Nội tôi 我奶奶

Nội tôi tuổi đã tám mươi

Năm xưa tiễn cháu nội cười nội lo

Ân cần bên cháu dặn dò

Qua bên Đài Bắc tự lo lấy mình

Tôi đi nội cứ đứng nhìn

Xe chạy khuất núi chờ tin quê nhà

Hai năm vừa mới trôi qua

Ngày ngày nội nhớ đâm ra bệnh tình

Tôi thì cứ lại vô tình

Không biết nội nhớ bóng hình của tôi

Năm xưa nội cũng một thời

Chồng đi quân ngũ ở nơi chiến trường

Một mình nội ở quê hương

Thai nhi năm tháng nội thương con mình

Bao giờ cho đến ngày sinh

Miền Nam giải phóng con mình gặp cha

Hai năm cũng lại trôi qua

Trang giấy báo tử làm quà thuốc tim

Nội tôi cứ đứng lặng im

Đôi chân khụy xuống, không tin chút nào!

Con thơ nội phải làm sao ?

Mới lên hai tuổi sao mà có ăn?

Thằng anh thì mới lên năm

Bước đi chập chững, khăn cha trên đầu.

Khổ vậy nội có ngại đâu

Nuôi con ăn học biết đâu thành tài

Mười lăm năm một sáng mai

Con trai của nội tú tài cầm tay

Chiến trường đã có vận may

Miền Nam giải phóng cuối ngày tháng tư.

Nội tôi lại cứ suy tư

Con vào đại học vai mang quân hàm

Quân thù nay đã vắng quang

Chồng nơi chín suối vin quang con mình

Bốn năm nội sống lặng thinh

Tới năm bảy chín ngắm hình con trai.

Năm ấy biên giới Lào Cai

Giặc Tây tàn phá đất đai hẹp dần

Nội tôi ngồi cứ tần ngần

Con trai tình nguyện góp phần công lao.

Lên đường chưa được là bao

Biên thư cho má, con vào công an!

Quê nhà nội cứ miên man

Ông nơi chín suối gửi “An” cho con mình

Hôm qua nó đã nhập “binh”

Chiến tranh bom đạn con mình ông ơi

Tết năm bảy chín đẹp trời

Nội tôi làm bánh gửi nơi chiến trường

Làm xong nội mới thắp hương

Ông tôi mách nhỏ, chiến trường gay go

Nội tôi lúc sợ khi lo

Bánh không kịp gửi được cho con mình

Giờ nội mới cúng thần linh

Mong sao phù hộ gia đình bình an

Bên kia có tiếng đầu làng

Có anh bộ đội quân hàm giống con

Nội mừng chạy đến: “Kìa con…

Lào Cai trên đó anh em thế nào?

Xuân Ngọc con má thế nào hả con?”

“Má ơi! Anh ấy không còn

Đơn vị báo tử chúng con đưa về

Nội tôi đau đến tái tê

Ông ơi hãy trả con về cho tôi

Cả đời tôi phải đưa nôi

Sao ông nỡ lấy của tôi vậy à?

Khổ lắm nội mới vượt qua

Năm canh đêm thức xót xa một thời

Nội tôi số khổ cả đời

Chồng, con xa cách giữa thời lầm than

Hôm nay đất nước bình an

Nội tôi lâm bệnh phải làm sao đây

Tôi thì xứ đảo nơi đây

Làm sao giúp nội thân gầy mỏng manh?

Tối qua nội đã ghi danh

Quân Y bệnh viện nội thành Thăng Long

Nơi đây tôi vẫn lưng còng

Tiền không kiếm được, nghĩ vòng nghĩ vo

Giờ tôi có chút đắn đo

Về – Ở? Các bạn cho vài lời khuyên!

Bốn Phương hỡi các bạn hiền

Tham gia góp ý động viên tôi nào

Nội tôi nếu chẳng làm sao

Cơm ăn bệnh khỏi thắm bao tình nồng

Năm sau hết hạn hợp đồng

Về quê dựng trại tôi trông nội già

Bốn phương các bạn ghé qua

Yên Lập – Phú Thọ quả là đẹp thay

Hương nồng rượu nếp uống say

Bạn đến Yên Lập, không say, không về …

Trung Anh – Phú Thọ

0983-395929