Kỷ niệm ngày xưa ơi 故鄉啊 我回來了

Thời gian dần trôi, thế là đã 4 năm xa lìa quê hương, xa lìa mái trường và cả thời hoa bướm mơ mộng của những ngày tháng đẹp…

Vừa học xong cấp III thì tôi đã lập gia đình sang Đài Loan sinh sống, bỏ lại sau lưng những kỷ niệm của cái tuổi “ăn chưa no lo chưa tới” và bước vào hành trình của thế giới mới. Nhưng những tháng ngày ấu thơ ấy không bao giờ phai mờ trong trí óc tôi. Vốn sinh ra trong một làng quê nghèo khó, được cắp sách tới trường là một điều không dễ. Chính vì vậy, học tập là mục đích hàng đầu của tôi.

Còn Tuấn thì khác, Tuấn là con của một gia đình nghèo khổ nên rất cần cù, ham học nhưng khả năng ấy không thể phát triển tiến xa hơn khi hoàn cảnh không cho phép. Nhưng không vì giữa hai tình cảnh mà chúng tôi mất đi tình bạn quý giá đó. Tôi nhớ rất rõ, chiều thứ bảy hàng tuần mỗi buổi tan trường, tôi và Tuấn lại chạy ra cánh đồng hoang dưới bóng tram thả diều và cùng tâm sự.

Ngày tháng dần trôi, tuổi thơ của chúng tôi cũng ngày càng gắn bó, thắm thiết hơn. Tưởng đâu dòng đời đơn giản, nào ngờ vừa học đến phổ thông năm đầu tiên thì ba tôi ngã bệnh, gia đình tôi bắt đầu gặp khó khăn. Mẹ thấy vậy nên nói với tôi rằng: “Gia đình mình đang túng thiếu, vậy con nghỉ học nhé!”

Trong lòng tôi cảm thấy rất buồn, nhưng không vì thế mà tôi nản chí, càng nhìn vào tình cảnh hiện tại, lòng tôi càng có thêm nghị lực quyết tâm vượt qua giai đoạn này để tiến tới sự tìm tòi trên con đường học vấn. Thế rồi, tôi quyết định sáng đi học, chiều về cùng Tuấn cắt cỏ bán cho các chú nuôi bò trong xóm.

Mặc dù chưa từng làm những việc này, nhưng khi bắt tay vào việc tôi rất miệt mài và có quyết tâm vượt qua số phận. Lúc đầu, tôi thực sự không biết cắt cỏ như thế nào, nhưng có Tuấn ở bên dạy cho tôi từng li từng tí, thế là cuối cùng tôi cũng không phụ lòng Tuấn. Ngày đầu tiên nhận được số tiền mà mình tự làm ra, tôi rất vui và quý trọng. Bấy giờ tôi mới hiểu đồng tiền ba mẹ đã kiếm ra và nuôi dạy tôi đến ngày hôm nay đã phải đổi bao sự khổ cực. Nước mắt tôi rưng rưng, dường như Tuấn hiểu được suy nghĩ của tôi.

Thấy vậy, Tuấn tội nghiệp tôi quá liền chạy về nhà lấy số tiền mà Tuấn đã dành dụm mấy tháng trời đem ra cho tôi vay. Tôi e ngại không dám lấy, mặc dù khi nhìn thấy, tôi rất muốn nhận ngay, nhưng nghĩ gia đình Tuấn cũng gặp khó khăn không khác gì gia đình tôi, sao tôi nỡ nhận tiền của Tuấn được? Thế nên tôi từ chối. Tuấn hiểu rất rõ tình trạng của tôi trong lúc này nên bảo tôi rằng: “Vi đừng ngại, mình vẫn còn tiền mà!” rồi Tuấn liền móc trong túi áo ra tờ 50 ngàn đồng: “Nhận đi!” Thấy Tuấn nói như vậy, tôi không ngần ngại nữa và chìa tay ra nhận: “Cảm ơn Tuấn! Khi nào mình có sẽ gửi trả nhé!”

Tuấn cười vui vẻ với nụ cười trìu mến. Trong lòng tôi tự nhủ, phải học tốt và ráng làm giúp đỡ gia đình để vượt qua giai đoạn khủng hoàng này mới được. Và cứ như thế, tôi đã hoàn tất 3 năm học phổ thông. Nhưng đến lúc này, gia đình không thể tiếp tục cho tôi học lên. Chính vì vậy, tôi quyết định lấy chồng Đài Loan xem có thể cải thiện cuộc sống hay không.

Thế là ngày ấy cũng đến, tôi từ giã gia đình, từ giã quê hương, từ giã thời thơ ấu, từ giã người bạn cùng quê tri âm, tri kỉ. Lúc đầu tôi không thể chịu nổi sự ly biệt ấy. Gần ngày lên đường, tôi hẹn Tuấn ra cánh đồng hoang, nơi đã để lại nhiều kỉ niệm ấn tượng khó quên trong đời tôi.

Tôi ôm Tuấn và khóc thật to như một đứa trẻ không muốn rời xa mẹ, khóc trong sự chia ly, khóc trong sự hoài niệm. Tuấn nhìn tôi với đôi mắt cảm thông, tay vỗ nhẹ lên vai tôi khuyên bảo: “Thôi mà, có gì đâu mà khóc, ai lớn lên cũng đều có con đường riêng để chọn, và Vi cũng vậy, đừng buồn nữa. Vi à! Qua bên ấy hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe và hãy nhớ rằng nơi quê nhà luôn có gia đình Vi và Tuấn luôn ủng hộ Vi bất cứ lúc nào khó khăn hay vấp ngã trong cuộc sống. Cố gắng lên Vi nhé!”

Tôi cầm tay Tuấn và nói trong nghẹn ngào: “Cám ơn Tuấn, mình sẽ sống tốt và sẽ khắc ghi nhưng lời mà Tuấn đã nói hôm nay. Tấm lòng của Tuấn, Vi sẽ ghi mãi trong tim…” Vậy là chúng tôi chia tay nhau kể từ dạo ấy…

Thấm thoắt cũng đã bốn năm trôi qua, giờ đây tôi đã trở về với tháng ngày xưa cũ. Vừa về đến nhà thăm ba mẹ, tôi liền chạy ra cánh đồng hoang ngày xưa. Nhưng giờ đây mọi vật đã đổi khác. Cánh đồng hoang khô cằn hồi ấy, giờ đây với đôi bàn tay của con người đã cải biến thành những ngôi nhà xinh xắn, hợp lại thành một khu phố nhộn nhịp.

Nhưng lạ thay, cây tram kỷ niệm của chúng tôi vẫn hiên ngang, nghiêng mình chắn gió, sai cành trĩu quả cho các em nhỏ trong làng. Ba mẹ kể, khi cánh đồng ấy được bán đi để xây nhà, người ta định chặt bỏ bóng cây kỷ niệm của chúng tôi thì bị Tuấn phản đối (mảnh đất ấy là của gia đình Tuấn) vì Tuấn muốn khi tôi trở về sẽ nhìn thấy cảnh ấy mà vui mừng khi những ngày tháng xưa ấy vẫn còn và sống mãi theo thời gian.

Nhưng buồn thay, vì hoàn cảnh mà Tuấn đã rời xa quê hương, xóm làng lên thành phố lập nghiệp, thỉnh thoảng mới về một lần. Ngày hôm nay, khi nhìn thấy cảnh cũ mà lòng tôi bỗng nhớ đến người xưa, nhớ về những tháng ngày đã qua mà khóe mắt cay cay…

Trong lòng tôi thầm gọi: Tuấn ơi! Kỷ niệm ngày xưa ơi! Vi đã trở về rồi…

Đàm Thị Thúy Vi – Tây Ninh

0955-331734 begin_of_the_skype_highlighting 0955-331734 end_of_the_skype_highlighting

 

 

 

故鄉啊 我回來了

 

時間過得好快!離開家鄉、學校、少女的單純與青澀已逾四年了。

高中畢業後沒多久,我就嫁到台灣來,進入新的生活;然而,其實許多童年回憶,在我腦海的圖像卻未曾消失過。

我在一個貧窮的村莊出生,上學很不容易,因此,學習是我的第一目標!但阿俊跟我不一樣,他也很愛唸書,卻因為家裡更貧困而無法進入學校。雖然如此,同村的我們未曾失去友情。

我記得很清楚,以前,每個禮拜六下午我下課後,都會去找他,我們就一起跑到空地放風箏、聊天、玩。

我們的感情隨著時間日益親密,不過,我升上高一的時候,爸爸突然生病,家中經濟力中斷,媽媽不得已,只好叫我先休學。

即使家境困窘,我也不想放棄求學,反而更想要支持下去、渡過難關,繼續追求學業。於是,我決定早上上課,下課後跟阿俊一起去割草回來賣給養牛戶。

雖然沒有做過這樣的工作,但是為了克服命運交派的難關,我提起志氣努力。剛開始的時候,我很不習慣,不過為了不辜負阿俊的幫忙與教導,我終於越來越上手。

第一次拿到自己賺的錢,我開心又珍惜!這才了解父母賺取一分一毫的辛苦,眼淚一滴一滴掉下來。

阿俊好像猜出我的心思,跑回家把自己存的錢全部借給我。我不好意思拿他的錢,但看我猶豫的樣子,阿俊說:「不用不好意思,我還有多的!」一邊說,阿俊一邊從口袋裡拿出5萬。我很感激阿俊的心意,我說:「真是太謝謝了!以後有錢我會馬上還給你!」

他笑得好溫暖,讓我自覺一定要把書唸好,也要幫家庭度過困難。這樣的決心讓我順利完成3年高中學業,不過,我父母實在沒有能力讓我唸下去了,因此我決定嫁到台灣來看能不能改變生活。

結婚的日子很快到來,我即將要告別家庭、家鄉、童年、知心的知己。我實在受不了這樣的感覺,離別前夕,我約阿俊到那片放風箏的空地見面。

我抱緊阿俊,並像孩子般地大哭起來。阿俊的眼神很溫柔,輕拍我的肩膀說:「乖啦,有什麼好哭的,人長大了就會有自己選擇的路;妳也一樣啊,小微,到那邊一個人,一定要好好照顧自己,記得家鄉還有家人與我一直支持妳,要加油!」

我握著阿俊的手說:「謝謝你!我答應你!我會把你說的話記在心裡,你的好意我永遠不會忘記…」就在那天,我們說了再見。

4年過得真快!今天回到故鄉,我先回家看父母,再跑去往年的空地尋找童年回憶,一切均已改變,那裡已建起美麗的房子與熱鬧的街道了。

奇怪的是,我們的紀念樹Cay tram卻還亭亭玉立,躲過了被砍伐的命運,還結了不少果實給村裡的孩子吃。我父母說,當這塊空地被賣掉蓋房子時,阿俊強烈反對(那塊地是阿俊家的),因為他希望當我回來時,還可以看到不變的家鄉而開心。

不過,因為家境的關係,阿俊沒辦法阻止賣地,也要離開家鄉去大城市就業,只能偶爾回家看父母。站在這個地方,我回想著過去,鼻頭一陣酸。我心裡呼喚著:「阿俊啊!家鄉啊!我回來了…」

 

翻譯:曉黎