Gia đình chồng không quan tâm, cuộc sống khác gì địa ngục 夫家不聞不問,生活與地獄沒兩樣

Xin chào báo Bốn Phương!

Mình tên là Kim Anh, tâm trạng của mình hiện giờ buồn lắm nên muốn viết thư bày tỏ cùng báo Bốn Phương và bạn bè gần xa ở trên đất Đài Loan này.

Mình sinh ra trong một gia đình không giàu có như người ta nói, nhưng cũng đủ để bươn trải. Cha mình là một người ham cờ bạc nên nhà cửa đất đai đều bị ông bán hết rồi ly dị mẹ, sau đó ông đuổi ba mẹ con mình về quê ngoại với hai bàn tay trắng.

Lúc đó mình thì mới học lớp 3, chẳng giúp đỡ gì được cho mẹ. Vì cuộc sống khó khăn nên mẹ phải bỏ hai đứa em mình cho ngoại nuôi, mẹ dẫn mình đi lên thị trấn Gò Quao (Kiên Giang) mưu sinh. Một vài năm sau cuộc sống có khá hơn, mẹ rước hai em về cùng ở để học hành.

 

Năm mình 12 tuổi, thấy cuộc sống mẹ quá vất vả và khó khăn, trong khi đó mẹ con mình phải ở nhờ nhà người dì ruột hết năm này qua năm nọ, vì sợ mẹ lo cho mình không nổi nên mình không muốn đi học nữa. Lúc đó mình có chị bà con lấy chồng Đài Loan nên mình cũng muốn, mình mong được lấy chồng qua đây để có cơ hội đi làm, như vậy sẽ có tiền giúp đỡ mẹ và lo cho hai em đi học.

Nhưng số phận không mỉm cười với mình, gia đình chồng rất khó khăn, ba mẹ chồng đối xử với mình không tốt. Mẹ chồng mình rất hay cằn nhằn, bà rất ích kỉ với mình, mình vào làm dâu hơn hai năm rồi nhưng hình như bà chưa từng mua cho mình một bộ đồ mới, tiền sài vặt cũng không, mình cũng không được mua đồ mình thích hoặc đi ra ngoài tự do, đôi khi mình muốn mua những đồ vặt thì phải kêu chồng nhịn tiền đi làm để dành tiền cho mình mua đồ. Có một lần mình kêu dì chồng mua giúp sữa dưỡng da, lúc đó mẹ chồng cũng cùng mua, dì chồng nói là tặng mình, nhưng mẹ chồng mình lại lấy tiền của mình.

Mình sống rất tù túng và tẻ nhạt, một tháng hầu như chỉ ra ngoài chơi một hai lần, còn không thì ở nhà suốt.

Mình thì không làm ra tiền, nhưng mỗi lần mình nhắc tới chuyện đi làm thì bà hứa lần hứa lựa. Có lần mình hỏi thế này: “mẹ coi thế nào, con định đi làm kiếm ít tiền sài vặt, muốn mua gì, sài gì cũng có, chứ ở nhà không có tiền sài". Bà quay mặt chỗ khác trả lời một câu ngắn gọn: “mày ma sài (dùng) gì?”

Còn chồng mình thì cũng không giúp gì được mình, anh ấy làm tới tháng lãnh lương nhưng lương anh tháng nào sài hết tháng đó, chẳng cho mình hay mua sắm gì cho mình hết. Mình đã nhịn nhục hơn hai năm rồi, giờ mình buồn lắm.

Mình giờ đôi lúc muốn nghĩ bậy, có lần mình muốn bỏ về Việt Nam chứ thế này hoài mình chắc chịu không nổi.

Mình giờ buồn nên viết thư gửi đến báo, mong nhận được sự chia sẻ của chị em

Thân chào các bạn!

 

大家好!

我的名字叫金英,我現在的心情很糟,因此想要寫一封信與四方報讀者分享。

我出生於一個平凡的家庭,家裡不是非常有錢,但也不是窮得過不了日子。爸爸因為愛賭博,所以家裡的財產全都被他賣光,他也和媽媽離婚了,當時我才念小學三年級,幫不上媽媽的忙。因為生活過得太辛苦,媽媽不得已,只好把兩個妹妹留下來給外婆養,帶著我一個人到堅江省謀生。幾年後生活好過些,媽媽才接妹妹們回來一起住。

我十二歲的時候,媽媽過著很艱苦的日子,年復一年,我們母女倆都住在阿姨家,而我擔心媽媽無法承擔我上學後所帶來的壓力,因此我休學了。當時我知道有一個嫁到台灣的表姊,所以我也想嫁過去,希望可以一起跟媽媽負擔生活。

不過事情沒像我所想像的那麼容易,我的公婆家也很貧困,公婆們待我也不好。婆婆常常跟我抱怨,對我也非常自私。我當她家的媳婦至今已經二年多,但她從來沒給我買過任何東西,零用錢也沒給,我不能買我喜歡的東西,更誇張的是我連外出都沒有自由。如果要買什麼東西,都是叫老公省下他的工作錢買給我。有一次,我請老公的阿姨幫我買保養品,婆婆也跟著一起去,阿姨說保養品是要送給我的,但我婆婆卻要收我的錢。

我的生活真得很無聊,每個月頂多只能外出兩次,不然都是待在家裡。

我賺不到錢,所以每次我都跟她說我想去上班,她也都答應我了。但有一次我又問她:「你看怎麼樣,我想去外面賺一些零用錢,想買什麼,花什麼才會有錢買,在家沒什麼錢。」我婆婆卻轉過頭去,只說一句:「你要用什麼?」

我老公確實也都幫不上什麼忙,他每個月領到錢就花光光,也沒給我買什麼東西。我已經忍了兩年,真的感到很失望。

我有時候會想還是回越南去好了,再這樣下去或許會受不了。

我寫這封信是希望能夠收到大家的勸導,我真的感到很傷心!

感謝大家!

 

Pham Kim Anh-Cao Hùng

0918-723 293

范金英-高雄