Ký ức đời tôi 人生的回憶

Tôi sinh ra trong một gia đình nông thôn miền núi nghèo ở tỉnh Hà Tĩnh. Nhà có 5 anh chị em, một anh trai đầu và 4 chị em gái, tôi là con thứ tư trong gia đình. Nhà nghèo con đông, trách nhiệm và gánh nặng ngày càng đè lên đôi vai của bố mẹ khi chúng tôi càng ngày càng lớn khôn. Bố mẹ tôi phải làm lụng vất vả, đầu tắt mặt tối, phải thức khuya dậy sớm để mò cua bắt ốc, mong sao cho các con mình có cơm ăn áo mặc. Cả cuộc đời của bố mẹ tôi chưa một ngày được thanh thản an nhàn, phải tần tảo ngày đêm cày thuê cuốc mướn và luôn lo nghĩ cho tương lai cho các con mình. Tuy cuộc sống của gia đình còn nhiều lo toan, vất vả thiếu thốn, nhiều về vật chất, nhưng trong nhà lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười của những đứa trẻ ngây thơ, làm cho không khí trong nhà lúc nào cũng ấm cúng và đầy ắp tình cảm. Tưởng rằng cuộc sống cho dù có khó khăn đến đâu thì rồi sẽ qua đi theo thời gian, và niềm an ủi hạnh phúc lớn nhất của bố mẹ tôi lúc này là khi chúng tôi ngày càng khôn lớn dần theo năm tháng. Nhưng rồi một ngày cuối tháng 10, năm tôi lên 7 tuổi thì tai họa đã ập xuống gia đình, và đã cướp đi sinh mạng của bố tôi. Bố ra đi bỏ lại mẹ và năm đứa con thơ… Sau ngày bố mất, mọi trách nhiệm và gánh nặng ngày nào của bố và mẹ cùng nhau gánh vác, thì giờ đây đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ. Năm anh em tôi giờ đã mồ côi bố giờ chỉ còn có mẹ, vì chăm lo cho các con mà mẹ đã ngày càng gầy yếu. Tôi chỉ mong sao mẹ có thể sống mãi bên chúng tôi để chờ ngày khôn lớn trường thành để được báo hiếu công ơn mẹ. Nhưng có lẽ vì những lo toan của cuộc sống và những gánh nặng của cuộc đời đã vắt kiệt sức mẹ. Và rồi không bao lâu sau ngày bố mất hơn 2 năm, vì một căn bệnh hiểm nghèo mẹ đã trút hơi thở cuối cùng trên bàn tay tôi để về đoàn tụ với bố ở thế giới bên kia. Bố ra đi rồi đến lượt mẹ, để lại 5 đứa con mồ côi với biết bao mất mát và đau thương. Và rồi thời gian qua đi, cuộc sống thì vẫn tiếp tục, 5 anh em tôi cứ sống theo cảnh nước chảy bèo trôi nhờ những củ khoai, củ sắn, những bát cháo cây rau và những bữa cơm lấy nước mắt làm canh đã nuôi anh em tôi lớn dần theo năm tháng.

Thời gian trôi qua, anh trai và 2 chị gái cũng lần lượt xây dựng gia đình, chỉ còn lại tôi và em út, gì Thành. Cuộc sống đã khó khăn, lại thêm vào cảnh chị dâu em chồng, nên tôi và gì Thành phải ra ở riêng. Ngày đó bố mẹ tôi có để lại 2 miếng đất, một miếng anh chị hiện đang ở, miếng còn lại cũng cách đó không xa. Thế rồi nhờ anh chị và bà con hàng xóm đã dựng cho hai chị em tôi một căn nhà để ở. Một cô bé mới hơn 10 tuổi phải sống một cuộc sống tự lập là một điều rất khó khăn, chứ đừng nói gì đến việc phải nuôi một đứa em chưa đầy 10 tuổi. Mà trách nhiệm này đã lẽ ra phải thuộc về người anh, nhưng người con trai duy nhất của bố mẹ, người anh của 4 chị em gái đã không làm được điều đó. Căn nhà làm xong, tài sản duy nhất của 2 chị em tôi là một chiếc giường tre, mấy cái nồi cũ và 2 cái bát ăn cơm. Nói là cái nhà vậy thôi, chứ đây chỉ là một túp lều, bốn bức tường bằng đất và 2 mái thì lợp bằng tranh. Ngày ngày việc làm chính của 2 chị em là ai kêu gì làm đấy, ai cho gạo lấy gạo, ai cho khoai lấy khoai, miễn sao hai chị em có miếng ăn qua ngày. Vì ngày đó chúng tôi đã làm được việc nên việc đâu mà có người thuê. Còn những lúc rảnh rỗi, không ai kêu làm gì thì hai chị em đi hái rau, mót từng củ khoai củ sắn và lên rừng bứt từng cây tranh đề về sửa lại mái nhà. Vì mùa mưa đến thì ở trong nhà chẳng khác gì ngoài trời. cuộc sống của hai chị em cứ vậy trôi qua với biết bao khổ sở và tủi hờn. Ban ngày đi làm, tối về thì hai chị em chỉ biết ôm nhau khóc, khóc cho đến khi ngủ quên lúc nào không biết…

Năm ấy khi tôi 19 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời người con gái, lúc đó tôi cũng được xem là một trong những hoa khôi của làng. Nên có rất nhiều anh chàng để ý và ngỏ lời yêu tôi, nhưng lúc đó trái tim tôi vẫn chưa một lần rung động. Cho đến lúc tôi gặp anh, anh không đẹp trai, nhưng hiền lành và một chút ga lăng, không giàu sang nhưng tình cảm lại dạt dào. Ngày ấy anh là bộ đội vừa xuất ngũ. Anh chỉ hơn tôi mấy tuổi, phải chăng từ nhỏ tôi đã thiếu thốn quá nhiều về tình cảm và thiếu sự quan tâm của người khác. Nên từ khi gặp anh, anh đã làm được điều đó. Anh hiểu tôi, quan tâm và dành cho tôi rất nhiều tình cảm. Không giống như những người khác, khi ở bên cạnh anh tôi cảm thấy tự tin hơn, và tất cả những muộn phiền đều tan biến. Thế rồi tình cảm của chúng tôi ngày một thân thiết hơn, anh ngỏ lời yêu. Tôi không biết vì tuổi trẻ bồng bột hay tại khát khao tình cảm, nên không một lời từ chối mà đã nhận lời yêu anh.

Nếu như trong cuộc sống quá khứ không bao giờ trở lại và tất cả mọi thứ đều không thể làm lại từ đầu, thì tình yêu của chúng tôi sẽ đẹp đẽ và hạnh phúc biết bao nhiêu… Nhưng vì nghịch cảnh của cuộc sống đã làm thay đổi tất cả. Anh là người đã có vợ con. Ngày trước anh lấy vợ lúc còn rất trẻ. Anh nói, vợ chồng anh lúc đó lấy nhau về con trẻ nên cuộc sống hơi khó khăn nhưng hai vợ chồng anh sống với nhau rất hạnh phúc. Nhưng sau khi cưới chưa được bao lâu, anh nhận được giấy báo đi nghĩa vụ, thế rồi anh phải chia tay gia đình và người thân để vào quân đội. Ngày chia tay, hai người tràn ngập nước mắt và nhớ nhung. Những ngày đầu trong quân đội, lúc nào anh cũng nhớ đến gia đình và người vợ thân yêu. Chẳng được bao lâu sau, người vợ thân yêu mà ngày đêm anh nhớ mong đã phụ tình anh để theo người đàn ông khác. Thời gian qua đi anh cũng đã làm tròn nghĩa vụ của mình và trở về đoàn tụ với gia đình và người thân. Nhưng sau ngày anh xuất ngũ trở về, thì vợ anh đã có một đứa con trai với người đàn ông khác. Anh đau buồn và thất vọng vô cùng!

Mặc dù vợ đã phụ tình anh nhưng anh luôn thương yêu cô ấy. Anh đã nói với vợ anh: “anh sẽ tha thứ tất cả lỗi lầm của em, nhưng em không được nuôi đứa trẻ”. Phải chăng lúc này anh quá ích kỷ, nhưng với chị đây có lẽ là một yêu cầu xứng đáng với tất cả lỗi lầm mà chị đã gây ra. Nhưng chị đã không làm được theo yêu cầu của anh, vì đứa trẻ là người vô tội và cũng là khúc ruột mà chị phải mang nặng đẻ đau, mặc dù chị vẫn còn yêu anh rất nhiều… Thế rồi bỏ lại tất cả, anh cũng đã đi tìm hạnh phúc mới cho riêng mình… Và rồi anh gặp tôi, anh cũng đã cho tôi biết toàn bộ quá khứ về anh. Tôi sẵn sàng bỏ qua tất cả. Nếu anh muốn cùng tôi làm lại từ đầu. Với tôi, mối tình đầu đã trao hết cho anh, thế rồi anh và gia đình cũng đã xin cưới tôi. Ngày cưới của chúng tôi đã được sắp đặt, tưởng rằng mọi chuyện đã an bài. Nhưng đúng thật, ở đời không ai biết được chữ “ngờ”. Hôm ấy chị quay lại và cầu xin anh tha thứ. Chị sẵn sàng đánh đổi tất cả để có được anh. Thế rồi vì một người đàn ông không có lập trường đã làm cuộc đời tôi đau khổ… Anh chia tay tôi với lời xin lỗi đơn giản, vì anh nói anh vẫn còn yêu chị ấy và cũng không muốn nhìn chị đau khổ…Còn nỗi đau khổ của tôi, sao anh không nghĩ! Những lời hứa, anh dễ dàng quên nhanh vậy sao? Lúc này tôi đã có thai với anh, mà anh vẫn chưa hề hay biết. Thực sự lúc ấy tôi cũng không biết mình phải làm thế nào. Nói với anh là tôi đã có thai với anh ư? Liệu anh có đủ can đảm để chấp  nhận sự thật này hay không? Còn tôi và đứa con trong bụng sẽ phải lo liệu thế nào nều đồng ý cho anh quay về với vợ mình. Bao nhiêu câu hỏi dằng xé tôi… Cuối cùng tôi quyết định xa anh, để anh lại với hạnh phúc của riêng mình, mặc cho người ta nói tôi là người con gái khờ khạo. Và từ đó tôi và anh đường ai nấy đi.

20 tuổi, tôi sinh con một mình với bao vất vả và sự khinh rẻ của người đời và anh em. Nhiều khi tim tôi đau như cắt khi con hỏi: “mẹ ơi! Bố đi đâu mà bố không về với mẹ con mình”. Tôi chỉ biết nói dối nó là: “bố con đang đi bộ đội chưa về”. Vậy mà nó cũng tin. Nhưng dường như nó linh cảm được điều gì đó vì càng lớn lên nó ít hỏi về bố nó hơn, vì mỗi lần đó là tôi lại buồn và khóc. Năm ấy khi con tôi 5 tuổi, vì cuộc sống khó khăn và vì lo cho tương lai của con, tôi đành gạt nước mắt gửi con cho em gái để vào Nam kiếm kế sinh nhai. Những ngày tháng khó khăn vất vả kiếm kế sinh nhai, tôi đều cồ gắng vượt qua, mong tiết kiệm được chút tiền gửi về cho con. Nhưng vì điều kiện cuộc sống và áp lực và nhiều đêm phải thức trắng vì nhớ thương con nên tôi đã lần lâm bệnh. Cũng may nhờ các anh em hết lòng giúp đỡ, trong đám bạn đồng nghiệp của tôi có anh T (chồng tôi sau này). Sau một thời gian tôi trở về đoàn tụ với gia đình, hai mẹ con lại được sớm tối bên nhau. Vào một buổi chiều nhạt nắng, có anh bạn cùng làng đến nhà tôi chơi, đi cùng anh là T. Anh giới thiệu: “H ạ! Đây là chú T bạn của anh, chắc hai người biết nhau. Vợ chú ấy xấu số đã sớm ra đi, để lại cho chú ấy hai đứa con thơ cảnh gà trống nuôi con. Em cũng biết đó, anh thấy em và chú ấy có hoàn cảnh giống nhau. Nên anh mong hai người cùng nắm tay nhau đi nốt quãng đường còn lại…” Thế nhưng tim tôi đã chết, đàn ông với tôi là vô nghĩa và cũng không hề yêu anh. Trước sự động viên của hàng xóm và gia đình, mong tôi có chỗ dựa sau này. Cuối cùng tôi quyết định lấy anh mà không có tình yêu. Về làm vợ anh, tài sản không có gì hơn ngoài một túp lều tranh, một cái giường tre ọp ẹp và hai đứa con thơ. Vậy mà tôi đâu có một lời than trách. Vì hoàn cảnh của tôi cũng nào khác gì anh. Tôi chỉ mong anh là một người chồng có trách nhiệm, hiểu tôi, biết thông cảm và biết tha thứ. Vậy mà sau khi lấy anh về, tôi mới biết, tôi là người vợ thứ 3 của anh. Nhưng tôi bỏ hết tất cả quá khứ. Tôi không biết tại số phận tôi bạc bẽo hay đã nhầm. Chẳng được bao lâu sau ngày cưới thì tôi đã biết anh là một người đàn ông vô trách nhiệm, rượu chè be bét, vũ phu. Cưới nhau chưa được bao lâu thì tôi có thai, những ngày mang thai tôi cũng phải tất bật để lo toan cho cả gia đình. Không một ngày nghỉ ngơi! Vậy mà anh không một lời động viên, chăm sóc mà ngược lại đã mấy lần xuýt làm tôi sảy thai vì thói vũ phu của anh. Hơn 270 ngày mang thai, tôi cũng đã sinh cho anh một nàng công chúa. Vậy mà anh không những không vui mừng mà anh càng buồn và thất vọng vì tôi không sinh cho anh được một đứa con trai. Sau khi sinh con, anh đã nát giờ lại càng nát hơn, công việc bỏ bê. Bao buồn bực trút lên đầu tôi chưa đủ, mà anh còn lôi các con ra đánh những trận thừa sống thiếu chết. Vì cuộc sống khó khăn, tôi không muốn sinh thêm con. Nhưng với niềm hy vọng mong anh thay đổi, tôi sinh cho anh lần lượt hai thằng con trai. Sau khi có con trai, anh có phần nào thay đổi nhưng vẫn luôn xem thường và trách mắng tôi. Cuộc sống thực sự khó khăn, tôi làm lụng vất vả mà bữa cơm gia đình vẫn rất đạm bạc.

Thế rồi năm ấy ở tỉnh tôi có phong trào xuất khẩu lao động sang Đài Loan, tôi trăn trở rất nhiều mong có cơ hội cải thiện cuộc sống và lo cho tương lai của các con say này được tốt hơn. Sau hơn hai mươi ngày học tiếng Trung ở TP Hồ Chí Minh, tôi là 1 trong 3 người may mắn trúng tuyển. Ngày chia tay, nước mắt tôi vẫn không ngừng rơi vì thương Nam con trai tôi. Giờ đây tôi ra đi, xe đã lăn bánh để lại một mình nó bơ vơ thẫn thờ không biết đi đâu và về đâu…Nó đã về nhà ngoại ở với gì, em gái tôi!

Đặt chân đến Đài Loan, nơi mảnh đất phồn hoa, mọi thứ với tôi đều xa lạ, nhớ nhà nhớ con tôi đã khóc hàng đêm. Tôi được môi giới đưa đến một nhà chủ ở Đài Bắc chăm sóc một ông cụ. Ông chỉ biết nói tiếng Đài, ngôn ngữ bất đồng công việc càng khó khăn hơn, nhưng tôi vẫn chăm sóc cụ tận tình. Được một năm, tiếng Đài của tôi vẫn không khá hơn là mấy tôi xin môi giói được chuyển chủ. Tôi chăm sóc một ông cụ ở Đài Trung. Gia đình chủ là một gia đình trí thức. Họ yêu quí tôi, ngược lại tôi cũng nhiệt tình chăm sóc cho ông cụ như người cha đáng kính của mình. Thời gian bên này, những lá thư gửi đi gửi lại là niềm động viên tinh thần duy nhất của tôi với những lời quan tâm hỏi han của anh. Tôi tưởng thời gian xa nhau, đủ để anh làm lại chính mình. Tôi vẫn còn nhớ trong thư anh viết cho tôi: “ở nơi đất khách quê người, em cố gắng làm việc và nhớ giữ gìn sức khỏe. Anh biết ngày trước đã có lúc anh đối xử với em không tốt. Anh mong rằng em sẽ hiểu và tha thứ cho anh…”

Sau 3 năm, những đồng tiền tôi làm việc miệt mài không quản khó khăn đều gửi về cho chồng nuôi con ăn học. Và anh cũng đã làm được một căn nhà khang trang. 30 ngày nghỉ phép ngắn ngủi, tôi nao nức chờ đợi. Ngày trở về, tôi vui mừng khôn xiết, vì nhìn các con đã khôn lớn hơn nhiều, vui hơn nhiều khi thấy chồng và các con được ở trong căn nhà khang trang mà nó được làm từ mồ hôi nước mắt của tôi. Tôi lúc ấy thực sự rất hãnh diện. Ngược lại tôi rất thất vọng về anh. Vợ chồng xa cách bao nhiêu năm vậy mà anh… Ngỡ ngàng hơn khi vừa về đến nhà, thì người cầm sổ sách đến đòi nợ, hỏi anh tôi mới biết… Bây giờ tôi mới hiểu vì sao trong thư anh biết cho tôi như vậy… Thế rồi tôi đành chấp nhận và trả hết những món nợ kia cho anh. Vậy là 3 năm trời làm việc vất vả giờ tôi không còn một xu, cũng như tôi và anh đã cạn tình. Tôi vẫn ân hận với Nam con trai tôi vì đã không làm được gì cho riêng nó. Thời gian lần 2 đã hết, tôi quyết định sang lần 3 vì nghĩ không thể sống chung với anh va muốn lo cho các con đầy đủ đến khi trưởng thành. Công lao của tôi đã được đền bù xứng đáng. Tôi vui mừng khi trở về các con tôi đã thực sự trưởng thành. Hai con gái anh giờ đây đều đã làm mẹ. Con gái tôi mới ngày nào con khóc nức nở lúc mẹ vắng nhà, giờ đây đã trở thành một thiếu nữ. Hai con trai tôi cũng đã lớn lắm rồi. Và đặc biệt là Nam con trai tôi, giờ đây đã thực sự trưởng thành và đã biết sống một cuộc sống tự lập.

Đã nhiều lần suy nghĩ, lần này trở về tôi quyết định nói toàn bộ sự thật về quá khứ cho con trai tôi biết. Tôi không có ý định xen ngang hay phá vỡ hạnh phúc gia đình của bố nó, chỉ đơn giản tôi phải có nghĩa vụ cho nó biết. Tôi đã tìm gặp anh chị và chủ động nói hết sự thật… Nghe xong anh chỉ biết ngậm ngùi không nói được gì hơn. Anh tỏ ra rất đau lòng khi biết mình có một thằng con trai đã sinh ra hơn 20 năm nay mà anh không hề hay biết và chăm sóc cho nó được một ngày. Hơn 20 năm gặp lại anh tôi vẫn còn chút lưu luyến khi gặp anh, vì tình yêu ngày nào tôi vẫn dành trọn vẹn cho anh. Anh cầu xin tôi tha thứ, mong được nhận con để bù đắp lại cho mẹ con tôi. Nhưng tôi đã mất hết niềm tin vào anh. Còn chị phải chăng cũng thấu hiểu được hoàn cảnh của tôi, chị mong sao mẹ con tôi tha thứ cho anh, và sẵn sàng chia sẻ tình cảm của anh cho mẹ con tôi. Nhưng với tôi, nếu tôi thực sự muốn chia sẻ dành giật tình cảm này với chị, thì tôi đã làm hơn 20 năm rồi. Nam con tôi giờ đã trưởng thành, quyết định thế nào đều phụ thuộc vào nó. Hơn 20 năm sống trong tình thương của mẹ, nó chỉ nhìn thấy bố trong giấc mơ. Vậy mà giờ đây kêu nó phải nhận một người bố, dẫu biết là bố đẻ của mình, nhưng với nó đây là một điều rất khó xử. Vì những lúc tôi buồn nó vẫn thường an ủi tôi rằng: “mẹ ạ! Con không có bố cũng không sao. Con chỉ cần có mẹ là đủ rồi và tình cảm của con, con chỉ muốn dành hết cho mẹ. Và con cũng không muốn san sẻ cho ai hết”. Dù nó quyết định thế nào, tôi sẽ tôn trọng quyết định của nó. Nó là niềm tự hào của tôi. Một đứa trẻ sống trong xã hội bây giờ, không có cha thiếu sự chăm sóc của mẹ thì rất dễ hư hỏng, và dễ lầm đường lạc lối. Nhưng không! Nam đã làm được điều mà tôi mong ước. Ở với gì, Nam vẫn luôn nghe lời gì dạy bảo. Nam vẫn luôn là một người con ngoan của tôi, vẫn là người anh tuy không ở chung với nhau, nhưng vẫn luôn biết quan tâm các em…

Số phận của tôi giờ đây dường như đã sắp đặt. Tôi dự tính say này về nước sẽ ở chung với Nam con trai tôi. Nhưng tôi vân còn 2 điều rất áy náy và khó xử. Mong được các bạn đọc Bốn Phương góp ý và chia sẻ.

Thứ nhất: Tôi và chồng tôi

Mặc dù tôi đã quyết định sau này về nước sẽ không sống chung với anh nữa. Nhưng anh tuyên bố sau này tôi về phải sống với anh. Tôi lấy anh gần 20 năm trời nhưng anh chưa cho tôi một ngày được hạnh phúc. Nếu không sống chung với anh nữa. thì tôi thương và thấy có lỗi với các con tôi và chắc bọn chúng sẽ hận tôi lắm, vì chúng chỉ nghĩ tôi đã bỏ rơi bố con nó. Và tôi phải nói và làm như thế nào để các con tôi hiểu được hoàn cảnh của tôi?

Thứ hai: Tôi và người tình hơn 20 năm về trước

Giờ đây anh vẫn thường gọi điện động viên, an ủy tôi. Và ở nhà anh vẫn thường qua lại với anh chị em tôi, nhưng tất cả mọi chuyện vẫn chờ tôi quyết định. Tôi nói ra sự thật ấy là vì con trai tôi, chứ anh chỉ là quá khứ mà thôi. Nhưng tôi sợ sau này tôi về, anh vẫn cứ thế qua lại với mẹ con tôi, thì rồi lời đồn và tiếng tăm của thiên hạ sẽ càng làm cho các con tôi hiểu lầm và giận tôi nhiều hơn. Mặc dù tôi không có ý gì cả, thật sự tôi không biết mình phải làm như thế nào?

 

Nguyễn Thị Hành, Hà Tĩnh

0987 112 544 – 0973 076 845