Người cha bệnh 生病的父親

 

Ba ơi…ba ơi!!! Vừa gọi tôi vừa nắm chặt và lung lay cánh tay của ba. Ba ơi sao mẹ lâu về vậy? …Ừhm…Sao lâu quá vậy ba? Ba quay sang nhìn tôi xoa đầu khẽ cười:  “gắng chờ đi con, mẹ cũng sắp về rồi..”, còn em tôi cũng đang ngọ nguậy và rúc vào cạnh ba.

Đêm rằm tháng tám trăng sáng rọi xuống thềm hè, ba bố con tôi trải chiếu nằm ngoài thềm nhà cho mát. Trăng đêm đó rực sáng làm tôi cứ nhớ mãi. Nhưng điều tôi muốn chia sẻ với mọi người không phải vì đêm trăng sáng, mà vì câu chuyện của ba.

Điều này tôi muốn chia sẻ với mọi người từ lâu, nhưng con người ai cũng mặc cảm, ai cũng sợ bị người khác chê cười về những nhược điểm của mình, về những điều bất bình thường của người thân của mình.

Nghe câu nói của ba với chị em tôi ít người nghĩ ba tôi là một người bệnh. Bệnh của ba tôi không phải dùng thuốc là có thể chữa khỏi được, còn nói dùng tâm thì chỉ là một phần, ba mắc bệnh tâm thần khi chúng tôi còn nhỏ.

Điều đó xảy ra sau một thời gian ba nhập ngũ trở về. Ngày đó nếu có tiền chắc ba tôi bệnh không nặng như thế. Chỉ vì quá nghèo, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc cuộc sống gia đình tôi đầy màu u ám.

Ba tôi bị bệnh, bà nội thương con nhưng chẳng thể giúp gì được cho con. Vậy là ba mang gánh nặng cả một đời, bệnh về cả thể xác lẫn tinh thần.

Ngày đó ba đi nhập ngũ hơn một năm thì được về phép chơi một tháng. Một hôm trong lúc ba đang giúp bà nội xới đất trồng khoai ở ngoài ruộng thì mẹ và bà ngoại đi chợ về qua. Từ ánh mắt đầu tiên ba và mẹ đã có tình cảm với nhau, và tình yêu của họ bắt đầu từ đó. Được sự tán thành của hai bên gia đình cộng với thời gian tìm hiểu tâm đầu ý hợp hai người đã về sống chung một nhà từ đó.

Ông bà nội cho ba mẹ tôi ngôi nhà nhỏ và một mảnh vườn ngay cạnh đó. Ba tiếp tục quay trở lại quân ngũ, mẹ ở lại chờ ba trở về. Năm tháng đó mẹ có bầu tôi. Một năm sau ba trở về, lúc đó tôi cũng mới chỉ được mấy tháng. Ba mừng lắm, niềm hạnh phúc được làm cha của ba khiến mọi người cũng phải rơi nước mắt. Tôi nghe kể, ngày ba vừa về đến nhà, ba vứt ba lô xuống chạy tới ôm hôn tôi: “ con gái của ba đây ư, ôi con gái bé bỏng, ôi công chúa của ba…”, hạnh phúc nhất vẫn là mẹ tôi, người phụ nữ ngày đêm một mình khắc khoải đợi chồng…

Thế rồi nỗi đau chiến tranh đã cướp đi mọi thứ trong gia đình tôi sau khi ba xuất quân khỏi quân ngũ quay trở lại quê hương ít tháng. Mọi người thường thấy ba có nhiều hành động kỳ quặc, quái lạ. Ba thường hai mắt nhắm lại, miệng lẩm bẩm, mồm nói huyên thuyên rồi lại cười, lúc thì hai mắt trợn ngược nổi hết cả con ngươi. Nhiều lúc ba cười như điên như dại khiến mọi người đứng tim, khiếp sợ. Có những đêm ba không ngủ, ba cũng chẳng cho ai ngủ, ba chửi bới, khóc lóc, có lúc hét toáng lên: “nó đến đấy, nó đến đấy…trốn đi…”. Cứ những lúc như vậy tôi và nhỏ em sợ hãi ôm chặt lấy nhau gòn gọn ở cuối giường. Bà nội, ông nội và mẹ tôi luôn túc trực bên cạnh ba. Nhưng những lúc ba lên cơn như thế chẳng ai dám lại gần, hết lúc nói điên điên khùng khùng lại lên cơn đập phá, ba gọi ông bà nội tôi là con kia thằng kia, gọi mẹ tôi là: “con cái đâu ra đây cho tao..”. Ôi, lúc đó chẳng nói trẻ con như chúng tôi, đến ông bà nội, mẹ tôi đều sợ nhũn cả người. Ông bà nội tôi luôn mồm kêu: “ con ơi thôi đi ngủ đi con, bố mẹ xin con đấy”, mẹ thì dắt hai chúng tôi ra sau giếng phía bờ ao ẩn vì những lúc như thế ba đâu còn là ba nữa, ba bị ma xui quỷ khiến… Có bao nhiêu bát đĩa, cốc chén nhìn thấy cái gì là ba đập hết. Ông bà nội và mẹ ngày đêm lo lắng cho sức khỏe của ba. Mọi người chạy chữa, cầu cứu khắp nơi, tốn bao nhiêu tiền của nhưng bệnh tình của bố tôi vẫn không hề thuyên giảm mà ngày càng nặng. Có một hôm nghe người mách, bà giấu ba đốt 3 lá bùa, lấy tro bỏ vào cốc nước đợi lát ba uống. Nhưng nào ngờ bị ba phát hiện, hai mắt ba trợn trừng trừng, đỏ ngầu ngầu quát lớn làm bà nội giật bắn rơi vỡ cả ca nước. Ba quát: “ mụ kia mụ định giết con trai mụ à”, rồi ba cười tiếng cười ghê rợn khiến tôi đang chơi ở ngõ giật bắn cả mình vội vứt đồ chơi chạy đi tìm mẹ…

Nhà ông bà nội đã nghèo lại càng nghèo hơn. Nhà có gì ông bà đem bán hết, nhưng kết quả chạy chữa cho ba cũng chỉ trong vô vọng. Lo lắng cho chúng tôi, ông bà nội khuyên mẹ tôi dắt chúng tôi về bên ngoại, còn ba để ông bà chăm sóc. Cho dù ba điên nhưng chưa bao giờ ba động đánh ông bà nội. Còn mẹ, sau một lần suýt bị mất mạng dưới tay ba thì mẹ chuyển hẳn về ngoại sống. Mấy tháng năm dành dụm cộng với số tiền vay mượn tiền của mọi người mẹ mua được miếng đất, xây một căn nhà nhỏ và 3 mẹ con sinh sống, nhưng mỗi lúc ba lên cơn bà nội lại chạy lại tìm mẹ. Cái nghèo cứ như thế bủa vây lấy mẹ. Mẹ tôi đành bỏ hai chúng tôi cho bà ngoại và lên Hà Nội buôn bán kiếm tiền trả nợ, lo cho các con. Chị em tôi sống thiếu vắng bóng mẹ, không có tình thương của ba nhưng may mắn có bàn tay yêu thương chăm sóc của ngoại. “Ngoại ơi, công ơn cha mẹ sinh thành cũng không bì được với công ơn chăm nuôi của ngoại…ngoại ơi, con thương ngoại lắm, ngoại và mẹ là hai người con thương yêu nhất, con cầu mong ngoại được sống lâu để con được báo hiếu”. Xa mẹ, có cha mà cũng như không, từ nhỏ tôi đã biết làm đủ mọi việc. Những ngày ở cùng với ngoại, ngoại dạy tôi đủ việc. Năm tôi 13 tuổi, ngoại phải đi chăm con cho các bác, các cô nên tôi được bên nội đón về ở cùng. Ở với nội được một năm, tôi bảo mẹ sửa ngôi nhà trước kia ba mẹ từng ở để tôi ở nhà chăm em. Từ ngày hai chị em sống, tôi trở nên tự lập hơn, tôi vừa trông nhà, vừa chăm em. Năm tháng trôi đi còn biết bao nhiêu chuyện xảy ra đối với gia đình tôi nữa…

Thôi khuya rồi nếu có thời gian mình sẽ tiếp tục tâm sự cho các bạn và anh chị trong báo và độc giả nghe nha. Bây giờ thì mình dừng bút đây.

Phạm thị Hiền

Kim Động – Hưng Yên