Gửi tình cho gió 送愛到風

Gió thương yêu!

Đây sẽ là lá thư cuối cùng em viết về tình yêu em dành cho gió nên gió hãy để em được gọi gió đầy yêu thương như thế một lần nữa, một lần cuối cùng này thôi để tình yêu trong em sẽ thành nỗi đau mãi mãi.

Gió ơi, em đã nghĩ sẽ không bao giờ phải hối tiếc về tình yêu em dành cho anh và không bao giờ hối hận khi em đã dành chọn tình yêu thương cho anh nhưng giờ đây em đã nhận ra mình đã nhầm lẫn mất rồi. Sự thật về anh hiện ra trước mắt mà em cứ ngỡ như mình đang trong giấc mơ. Em sững sờ, cả cơ thể run lên bần bật, tim em đập loạn nhịp, em muốn tự biện minh cho anh, tự lừa dối lòng mình nhưng “giấy trắng mực đen” không lừa được người phải không anh? Tất cả đã hằn sâu vào trí nhớ em, em muốn nhắm mắt lại cố gắng xóa đi tất cả nhưng vô ích, có gì đó đang nhe nhói trong trái tim em rất nhẹ, rất khẽ mà vẫn đau. Cho dù em đã có linh cảm trước nhưng sự thật vẫn làm em bất ngờ vì chỉ có cách đó mấy tiếng thôi anh vẫn nói “yêu em nhất, chỉ mình em thôi” cơ mà. Em đau đớn như chết lặng đi, mắt ráo hoảnh, nỗi đau quá lớn đã chặn ngang dòng nước mắt của em, trái tim em như bị bóp nghẹn. Em muốn được đập phá, được gào thét, muốn được mắng anh cho thật thỏa mãn nhưng một chút kiêu hãnh còn sót lại trong em đã ngăn em lại.

Anh yêu! Em có lỗi gì với anh không? Hay em có lỗi vì đã yêu anh quá nhiều? Nhưng mất anh em không đau đớn bằng việc anh đã lừa dối em. Có một lần em đã nói với anh nếu anh là của em dù là một phút thôi anh cũng phải thuộc về em trọn vẹn nếu anh thay đổi em sẽ sẵn sàng buông tay anh không oán hờn, chỉ cần anh nói thật lòng. Vậy mà anh lại biến em thành người thừa trong thế giới của anh mà em không hề hay biết. Em chỉ là người con gái bình thường với một trái tim yếu đuối nhưng em không bao giờ lấy đi cái đã thuộc về người khác đâu anh. Chỉ tiếc rằng em không nhận ra điều này sớm hơn để bị biến thành một thứ đồ chơi trong trò chơi tình yêu của anh để khi anh tìm được thú vui khác anh đã bỏ rơi nó không chút luyến tiếc. Để lại trong trái tim ai đó sự hụt hẫng và đau đớn vô cùng.

Em khờ dại quá phải không anh, khi em đã để cho anh đùa cợt để cho anh biến em thành một con ngốc trong thời gian quá dài. Khi xưa mỗi lần anh nói: “Một người ơi, yêu một người nhất, nhớ một người nhất” em ngượng ngùng rồi cười nói “Ừ, biết là anh lừa nhưng em vẫn tin và rất vui”. Vậy mà bây giờ khi biết tất cả những gì anh dành cho em đều là sự lừa dối thì em thấy vô cùng đau đớn và tuyệt vọng. Em thấy mình thật bất lực khi tình yêu của em không đủ sức mạnh để níu kéo trái tim anh, bất lực khi em đã làm tất cả vì anh cũng không làm cho anh rung động. Yêu anh em đã quên mất cái tôi và lòng kiêu hãnh vốn có của mình chỉ cần thấy anh vui.

Anh yêu! Em giờ đây đang trở về là em, một cô bé của 3 năm trước: yếu đuối, nhu nhược, không niềm tin, không sức sống. Em tự soi mình trong gương mà không dám nhận ra chính bản thân mình. Trên khuôn mặt em đâu còn ánh mắt biết cười, vẻ mặt tươi tắn hàng ngày thay vào đó là một gương mặt mệt mỏi, ủ rũ. Hai năm trước anh xuất hiện lúc em tuyệt vọng nhất. Anh luôn kiên nhẫn lắng nghe em khóc, an ủi em. Anh luôn ân cần như thế, nhẹ nhàng như thế. Trái tim non nớt của em đã hoàn toàn ngoan ngoãn đi theo tiếng gọi tình yêu. Khi được tiếp nhận tình yêu của anh em chìm ngập trong niềm vui, và em cứ ngỡ như mình là cô bé hạnh phúc nhất thế gian này. Anh đã tiếp thêm cho em niềm tin, nghị lực vào cuộc sống. Và em cứ ngỡ như em sẽ mãi có được điều đó, rằng nó mãi sẽ thuộc về em…

Anh à, giờ đây những giọt nước mắt đang lăn dài trên đôi má em vì anh, liệu rằng anh có giây phút nào nhớ đến em rồi chợt xót xa không anh? Em mong có được một lời an ủi, những lời xin lỗi chân thành từ anh thì khi đó em cũng sẽ dịu lại và sẵn sàng chúc phúc cho anh và người con gái kia nhưng anh đã không làm vậy. Ngược lại anh đã nói một câu làm em vô cùng đau lòng: “Không phải em đã biết trước rồi sao?” Em đã biết được điều gì hả anh? Biết anh đã lừa dối đùa cợt em hay sao? Không, không em không bao giờ biết vì trong em anh không bao giờ bội bạc, không bao giờ lừa dối tình yêu. Em vẫn luôn tin tưởng, tôn thờ anh như vậy đó, lẽ nào anh không hiểu? Sao anh lại nói ra những lời lẽ như cắt xé trái tim em. Anh có thể sống bình thường, sống hạnh phúc vui vẻ trên nỗi đau của em mà không một chút hối hận day dứt lương tâm hay sao?

Em thật ngốc khi nghĩ rằng anh sẽ buồn, sẽ cô đơn lắm khi không có em bên cạnh, thật ngốc vì tự trách mình anh ốm mà mình ở xa anh quá nên không thể ở bên cạnh để chăm sóc anh. Em đâu biết rằng khi em sống bằng những kỉ niệm của hai chúng mình thì anh đang vui với người con gái khác, khi em cô đơn nhớ anh rồi lại ôm gối khóc thầm còn anh lại say đắm bên người con gái khác quên mất sự tồn tại của em. Em có xứng đáng bị đối xử như vậy không anh?

Kết thúc một mối tình, yêu thương, ngọt bùi xen lẫn đắng cay cũng đã từng nếm trải. Kết thúc đó không tránh khỏi những ghen tuông giận hờn. Nhưng anh à em sẽ không chỉ oán hận anh mãi đến suốt đời đâu, ngược lại em còn thầm cảm ơn anh, cảm ơn sự dối trá, phản bội của anh đã giúp cho em tỉnh ngộ và cho em thấy rằng anh không xứng đáng là người đàn ông để em có thể suốt đời thương yêu.

Tạm biệt anh, tạm biệt một thời khờ dại của em!

Minh Nguyệt

Gửi: chàng trai họ Nguyễn( 0975…376)