Những giọt nước mắt đắng cay 悲傷的淚水:欺善怕惡的老闆娘

Ánh bình minh rực rỡ, xua tan bầu không khí u ám, ảm đạm của những ngày mưa dầm gió rét. Nhìn những nhành lan nhè nhẹ đung đưa theo gió, tôi thở phào nhẹ nhõm. Chỉ còn vài tháng nữa thôi, bản án tù 6 năm cũng đã mãn hạn, mặc dù ông chủ cùng hai đứa con và các chị y tá đối xử với tôi rất tốt, ơn này tôi không bao giờ trả hết, nhưng ngược lại cũng không thể bù đắp được sự tàn ác của nhân vật chính – Bà Chủ.

Vì điều kiện kinh tế gia đình khó khăn, tôi cũng như nhiều chị em khác, vượt ngàn dặm xa xôi tới Đài Loan kiếm kế sinh nhai, mong sao gặp được gia đình chủ có tấm lòng bao dung. Năm 2004 tôi quyết định đi học tiếng Trung, bỏ ngoài tai lời ngăn cản của cha mẹ, ngày đêm cầu mong chuyến đi sẽ thành công, để tôi có thể đền đáp công lao bậc sinh thành, và có tiền nuôi con ăn học nên người.

Nhận công việc chăm sóc ông cụ, ông chủ là bác sĩ, bà chủ là y tá, cả lớp ai cũng bảo số tôi may vào làm trong gia đình lương y như tử mẫu khiến tôi thực sự thấy yên tâm. Sang tới nơi mới biết công việc của tôi khác hoàn toàn, không phải là chăm sóc người già, mà là làm việc trong bệnh viện tư nhân chuyên khoa sản của ông chủ. Tôi thực sự bất ngờ và phân vân rất nhiều.

Xe dừng lại trước ngôi biệt thự đồ sộ làm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Ra đón chúng tôi là một người đàn bà rất trẻ, má phấn môi son, mặc một bộ váy sang trọng. Qua lời giới thiệu của môi giới, đây là bà chủ 47 tuổi, tôi gật đầu chào bà và cảm thấy mình may mắn, đã được phục vụ trong gia đình khá giả, lại có tri thức.

Nhưng sự may mắn đó đã phải trả giá bằng những giọt nước mắt đắng cay. Suốt 5 năm, tôi đã khóc cạn nước mắt, không phải khóc vì nhớ nhà, mà khóc để dành giật lấy ít tiền về nuôi con ăn học. Ngày đầu nghe các chị y tá nói, nửa năm bà chủ thay đến 6 người, mỗi người chỉ làm được vài ngày, rồi đều khăn gói ra đi với hai hàng nước mắt. Trước đây, bà còn đánh một người Indo. Tôi là người thứ 7, các chị dặn dò rằng phải hết sức cẩn thận với bà chủ khó chiều này.

Hơn 5 năm, bà chủ không cho tôi tiếp xúc với người Việt Nam, kể cả Đài Loan, chỉ có phụ sản người Việt nào bụng to đến khám bệnh hay sinh nở thì bà sẽ gọi tôi xuống làm quen. Suốt ngày bà canh chừng tôi như thể tôi là một tù nhân, tội phạm. Ngay cả việc đặt báo Bốn Phương, tôi cũng phải làm vụng trộm, mỗi lần báo đến là các chị y tá phải giúp tôi giấu vội vào ngăn kéo, bà chủ mà biết là sẽ to chuyện.

Ngày đầu bà đưa tôi đi giới thiệu đồ dùng: “Tất cả đồ nhà tôi đều đắt tiền lắm! Khi làm phải cận thận. Việt Nam các chị không có tiền mua đâu!” Chỉ nghe đến đây thôi, tôi đã thất vọng hoàn toàn, “Quần áo của tôi toàn 20, 30 ngàn tệ, giặt phải cẩn thận! Còn chiếc túi này 60 ngàn tệ, một năm tiền lương của chị không đủ mua đâu! Khi nào lấy ra cho tôi thì phải dùng giấy lót tay, nghe chưa?” Tôi gật đầu: “Vâng ạ!”.

Rồi bà chỉ tay vào xó bếp:

– Đây là chỗ chị ngồi ăn cơm!

Bà cho tôi một đôi đũa và hai cái bát nhựa cũ đã ngả đốm vàng. Bà đưa tôi xuống hầm nhà và nói:

– Đây là chỗ ngủ của chị!

Nói là phòng ngủ, nhưng đây là một cái nhà kho không hơn không kém, bên trong chứa đủ thứ đồ dùng, ẩm thấp và rộng thênh thang. Nhiều đêm ngủ tôi sợ run cả người, chỉ biết chùm chăn mà khóc. Trên tầng 5 còn thừa 3 phòng bỏ không nhưng bà không cho tôi ở.

Công việc của tôi là dọn dẹp, lau chùi bệnh viện và nhà chủ, tổng cộng 10 tầng, rồi đi chợ nấu cơm cho bệnh nhân và gia đình chủ ăn, phục vụ 4 người là hai vợ chồng và hai con của họ, bưng nước tới tận miệng, rửa hai xe ô tô. Những ngày đầu, công việc của tôi vô cùng khó khăn, Phải nấu nào là thuốc Bắc, thuốc nam, ngày 5 bữa, bà chủ thì luôn mồm chửi mắng, không biết mà hỏi thì sẽ bị chửi là đồ ngu, nói sai cũng bị chửi. Bà nói món này xào tỏi, khi xào tỏi thì bà chửi là phải xào gừng, khi xào gừng thì bà chửi phải xào tỏi.

Có hôm tôi đang nấu, bà lao vào tắt bếp và nói phải nấu bằng nồi cơm điện cho đỡ tốn ga. Đến hôm sau, tôi cho vào nồi điện nấu thì bà lại tắt nồi điện, bắt tôi cho vào bếp ga nấu không thì tốn điện. Bà cố tình nói có là không, nói không là có, kiếm đủ thứ chuyện để chửi rủa tôi. Có lần tôi thắc mắc: “Bà dạy sao thì tôi làm vậy thôi mà!” thế là bà gầm lên như một con thú dữ: “Mày dám cãi lời bà?” Bà còn định đánh tôi nhưng cậu con trai đã kịp thời ngăn lại.

Tôi vô cùng uất hận, gọi điện cho môi giới đòi đổi chủ, nhưng họ lại nghe lời bà chủ và dọa tôi nếu không làm ở đây nữa thì phải về nước. Về bây giờ thì lấy đâu ra tiền mà trả nợ, gạt nước mắt đắng cay, tôi tiếp tục cố gắng làm việc. Được sự giúp đỡ nhiệt tình của ông chủ và các chị y tá, mỗi khi bà chủ vắng nhà, họ lại dạy tôi nấu các món ăn, tôi ghi chép rất đầy đủ. Không phụ lòng mọi người, tôi cố gắng hết sức trong việc nấu nướng, chỉ sau ba tháng, tôi đã nấu được các món khác nhau, nhiều bệnh nhân ăn đều khen rất ngon. Với sự phục vụ tận tình của tôi, rất nhiều bệnh nhân khi ra viện đều cảm ơn tôi hết lời, còn mua quần áo và đồ dùng tặng tôi.

Rồi bà chủ giao luôn cho tôi cả việc đi chợ, nhưng mỗi lần đi mà tôi như phải van xin bà cho tiền. Bà đưa mà luôn mồm quát tháo không bằng lòng, tiền đưa ít nhưng lại muốn mua đồ ăn ngon nhiều ngày. Mỗi khi gia đình có chuyện gì không vui là bà lại trút hết lên đầu tôi. Con trai bà đi chơi về khuya muộn, bà tức giận, nửa đêm lôi tôi dậy để mắng chửi và sai tôi khi thì giặt cái váy đắt tiền, khi thì lau nhà, cọ toilet.

Nhìn đồng hồ đã 12h đêm, tôi tủi thân mà chỉ biết khóc. Nơi quê nhà bây giờ, mọi người đang trong giấc mộng, còn tôi bên tây sống trong nhà cao cửa rộng mà đang khốn khổ thế này. Ngửa mặt lên cầu trời khấn phật phù hộ cho con có sức khỏe và nghị lực để chiến đấu với bà chủ ác quỷ này. Con không thể bỏ cuộc về nước trong lúc này. Tiếng con trai vẫn văng vẳng bên tai: “Mẹ đi kiếm nhiều tiền về cho con đóng học nhé!”

Nhiều hôm tôi vừa lau nhà xong, bà đi chơi về dép đầy đất, bà đi luôn vào trong nhà. Một lúc sau, bà mới bỏ dép ra đi chân đất, bà nhìn xuống sàn rồi giơ chân lên mặt tôi bảo: “Mày nhìn này! Nhà bẩn quá! Đi lau lại mau!” Có hôm, tôi đang lau bàn ghế, bà hầm hầm lao tới, giật lấy khăn rồi quát tháo: “Bộ bàn ghế này 100 vạn đấy, 6 năm tiền lương của mày không mua nổi đâu! Đồ đạc ở đây cũng toàn đồ đắt tiền, làm hỏng tao trừ tiền lương đừng trách”.

Tôi nhớ có lần tôi sơ ý làm mẻ con dao, liền bị bà chửi như té tát, không những thế lại còn bị trừ 500 đài tệ tiền lương. Bao năm trời, bữa ăn sáng của tôi chỉ là bát cơm nguội hay cháo trắng với muối, may lắm thì được cái bánh bao không có nhân. Cũng chả có nơi nào trên thế gian này mà người phải ăn chung với chó, thậm chí còn không bằng! Con chó của gia đình này được ăn sáng với bánh bông lan, hôm thì trứng hầm thuốc bắc, hàng ngày được hai hộp đồ ăn trong siêu thị.

Mấy năm khi tôi trở về, mọi người nhìn tôi nhạc nhiên hỏi tôi đói ăn hay sao mà gầy thế, tôi chỉ vừa cười vừa bảo ở mấy năm nhưng ăn đồ Đài Loan không quen lắm nên đến bữa chả ăn được mấy. Căn nhà mà tôi ở có đến cả chục tầng, nhưng tôi phải ngủ ở tầng hầm và không được đi cầu thang máy, nếu không muốn bị trừ lương!

Một ngày tôi phải chạy lên xuống không biết bao nhiêu lần cầu thang bộ như thế. Mới sang được hơn ba tháng, chân tôi trở nên đau nhức. Ông chủ gọi mấy cô y tá lấy thuốc và cao dán cho tôi, xong lại bảo tôi đừng kể với bà ấy, không bà ấy cho về nước đấy. Sáng ngủ dậy, tôi phải bò từ tầng hầm len mặt đất mới từ từ đi được.

Làm được hai năm, lúc này chân tôi đau quá không thể chịu được nữa, tôi mới xin đi khám bệnh viện. Bác sĩ hỏi tôi công việc và chỗ ăn ở thế nào, tôi bảo hàng ngày phải leo từng đấy bậc cầu thang, tôi ngủ dưới tầng hầm, hai năm nay không một ngày nghỉ. Ông bác sĩ vừa thở dài xong lại cười bảo tôi là về bảo bà chủ thuê lực sĩ về mà làm; sống dưới hầm không có ánh sáng chắc chắn gây nên các bệnh về khớp xương, lại viết mảnh giấy gửi cho bà chủ. Ngày hôm sau, tôi được chuyển lên ở trong một căn phòng trên tầng 5. Đến giờ, đôi chân tôi cũng đỡ được nhiều phần, nhưng cũng vì cuộc sống vẫn còn phải kiếm miếng cơm manh áo nên tôi vẫn phải chịu đựng. Đã mấy lần tôi tính chuyện muốn oát khỏi cái địa ngục trần gian này. Cố gắng cho hết hợp đồng lần một, tôi quyết định không quay lại Đài Loan nữa. Nghỉ ngơi được một tháng, môi giới lại liên tục đến tìm tôi hứa ngon ngọt sẽ tìm nhà khác cho tôi làm, chắc chắn sẽ đỡ khổ hơn. Tin vào sự đổi đời ở tương lai phía trước, tôi mất 2300 đô Mỹ để tiếp tục hợp đồng lần hai.

Khi quay trở lại Đài Loan, bên môi giới lại nói không đổi chủ được nữa, không làm ở đây là phải về nước. Tôi thất vọng hoàn toàn, biết mình đã bị lừa đảo trắng trợn, nhưng biết làm bây giờ khi không có người giúp đỡ. Tôi đành phải chấp nhận sống âm thầm trong sự xỉ nhục của người phụ nữ ấy, ngày ngày chịu đựng quát mắng. Nhưng như người ta nói con giun xéo lắm cũng quằn, điều gì đến cuối cùng cũng sẽ phải đến.

Được gần hai năm của hợp đồng lần hai, sau một lần bị chửi mắng thậm tệ, lại bị bà chủ hất cả bát tương cà chua vào mặt, tôi tức quá nói lại với bà ấy rằng tôi chịu đừng năm năm nay là quá đủ rồi, tôi sẽ kiện bà lên bộ lao động! Sau đó tôi trốn ra ngoài đi chụp ảnh làm bằng chứng. Mọi người ở hiệu chụp ảnh biết chuyện liền động viên tôi nín khóc, nên đi báo công an để họ giải quyết. Biết tôi định làm to chuyện, bà chủ hoảng sợ thật sự, bèn sai mọi người đi các ngả đường để chặn tôi lại. Khi tôi về đến nhà, bà hạ giọng năn nỉ tôi đừng làm ầm ĩ lên.

Tôi mặc kệ, bỏ ngoài tai hết mọi thứ, lại nằm lì trong phòng 3 ngày liền. Lúc này hai chữ về nước tôi không hề sợ hãi nữa. Tôi nói với bà chủ rằng cũng chỉ vì cuộc sống khó khăn mà tôi phải nhịn nhục kiếm miếng cơm manh áo. Năm năm qua bà dùng quyền lực của người có tiền, người chủ lao động mà áp bức bóc lột tôi, đến những quyền tối thiểu của một con người tôi cũng bị bóc hết, cho nên hôm nay tôi muốn kiện bà lên bộ lao động để bà biết những người lao động chúng tôi có thể nghèo, nhưng không hề hèn. Chúng tôi cũng có lòng tự trọng và danh dự giống như bất cứ một con người bình thường nào, thậm chí còn cao hơn!

Bà chủ cứ tha thiết van xin tôi đừng đi kiện tụng ở đâu cả, bà ta hối hận lắm rồi, thậm chí còn ngồi cạnh tôi khóc lóc. Cũng nguôi ngoai, tôi nói ngày mai tôi sẽ về nước. Khi tôi về chỉ mong bà đối xử với người dân nghèo có lương tâm một chút, vì ít nhất chúng tôi cũng là những con người lương thiện.

Nghe chuyện tôi kể, bạn bè ai cũng khuyên tôi đừng về, làm nốt hợp đồng rồi hãy về.

Bà chủ cũng khuyên tôi nên ở lại làm nốt hợp đồng rồi hãy về, và hứa sẽ đối xử thật tốt với tôi. Kể từ đó đến nay cũng đã là vài tháng, tuy nhiên bà chủ không dám to tiếng quát nạt tôi như trước nữa, cũng không bắt tôi ăn đồ thiu thối nữa…

Dương Thị La, Cao Hùng

燦爛黎明劃開漆黑雨季的凝滯,蘭花在風中飄動。我鬆了一口氣,再過幾個月,六年徒刑就會告一段落。老闆、他的兩個孩子、以及其他護士姐妹對我很好,我永遠把這份恩惠放在心底,但也無法彌補老闆娘對我的刻薄無禮。

因為家境困難,我和其他姐妹們一樣,越過千山萬水到台灣辛苦賺錢,心裡微薄的希望,不過是能遇到好雇主。

2004那一年,我無視父母的勸告,決定去學習中文,祈禱來台工作之路會因為中文能力而成功,我將可以多一筆錢孝順父母、養育孩子。

後來,我聽說我在台灣的老闆是醫生,老闆娘是護士,工作是照顧阿公,班上每個人都替我高興,她們說碰上那麼好的家庭是我幸運!「良醫如父」的溫暖使我感到放心。

天不從人願,到了臺灣我才發現工作不是照顧老人,而是在雇主的私人婦產科裡工作,我又意外又猶豫。

車子停在一棟高大的別墅前,一位年輕、打扮亮眼而且穿著優雅的女人出來接我們。仲介介紹完後我和她打招呼,心裡還覺得自己好幸運,能夠在這個富有又有學問的家庭服務,真是我的好運。

不過,當時我並不知道,以為此秒幸運的誤會,要付出多少苦澀淚水作為代價。

五年中,我哭乾了眼淚,不是為了想家,而是為了要如何忍耐才能賺多一些錢寄回去讓孩子好好唸書。

我剛到不久,護士姐妹就跟我說,老闆娘在短短幾個月就換了六個幫傭,還打過一個印尼幫傭,每個人只做幾天就哭著離開了。我是第七個人,她們囑咐我千萬要小心這位難以應付的老闆娘。

過去五年,若是有越南籍產婦來診所做檢查,老闆娘就會讓我認識、協助翻譯;不然,平常她不讓我接觸任何越南人或是台灣人。她管束我就像個罪犯,訂四方報也要偷偷的訂;每次四方報出刊,護士姐姐都要幫我藏起來不讓老闆娘知道,不然誰曉得結果會多可怕。

剛到的頭幾天,她帶我看過家裡的用具,她說:「家裡的所有東西都很貴,工作時要小心,越南人是買不起的!」我感到十分難受,她又說:「我的衣服都二、三十萬,洗的時候千萬要注意;還有,這個包包要六十萬,妳一年的薪水也買不起,幫我拿出來時要襯上一層紙知道嗎?」

她又指著廚房說:「這是你吃飯的地方!」順手拿給我一雙筷子,兩個已經變色的舊塑膠碗,帶我走到地下室告訴我:「這是你睡覺的地方!」說是臥房,其實這個地方跟倉庫沒兩樣,大大的空間裡堆滿雜物,空氣霉濕。五樓明明有三間空房,但老闆娘不讓我住,每晚睡覺時我怕到直發抖,蓋上棉被大哭。

別墅總共有十層樓,我每天的工作是打掃診所跟「全家」,接著去市場買菜,回來煮飯給所有病人與雇主家四人吃,水要送到嘴邊,另外還要洗兩部汽車。每天要熬煮一天五次的草藥,老闆娘嘴不停的罵:她說炒這道菜要加蒜頭,我加蒜頭;她又說要加薑,我加薑-她又說要加蒜頭,她不斷罵我笨蛋。

有一天,我在用瓦斯爐煮菜的時候,她跑進來把火關掉,叫我要用電鍋煮,不能浪費瓦斯;隔天,我用電鍋煮菜,她又跑進來把電鍋關掉,叫我把菜換到瓦斯爐煮,不要浪費電。

她每每把有說成沒有,把沒有說成有,用各種話語咒罵我。有時候我回嘴:「明明是妳叫我做什麼,我就做什麼!」她就會像野獸一樣咆哮起來:「妳敢給我頂嘴!」動手準備打我,她兒子看到趕緊阻止。

我非常的憤怒,打電話給仲介,但他們以老闆娘的意見為主,威脅我說要是不在這裡工作的話就要回國。我心裡想,如果現在就回國的話,我哪裡有錢還銀行,擦掉眼淚,我咬牙繼續工作。

每次老闆娘出門時,老闆和其他護士姐妹就會一起教我煮各種菜,為了不讓她們失望,我盡力學習。三個月後,我已經會煮許多不同的菜,病人吃了都說很好吃。因為我的用心,很多病人出院時會不停感謝我,還送我很多衣服和生活用品。

老闆娘把去菜市場的任務全交給我,她錢出得少,卻喜歡吃好料!每次,我都要請她多給點錢,她就會一直咒罵我。她家裡發生不開心的事情,她也會全部發在我頭上。比如像是她兒子晚回家,她也會半夜把我叫醒來咒罵,叫我去洗她昂貴的衣服、拖地,或是洗廁所。

在家鄉,大家都已經沉浸在睡夢裡,而我居然在臺灣一個豪華的房子裡受這樣的委屈…我向老天爺祈禱,請保佑我身體健康和堅毅個性,讓我能夠繼續與這個女人周旋。

發生這種事已經很多次了:就是我剛拖完地,她回家卻連人帶鞋走進屋子,走了一會兒才脫鞋,然後,她把腳底抬高晾在我面前說:「看看!地板太髒了,趕快重拖!」有一天,我在擦桌椅時,她衝過來,抖了抖抹布大聲吼叫:「這張桌子要一百萬,妳六年的薪資都買不起!這裡的東西都很貴,如果弄壞了就別怪我。」

終於有一次,我無意弄壞了一把刀子,不但被她詛咒半天,還從我的薪水裡扣掉500元。

六年來,我每天早上只有一碗白飯或是白稀飯加鹽巴,頂多換成一個白饅頭;而她家的狗,卻是每天早上吃蛋糕,有時候還吃蛋燉中藥,另外天天都有在超市買的兩罐狗罐頭。這個世界上沒有一個地方像這裡,人與狗一起吃飯,甚至不如狗。

第一個三年到期,我要是想二度返回台灣必須回家鄉換簽證。回到家,大家看我骨瘦如柴感到很驚訝,個個問我是不是餓肚子了,我笑著說:「因為不太習慣臺灣的口味,就沒吃多少…」.

雇主家有十層樓,但我要卻要住在地下室,每天我要跑上跑下不曉得多少次,但卻不可以坐電梯,不然會被扣薪水!三個月後我的腳開始酸痛,老闆請護士幫我貼膏藥,然而不可以告訴老闆娘,不然她會趕我回國。每天早上起來我都要從地下室爬上去才可以慢慢的走。

前兩年,我的腳痛得受不了,醫生問我住宿怎麼樣?我告訴他我每天都要走十幾層樓梯,在地下室睡覺,這兩年來沒有休假。醫生嘆一口氣又跟我說,回去叫你老闆娘聘請別人來幫她工作,長期在地下室生活已經導致妳得關節炎…

他寫了幾個字給我的老闆娘,隔天我就被允許搬到五樓,但因為經濟的壓力我還是要繼續忍受。有很多次,我想逃出這個地獄,忍到第一個三年合約結束為止,之後就不會再回來台灣了。但是仲介說下次會幫我換雇主,我又花了2300美元簽下第二次合約。

第二度返回台灣,仲介騙我說沒辦法換雇主,不想做就要回國。我十分失望,但因為沒有人幫助,我只好天天承受女主人的侮辱和斥責。

不過,人到了忍無可忍的地步,就會站起來為自己爭一口氣。

第二次合約過了兩年,有一次老闆娘把我臭罵得很慘,還把整碗番茄醬甩到我臉上,我告訴她:「這五年來我受夠了,我一定會向勞委會告妳!」

說完我跑去拍照作證,相片館的人都知道這件事所以勸我趕快去報警。老闆娘叫人去各個路口阻擋我,當我回到家時,她還有臉拜託我別把事情鬧大。

我連躺在房間三天不理她,這時,「回國」這兩個字不讓我感到害怕。我告訴老闆娘:「只是因為生活貧困,我才在這個陌生的地方辛辛苦苦賺錢,這五年來你剝削我的勞力,我今天會向勞委會告你,是想讓你知道我們儘管窮,卻不賤,我們也跟任何人一樣有自尊心,甚至還更高!」。

老闆娘一直拜託我不要告她,她後悔了,甚至還坐在我旁邊假哭。我稍微出了點氣,我告訴她,明天我就回國,但是我希望你對貧困的人多一點良心,至少我們都是善良人。

聽到我的故事,朋友們都勸我先別回去,等合約結束再回去;老闆娘也來勸我,還答應我以後會對我好。到今天又過幾個月,老闆娘沒有以前那樣跟我大聲,也不再逼我吃腐爛的東西…

悲傷的淚水

文╱楊氏羅

翻譯╱月吉 Nguyệt Cát