雇主夫婦要去美國旅行。我擔憂地問她:「誰幫你煮飯,誰會來照顧妳?還是我跟阿嬤過來跟妳住?」她卻搖頭說:「不行,因為還沒到帶阿嬤回來的時間。」但後來,我路經阿蓮姐家時,卻看到她很虛弱,呼吸急促,說話也有點上氣不接下氣;我趕快讓嬌小的她坐在我的大腿上,為她按摩,直到她應該休息的時間為止,她離開之前,揮手跟我說了一聲「再見」。

沒想到,那也是我最後一次看到她,隔天凌晨,她已經走了。我悲痛難忍,祈禱她是安安心心的離開的,下輩子投胎為一位健康美麗的女人;等我再回雇主家時,已經不能與阿蓮姐一起生活了,但我對她的感情永遠留在腦海裡。

太太讓我每天打掃阿蓮姐的房間、讓我為她焚香。回想到她,我更心疼太太難過的樣子,一空下來,我就跟太太聊天,讓她減少對女兒的思念。

其實,我跟阿嬤都最想留在雇主家,卻每三個月就要搬一次家。後來,我的契約結束了要回到越南,太太為我準備好多送行的禮物,我一到家門也馬上接到太太的電話,但是,我卻因為一些個人因素不再回台灣了。

一年後,老闆打電話給我說,太太得了重病需要人照顧,他問我要不要回來,我與老公詳細討論過後就回到了雇主家。這次,我跟太太家人一起生活,再也不要搬來搬去的了,太太把我當女兒看待,教我很多人生的道理,讓我學到很多。我漸漸融雇主家的生活,就像這個家的成員一般,我好幸運,同時,也十分感激雇主家對我的關心。

太太的病情日趨嚴重,有時,她整個晚上都沒睡覺。照顧太太讓我想起我母親在世時也是得像太太一樣的病,照顧太太就像孝順媽媽,我一點都不怕辛苦。

太太喜歡吃鳳梨。母親節的那 天,我買了一顆鳳梨,並且對她說:「我母親已經不在了,您就像是我的母親,我想送您這個小禮物。」太太非常感動。我曾經照顧老人家,所以我了解他們的心 情,他們不需要奢華的物質,但需要真心與陪伴。只要讓他們快樂,給他們力量,他們活得更有精神就可以戰勝疾病。

太太常對我說,可惜她的兒子已經結婚,不然她希望我可以作她媳婦。太太,儘管這輩子我們沒有緣份,但我已把您看做母親一般,命運給了我台灣的母親,我向上帝祈禱,請求祂佑護您,希望您的病情會日漸緩解,我亦永遠不會忘記我的第二家鄉,感謝緣分!

Dịch: Tiểu Yến