Chữ “Yêu” sao quá đắng. 愛的苦味

Đêm nay lại là một đêm dài lạnh lẽo, mưa rơi từng đợt không ngừng…Những đợt gió lạnh khiến cho lòng tôi cũng cảm thấy buốt giá. Bỗng chốc tôi nhớ lại những hồi ức buồn năm tôi 18 tuổi, đó là quãng thời gian tôi đã phải giã từ thơ ngây vì chữ “nghèo”, vì chữ “hiếu” mà tôi nhắm mắt đưa chân đi lấy một người không quen biết, không gặp mặt dù chỉ một lần làm chồng.

Ngày tôi chân ướt chân ráo sang Đài Loan làm việc, mọi thứ đối với tôi đều thật xa lạ, bỡ ngỡ. Không một người quen, không họ hàng, bạn bè thân thuộc, trong lòng tôi lúc đó có rất nhiều lọ sợ và buồn tủi. Nhưng rồi tôi nghĩ mọi thứ rồi cũng sẽ đi qua, điều tôi cần chỉ là thời gian. Tôi đặt hết niềm tin vào người chồng tôi, hy vọng mình sẽ làm một người vợ tốt, cùng anh sinh con xây dựng gia đình và chấp nhận số phận mà ông trời đã dành cho tôi.

Nhưng nào có ngờ đâu, nửa năm sau đó tôi phát hiện ra người chồng của tôi đã…nghiện ma túy được hai năm rồi. Ấy thế mà suốt thời gian qua khi mà đối diện với ông ta, nhìn thấy biết bao hành động kì lạ của ông ấy tôi vẫn không phát hiện ra. Tôi đã chết lặng khi phát hiện ra sự thực ấy ! Bao ước mơ, hoài bão của tôi như sụp đổ hết rồi. Tôi bảo với ông ấy, nếu ông ấy như vậy thì giờ ly hôn rồi để tôi về với gia đình mình. Nhưng ông ta van xin và hứa với tôi là sẽ cai nghiện, hãy cho ông ấy một cơ hội. Tôi đồng ý.

Một thời gian sau, chúng tôi có con. Suốt những năm tháng làm vợ người đàn ông ấy, tôi không hề có chút yêu thương của tình cảm một người vợ dành cho người chồng mình. Tính tình chúng tôi hoàn toàn khác biệt, vợ chồng đối diện với nhau hàng ngày mà chẳng có chuyện gì để nói. Đôi khi nói chuyện với nhau chưa được ba câu thì đã cãi lộn với nhau rồi. Chỉ vì đứa con mà tôi cố gắng tiếp tục sống với ông ấy.

Tôi có đi làm trong một công ty. Một hôm người môi giới dẫn đến công ty một người thanh niên, ông chủ bảo với tôi rằng anh ta là người Việt Nam mới qua, có gì không hiểu nhờ tôi chỉ bảo về công việc.

Hơn một năm sau, vào một ngày khi tâm trạng tôi không vui, đi làm không nói chuyện với ai cả. Hôm đó khi về đến nhà, tôi nhận được một tin nhắn với những lời an ủi từ một người lạ mặt. Tôi rất cảm động vì điều đó nhưng đồng thời cũng tự đặt ra cho mình rất nhiều câu hỏi. Tôi quyết định nhắn tin hỏi: “Anh là ai ? Sao có số điện thoại của em ?”. Anh ấy liền nhắn tin lại nói không cần biết anh ta là ai, chỉ cần biết rằng có một người con trai thích em là đủ”.

Tôi vội bảo anh đó là điều không thể vì tôi là gái đã có chồng, đã có cuộc sống của riêng mình. Nhưng anh nói rằng anh không làm chủ được trái tim mình…Khi tôi gọi vào số máy ấy thì phát hiện ra anh chính là người thanh niên mà ngày nào tôi cũng gặp ở công ty. Ngày hôm sau đi làm, tôi nói anh đừng đùa cợt như vậy với tôi nữa, tôi đã là bà mẹ của hai đứa con rồi…Anh chỉ nhẹ nhàng nói với tôi: “Em à, có những ước mơ mà trên đời này không bao giờ thành hiện thực, nhưng cũng có rất nhiều người vẫn mơ ước nó vì điều đó làm cho họ biết sống yêu đời hơn, có mục đích hơn. Quan trọng là phải sống đúng với những cảm xúc của mình…”

Thế là chúng tôi hằng đêm tâm sự với nhau qua chiếc điện thoại. Tình yêu của chúng tôi cũng lớn dần từ đó. Anh không đẹp trai, không giàu có nhưng tôi yêu anh vì anh cần cù, thẳng thắn, bình dị, mà lại có ý chí tự lập. Còn tôi, tôi thừa hiểu rằng tình cảm này của tôi – một người đã có gia đình là không thể chấp nhận được. Nhưng ai có thể hiểu được cho chúng tôi đây?

Cuộc sống với người chồng kia khiến tôi luôn có một áp lực nặng nề đặt trên vai, đó là một cuộc sống ngột ngạt đầy u ám. Đến khi gặp anh, tôi mói biết đến sức mạnh của những lời động viên an ủi, mới cảm nhận được sự ân cần, chu đáo của một người đàn ông với mình. Tôi đã từng nói với anh rằng: “Giữa em và anh sẽ chẳng bao giờ có một cái kết trọn vẹn, em sẽ chẳng thể bỏ mặc những đứa con thơ của em để đi tìm hạnh phúc của riêng mình em…”. Dù biết vậy nhưng tình yêu của chúng tôi vẫn ngày càng sâu đậm. Sau những buổi tan ca, chúng tôi ra công viên, ngồi ghế đá cùng trò truyện với nhau, cuộc sống của tôi cũng vì thế mà bớt nhọc nhằn…

Nhưng bỗng đến một ngày anh báo với tôi rằng ngày hôm sau anh phải quay về nước vì anh đã cãi nhau với ông chủ. Lời nói của anh như sét đánh ngang tai, nước mắt tôi tuôn trào. Chúng tôi vội đi mua một cặp nhẫn cưới. Anh đeo nhẫn vào tay tôi và nói rằng: “Em à, nếu còn kiếp sau em đồng ý là vợ anh chứ ?”. Tôi đã không ngần ngại gật đầu…Chúng tôi vội trao nhau chiếc nhẫn cưới cùng lời tạm biệt. Và khi anh đi rồi tôi mới biết, tôi đã yêu anh đến nhường nào, đến lúc này tôi mới hiểu được chữ “Yêu”, mới cảm nhận được hết những vị ngọt, trái đắng của tình yêu. Tôi thực sự thấy xót xa cho bản thân mình, cho tình yêu dang dở, nghiệt ngã của tôi…Chữ “Yêu” kia sao thật quá đắng cay!

Và giờ đây, tôi vẫn sống trong nỗi nhớ nhung xé lòng và những nỗi niềm chẳng thể sẻ chia…Nhưng tôi không hối hận, và tôi biết rằng anh cũng vậy. Tôi sẽ giữ gìn những kỉ niệm này trong sâu thẳm trái tim tôi, để nhắc nhở chính mình rằng tôi đã có những giây phút hạnh phúc như thế nào và ấm áp ra sao…

Tôi mong rằng ai cũng có cho riêng mình một tình yêu đẹp. Một tình yêu giúp bạn vượt qua gian khó, nâng đỡ nhau trải qua những ngày tháng đầy chông gai và sẽ không bao giờ phải rời xa nhau.

Trần Thị Bích Vân – Đồng Tháp

今晚又是一個寒冷的夜晚,雨下的不停…寒流使我的心裡感到苦澀。我突然回想起我18歲的傷心回憶。為了「窮」和「孝」這兩個字,我閉上了眼睛嫁給一個我從來不認識,沒見過面的人。

剛來到台灣工作時,一切對我而言好陌生。沒有一個熟悉人,沒有一個親戚朋友。我當時的心理好多恐懼和傷悲。但後來我想,任何事情總會過去的,我現在最需要的是時間。我會把我所有的信念放在我丈夫身上,希望我可以成為一個好老婆,跟老公建立一個溫暖的家,生一個可愛的小孩,接受老天爺所給我安排的一切。

但是,天不從人願,半年之後我才發現,我老公已染上毒癮兩年了。而我這段時間天天面對他,看到他很多奇怪的行為,卻都完全沒發現。我傻了眼!我的夢想、我的期望,全都破滅了!我告訴他,他既然這樣,就放我回娘家吧。但他懇求我再給他一個機會,也答應了我以後一定會戒毒的。我也同意了…

過了一段時間,我們生下孩子。雖然當他的老婆已經很久,但我對他一點感覺也沒有。我們的個性完全不同,每天面對面卻無話可說。有時候,兩人才講了幾句話就吵起來。完全是為了孩子,我才忍耐著繼續和他一起生活。

我在一家公司上班。有天,仲介帶一個年輕人來到公司。老闆說,這個年輕人來自越南,請我幫忙照應。

一年後的某一天,我心情不好,到了公司什麼話都沒說。到了下班回家時,我收到一則陌生人傳來安慰我的簡訊。我很感動,但也很疑惑是誰傳的。我回簡訊問:「你是誰?為什麼有我的手機號碼呢?」他說,不用知道他是誰,只要知道有個人在喜歡你就夠了!

我趕緊告訴他,那是不可能的,因為我是一個已婚的女人,有自己的生活。但是他卻說,他無法控制對我的感覺。我撥了電話才發現,他就是我在公司上認識的那位年輕人。

隔天上班我對他說,不要開玩笑,我已經是兩個孩子的媽了。然而他仍輕輕地說:「寶貝,很多夢想永遠不會成現,但有很多人仍然夢著。為什麼呢?因為這樣可以讓他們的生活更美好,活得更有目的。最重要的是,要忠於自己的感覺。」

此後,每個寧靜的夜晚,我們都在電話裡聊天,愛情也逐漸的成長。他人不帥,家庭不富裕,我愛他,是因為他人勤勞、誠實、簡單、而且願意奮鬥。而我呢?我清楚了解,已婚的我不該接受這段感情。

但是,誰能夠理解我們呢?我與丈夫生活一起,肩上壓力沉重。那是一種佈滿陰霾的生活。直遇到了他,我才感覺到安慰,才感受到男人對我的周到關心。我曾經對他說:「我們之間永遠不會有完美的結局,我無法放棄我的孩子去追求自己的幸福。」

不過,我們的感情還是越來越深。每天下班了之後,我們到公園,坐在椅子上交談,生活也因此不再那麼艱難。

直到有一天,他說他因為跟老闆爭執,所以隔天必要回國。這些話如雷聲打進我的耳裡,我眼淚直湧…

我們匆匆去買結婚戒指,他把戒指給我戴上,說:「寶貝,如果有下輩子,你願意嫁給我嗎?」我毫無猶豫地點了頭。

他走了,我才明白「愛情」這兩個字,才了解愛情的酸甜苦辣。愛,為什麼這麼苦澀?

至今,我仍活在舊情與說不出的悲傷裡。但我絕不後悔,我知道他一定也是。我會把這一切記憶埋在深處內心,提醒自己,曾經擁有過幸福和溫暖的時刻。

我希望每個人都能擁有一段美麗的愛情,幫助你渡過充滿荊棘和困難的日子,永遠不分離。

文╱陳氏碧雲(同塔)

翻譯:月吉

Dịch: Nguyệt Cát