Xin lỗi mẹ 媽媽對不起

Mẹ hiền của con ơi

Con xin lỗi, thật lòng xin lỗi

Đã làm mẹ lo lắng bao đêm

Con thương mẹ nhiều lắm!

Gánh nặng vì chồng thêm nỗi khổ vì con

Con hiểu mẹ trong lòng bao chất chứa

Không nói ra nhưng ẩn chứa niềm đau

Mẹ thương bảo khổ đau mẹ không quản.

Mẹ già rồi, vất vả sao cũng được

Chỉ mong sao con hạnh phúc mẹ vui

Khi bố ghen tuông đánh đập mẹ

Nhức nhói đau thương những vết đau

Vì con cái mẹ dồn nén tận đáy lòng

Nước mắt tuôn rơi, ôm chặt con mẹ khóc

Con hiểu nối buồn khổ mẹ phải chịu

Nói sao hết bao gian truân mẹ đã trải

Một chuỗi dài khổ cực buồn đau

Vì cảnh nghèo và trách nhiệm với con thơ

Mẹ tới Đài Loan xứ đảo xa xôi

Mẹ đi khi con cần mẹ nhất

Lòng quặn thắt bởi cách xa thương nhớ

Biết sao được, nghèo thật khổ quá

Không vì chữ “nghèo”, mẹ con mình đâu phải xa nhau!

Tình mẫu tử thấm nhuần câu đạo nghĩa

Vậy mà con chưa đền đáp mẹ ơi

Lòng mẹ hiền sầu muộn nỗi thương con

Đã tám năm con không được gần mẹ

Chăm sóc mẹ những lúc yếu đau

Mẹ có biết những đêm không có mẹ

Tủi phận mình con đã khóc bao đêm

Giấu mẹ hiền những giọt lệ xót xa

Thương mẹ nhưng con không làm gì được

Con chỉ gắng sống những ngày vui vẻ

An ủi mẹ phần nào những ưu tư

Con cũng sang đất Đài xa xứ

Xa cổng trường Đại học Văn hóa

Gác chữ “nhục” đổi lấy chữ “vinh”

Ngày nay mẹ con mình vất vả

Để đổi lấy ngày sau huy hoàng

Nhưng mẹ hiền ơi!

Ngày con làm tám tiếng

Biết bao giờ lấy được chữ “vinh”

Con biết mẹ buồn vì con gái mẹ

Mẹ ơi đừng buồn nữa nhé

Hai mẹ con cùng cố gắng đi lên!

Tuổi xuân mẹ đã héo mòn

Mà con lại làm mẹ thêm lo

Xin mẹ hãy rộng lòng tha thứ

Mong sao lòng mẹ bình yên …

Heo con – Ninh Bình