Hoa Mưa 雨花

Trời tháng năm giống như một cô giá thích làm nũng, đang nắng bỗng mây đen ở đâu kéo về vần vũ. Những ánh chớp sáng lòe như muốn xé toạc cả bầu trời đen thẫm. Rồi mưa ào đến, bắt đầu là những hạt lộp độp, rồi to dần và xối xả.

Nép mình qua ô cửa sổ lầu 4 của KTX mải mê ngắm mưa rơi, giờ đây tôi thấy thật có lý khi anh gọi mưa là hoa. Hoa mưa! Phải! Những bông hoa mưa đẹp như những bông hoa làm bằng pha lê, chạy liên miên rồi nở xòe ra trên mặt sân loáng nước. Chúng nhảy múa bồng bềnh rồi vỡ vụn, âm thanh lúc tí tách, lúc ào ào nghe thật vui tai.

Tôi và anh cùng yêu mùa hạ, yêu cái nắng chói chang như lửa, yêu những cơn mưa rào chợt đến, chợt đi, bởi có một cơn mưa kỷ niệm như thế đã làm chúng tôi quen nhau, để rồi cơn mưa vô tình chiều nay lại làm kỷ niệm trong tôi chợt ùa về…

Ngày đó đã thuộc về bốn năm trước, đang hối hả đạp xe từ thị xã về nhà sau giờ tan ca thì cơn mưa rào đổ xuống bất chợt, tôi tạt vội vào một hàng hiên ven đường. Còn chưa kịp xuống xe thì…

Ôi thôi, cái ống quần chết tiệt bị mắc vào xích xe đạp khiến tôi luống cuống và ngã nhào xuống mặt sân toàn là nước. Bất ngờ và đau điếng, tôi loay hoay không sao ngồi dậy được. Bỗng một bàn tay chìa ra kéo tôi đứng lên, anh còn cẩn thận gỡ ống quần của tôi bị mắc trong xích xe bằng cách quay ngược vòng xe.

Tôi đỏ bừng mặt ngẩng đầu lên lí nhí lời cảm ơn và bắt gặp một nụ cười và ánh mắt dịu dàng đến nao lòng. Hóa ra, anh cũng là người khách qua đường trú mưa giống tôi. Thấy tôi xòe tay hứng những giọt  đang nhỏ xuống từ hàng hiên, anh cười khẽ nói:

– Em có thấy hoa mưa, chúng thật đẹp không?

Ý tưởng ngộ nghĩnh của anh làm tôi bật cười. Lạ nhỉ? Tôi có thấy ai gọi mưa là hoa bao giờ đâu?

Chúng tôi chia tay nhau khi trời tạnh. Tưởng rằng đó chỉ là sự tình cờ thoáng qua, ai dè tôi gặp lại anh vài ngày sau đó trên bãi biển. Hóa ra anh có quen biết với một người trong nhóm bạn chúng tôi. Anh đi biển mang theo bút vẽ, mực màu và đề nghị muốn vẽ tôi với những lâu đài trên cát. Bữa đó, tôi thành người mẫu bất đắc dĩ của anh.

Qua người bạn, tôi biết anh làm về kinh doanh trong một công ty dầu khí, vẽ chỉ là thú vui giải trí của anh. Ngoài ra, anh còn là ông chủ của một quán café rất ấn tượng với cái tên Café Hoa Sấu. Hôm đó, anh xin số điện thoại và địa chỉ phòng trọ của tôi rồi nói khi nào về thành phố hoàn thành bức tranh, anh sẽ mang nó đến tặng cho tôi.

Từ đó, trên con đường từ thành phố về nhà tôi sau mỗi chiều thứ 7 không còn tôi đơn độc đạp xe nữa mà có anh chạy xe chầm chậm bên cạnh để cùng tôi trò chuyện. Anh thường xuyên xuất hiện trong phòng trọ của tôi, kể những câu chuyện cười thật ngộ nghĩnh mà anh tự bịa ra làm lũ chúng tôi cười ngất.

Phòng tôi có 5 đứa thì cả 5 đều thầm yêu anh. Anh luôn là đề tài tranh luận sôi nổi nhất giữa chúng tôi, những câu chuyện về anh được thêu dệt và thổi phồng lên hệt như trong tiểu thuyết vậy. Tôi cũng thầm yêu anh nhưng tôi coi đó chỉ là mối tình đơn phương của riêng mình, vì tôi nghĩ người như anh đâu có thèm để ý tới cô gái nghèo là tôi. Đôi lần vô tình bắt gặp ánh mắt anh đắm đuối nhìn mình là tôi lại vội vã quay đi dù trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực, tội sợ mình ngộ nhận tình cảm của anh.

Sinh nhật tôi, chẳng hiểu sao anh lại biết. Anh mang tới 20 bông hồng đỏ thắm với một ruy băng màu tím giản dị, trên đó viết nắn nót ba chữ “Anh yêu em”, rồi anh đeo vào cổ tôi sợi dây chuyền có mặt đá hình trái tim khắc tên tôi và tên anh lồng vào nhau.

Sinh nhật tôi, chẳng hiểu sao anh lại biết. Anh mang tới 20 bông hồng đỏ thắm với một ruy băng màu tím giản dị, trên đó viết nắn nót ba chữ “Anh yêu em”, rồi anh đeo vào cổ tôi sợi dây chuyền có mặt đá hình trái tim khắc tên tôi và tên anh lồng vào nhau.

Trong giờ khắc thiêng liêng ấy, giữa bao cặp mắt đang đổ dồn vào mình, anh hôn nhẹ lên tóc tôi và nói: “Anh muốn được cầu hôn em, em có đồng ý làm vợ anh không?” Tôi đứng như trời trồng rồi bất chợt khóc òa, hạnh phúc đến như một giấc mơ làm tôi bối rối không biết phải làm sao.

Đêm ấy, chờ bạn bè về hết, anh mời tôi đi uống nước, và lúc đó anh thú nhận rằng đã yêu tôi ngay từ giây phút gặp gỡ đầu tiên trong buổi chiều mưa ấy. Ánh mắt mở to, ngơ ngác của tôi đã bắt mất hồn anh. Tôi khóc, ngả đầu vào vai anh sung sướng thú nhận rằng, tôi cũng đã yêu anh từ lâu lắm rồi…

Chuyện tình của tôi và anh lan tỏa khắp công ty, mọi người bảo tôi là “mèo mù vớ được cá rán”, có đứa còn bạo mồm ví tôi là cô bé lọ lem còn anh là chàng hoàng tử trong cổ tích. Mặc kệ, tôi bỏ ngoài tai tất cả, tôi đang yêu bằng tất cả say đắm của tình đầu. Anh hay chờ tôi ở cổng công ty mỗi tối, đưa tôi đi dạo phố. Anh ga xe chầm chậm, bàn tay anh lần tìm tay tôi bóp nhẹ. Chúng tôi cùng vẽ lên bao viễn cảnh tươi đẹp cho tương lai…

Anh là một con người hoàn hảo, mẫu người mà bao cô gái phải mơ ước. Đẹp trai, thông minh, thành đạt. Còn tôi chẳng có gì để so sánh với anh, ngoài trái tim yêu anh chân thành. Anh bảo chỉ cần thế là đủ.

Những lúc bên nhau, anh thường vuốt tóc tôi rồi âu yếm gọi tôi là cô bé mùa hạ, anh nói tôi có nụ cười như ánh nắng mùa hạ, có đôi mắt trong suốt như những hạt mưa đầu mùa. Anh yêu tôi và muốn cùng tôi đi suốt cuộc đời…

Cho đến khi anh quyết định đưa tôi đến ra mắt gia đình anh thì chúng tôi đã gặp phải một trở ngại lớn. Gia đình cương quyết không cho anh yêu một cô gái nghèo như tôi. Anh bị kiểm soát thời gian, bị giữ chìa khóa xe máy, chúng tôi không thể gặp nhau thường xuyên, chỉ còn cách liên lạc bằng điện thoại. Anh an ủi tôi hãy cố gắng chờ đợi để anh thuyết phục gia đình. Và rồi trước tình yêu mãnh liệt anh dành cho tôi, cuối cùng gia đình anh cũng đã chấp nhận, chúng tôi tất bật chuẩn bị cho ngày hôn lễ được ấn định vào dịp Tết Nguyên Đán.

Mùa hè năm đó mưa lớn lắm, người già vẫn gọi là bão nước. Những con đường ngập nước lầy lội. Hai ngày không thấy anh đến tìm tôi, rồi ba ngày, điện thoại anh tắt máy. Tôi đánh liều gọi về nhà anh thì mẹ anh bảo mưa lớn nên anh ở trên cơ quan không về. Tôi đội mưa tới cơ quan anh, bác bảo vệ nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên: “Cháu không biết gì sao? Thằng Phương nó nghỉ phép cả tuần nay rồi!” Tôi bổ nhào đi khắp nơi, cả những nơi tôi và anh đã từng đến, nhưng anh vẫn như bóng chim tăm cá. Nỗi lo lắng có chuyện gì xảy ra với anh bóp nghẹt trái tim tôi. Tôi trở về phòng trọ trong trạng thái ướt sũng và thất vọng cùng cực thì đúng lúc đó Phương gọi điện hẹn gặp tôi ở Dạ Hương quán.

Anh ngồi trong góc khuất, ánh đèn màu yếu ớt trong quán cũng đủ để tôi nhận ra khuôn mặt hốc hác, phờ phạc của anh. Anh né tránh ánh mắt của tôi, tránh trả lời những câu hỏi dồn dập của tôi rằng mấy ngày nay anh đi đâu. Sự im lặng khác thường của anh khiến tôi im bặt, không gian như ngưng lại. Chỉ có tiếng hát Khánh Ly du dương phát ra từ đĩa nhạc.

Ngày mai em đi, biển nhớ thương em gọi về…

Mãi Phương mới nói nhưng vẫn tránh nhìn vào mắt tôi.

– Mình chia tay nhau nhé! Anh xin lỗi…

Bất ngờ làm ly nước trên tay tôi rớt xuống sàn, những mảnh vỡ vung vãi, tôi cúi xuống nhặt, vô tình một miếng thủy tinh cứa vào tay tôi ứa máu. Anh hốt hoảng lấy khăn mùi soa bịt chặt vết thương lại cho tôi, nhưng tôi hất anh ra. Nước mắt tôi chảy dài trên gò má, rớt xuống môi mặn chát. Tôi nói trong tiếng nấc:

– Tại sao lại chia tay? Anh có người khác rồi phải không?

Giọng Phương xa vắng:

–          Công ty anh sắp cổ phần hóa, anh đã xin chuyển công tác vào Dung Quất. Anh không muốn vì anh mà em phải khổ, mong em hãy quên anh đi và tìm cho mình một người đàn ông có thể gần gũi, quan tâm, chăm sóc em. Anh không mang lại hạnh phúc cho em được. Anh xin lỗi…

–          Tôi gào lên giận dữ, chưa bao giờ tôi như vậy.

–          – Không đúng! Anh nói dối! Em không tin, có phải vì em nghèo hèn, xấu xí không xứng đáng với anh không? Có phải anh đã có người khác không? Còn nếu anh vào Dung Quất, em cũng có thể đi cùng anh cơ mà?

–          Phương lắc đầu cương quyết.

–          – Anh đã quyết rồi! Em về đi!

–          – Đồ tồi!

–          Tôi gào lên, giật mạnh chiếc dây chuyền đeo trên cổ ném trả lại Phương rồi cứ thế chạy ào đi dưới mưa. Nước mưa và nước mắt táp vào mặt tôi xối xả.

Tôi suy sụp, nằm liệt giường nửa tháng rồi bỏ làm công ty. Đôi lúc tôi cũng tìm đến rượu để quên nhưng cứ say thì thôi, tỉnh lại thấy nhớ, thấy hận. Thú thật, tôi hận anh thì ít mà hận tôi thì nhiều. Tôi hận ông trời bất công đã cho tôi tình yêu rồi lại lấy đi của tôi tất cả, hận tôi khờ khạo đã không biết mình là ai để rồi trèo cao thì ngã đau như lũ bạn tôi bảo thế. Trước khi chuyển công tác vào khu công nghiệp Dung Quất, anh có đến tìm tôi vài lần nhưng tôi cương quyết không gặp. Tôi không muốn nghe một lời giải thích hay bất cứ một lý do nào khác. Bất kỳ ai nhắc đến tên anh, tôi đều gạt đi.

Để quên đi những kỷ niệm xưa, tôi quyết định đi thật xa. Bố mẹ tôi phải vay mượn ngược xuôi mới đủ tiền để tôi nộp cho công ty môi giới. Những ngày đầu sống giữa môi trường mới, những người bạn mới, tôi luôn sống khép mình. Tình yêu tan vỡ như vết thương lòng luôn nhức nhối trong tôi. Ngoài giờ đi làm ở công ty, tôi chúi mũi vào quyển sách học tiếng Trung, đôi lúc ra mạng chat với bạn bè ở Việt Nam.

Khánh làm cùng công ty với tôi. Anh nổi bật so với đám con trai trong công ty không phải vì đẹp trai mà vì tính cách đàng hoàng, chững chạc, nhiệt tình hay giúp đỡ người khác.

Bằng sự nhạy cảm con gái, tôi biết Khánh luôn dành cho tôi sự quan tâm đặc biệt. Anh luôn tìm cơ hội để gần tôi nhưng tôi tìm cách lẩn tránh, như con chim trúng đạn giờ đây sợ cành cây cong. Tôi nghi ngờ tất cả. Hôm sinh nhật tôi, Khánh đã ôm guitar và hát tặng tôi bài Phượng Hồng của nhạc sỹ Vũ Hoàng. “Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu, nên có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ…” Giọng hát da diết ấy đã làm tất cả mọi cặp mắt đổ dồn vào tôi, nhưng tôi cứ giả vờ im lặng…

Cho đến một lần tôi bị cảm cúm rồi sốt cao phải đi bệnh viện. Khánh đã xin nghỉ phép để đến chăm tôi. Anh tự tay nấu những bát cháo thơm phức rồi ân cần bón cho tôi từng thìa như chăm một đứa trẻ. Có những lúc dứt ra khỏi cơn sốt mê man, tôi ghé mắt nhìn Khánh đang ngồi cạnh giường bệnh nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng. Thi thoảng anh lại đặt tay lên trán tôi xem còn sốt không. Nước mắt tôi trào ra. Tối bạn bè tan ca tới thay anh trông tôi, để rồi sáng ra, anh lại đến với một cặp lồng khi thì cháo, khi thì phở.

Ra viện, chúng tôi có nhiều thời gian ở bên nhau hơn và rồi tình yêu đến từ lúc nào không biết nữa. Bên Khánh, tôi thấy mình như trở lại cái tuổi 17 hồn nhiên ấy. Tôi thích được làm nũng anh, được chọc giận anh và được anh làm trò cho cười. Chúng tôi đã có một Noel ấm áp bên nhau, để rồi vừa mới xa nhau đã lại thấy nhớ. Anh có dự định rằng, đợi đến ngày chúng tôi mãn hợp đồng về nước, anh sẽ cùng với gia đình về quê tôi xin cưới tôi làm vợ. Tôi sung sướng chờ đợi cái ngày ấy, nếu như không có buổi sáng hôm nay…

Sáng nay, Khánh đi Đài Trung gặp một người bà con mới từ Việt Nam sang để nhận quà của gia đình. Anh rủ tôi đi cùng nhưng nghĩ tới chặng đường dài dằng dặc, lên tàu rồi xuống tàu nên tôi từ chối.

Chủ nhật, ký túc xá buồn mênh mang, bạn bè cứ từng đôi, từng đôi dập dìu kéo nhau đi bỏ lại trong không gian phảng phất mùi nước hoa rẻ tiền.

Sợ tôi buồn nên trên đường đi, Khánh luôn nhắn tin an ủi tôi. Bỗng chuông di động của tôi đổ dồn, một số điện thoại lạ từ Việt Nam gọi sang. Tôi nhấc máy.

Sau câu A-lô của tôi, một giọng đàn ông nhỏ nhẹ.

– Có phải Quỳnh không?

– Vâng! Xin lỗi anh là…?

– Là anh Thế! Em có nhớ không?

– A! Anh Thế bạn anh…- Tôi reo lên và bỗng im bặt – Sao anh lại có được số điện thoại của em?

Thế nói gặp cô bạn thân làm cùng công ty với tôi ngày trước nên có được số của tôi. Rồi bỗng nhiên đổi giọng.

– Phương nó vẫn còn yêu em lắm đấy! Mấy năm qua ở trong đó cũng có nhiều người con gái theo đuổi nó nhưng nó vẫn chỉ yêu em thôi…

Tôi gắt lên:

– Anh đừng nhắc đến tên đó được không?

Giọng thế vẫn nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng.

-Em bình tĩnh nghe anh nói. Phương nó không phải là kẻ bạc tình như em nghĩ…

Ngày nhỏ, Phương mắc phải căn bệnh quai bị biến chứng dẫn đến vô sinh nhưng nó hoàn toàn không biết về tình trạng bệnh tật của mình. Cho đến khi Phương vô tình nghe được cuộc trò chuyện bằng điện thoại ở chương trình Cửa sổ tình yêu trên Đài Phát Thanh. Nghi ngờ về sức khỏe của mình nên Phương đã âm thầm đi làm xét nghiệm ở các bệnh viện lớn mà không cho tôi biết, và kết quả là Phương đã mắc phải căn bệnh quái ác ấy.

Bao dự định tốt đẹp về tương lai vội vã đóng lại trước mắt Phương. Nhượng lại quán café cho bạn, xin chuyển công tác vào Nam và nói lời chia tay với tôi vì anh không muốn ảnh hưởng đến tương lai của tôi. Mấy năm nay, anh sống cô độc trong đó, anh chỉ nhớ tôi và không muốn yêu ai khác.

Tai tôi như ù đặc đi, úp điện thoại xuống. Tôi òa lên nức nở, hóa ra anh không có người khác như tôi nghĩ. Còn tôi vì quá đau khổ và tự ái nên đã không tìm hiểu kỹ mà vội vàng kết tội anh. Tại sao anh không nói cho tôi biết để tôi có thể cùng anh chia sẻ. Tôi chấp nhận được nỗi đau đó mà. Khi đã bình tĩnh lại, tôi gọi lại cho Thế và xin số điện thoại của Phương. Run rẩy, tôi bấm số gọi cho anh.

– A lô! – Giọng Phương cất lên ở đầu dây bên kia, vẫn giọng nói ấm áp ấy. Tôi úp chặt máy nghe, giọng nức nở. Như đoán được ra, Phương thì thầm – Quỳnh đó ư?

Tôi nói trong tiếng nấc.

–          Em biết hết rồi…

–          Chúng tôi nói với nhau nhiều, rất nhiều. Như thể 3 năm là cả một quãng thời gian dài vô tận. Tôi cảm thấy mấy năm xa cách, tình yêu Phương dành cho tôi không hề với đi mà còn dày lên theo chiều dài năm tháng. Khi bỏ điện thoại xuống, tôi nhận được rất nhiều tin nhắn của Khánh gửi đến. Rằng tôi làm gì mà tắt máy, rằng tại sao tôi bỗng dưng không trả lời tin nhắn của anh? Anh đã tới nơi mà không liên lạc được với tôi. Anh lo cho tôi.

–          Trở về với thực tế phũ phàng, tôi lại òa lên khóc khi nghĩ về Khánh, về những tháng ngày bên anh. Tôi có hai người đàn ông và họ đều đáng yêu như nhau cả, nhưng tôi chỉ có thể chọn một mà không tham lam chọn cả hai được. Tôi không muốn bởi sự lựa chọn bao giờ cũng khó khăn, chỉ biết rằng lúc này, Phương cần tôi hơn. Nghĩ là làm, tôi cầm máy nhắn tin cho Khánh vẻn vẹn mấy dòng: “Em đang có việc quan trọng, đợi anh về rồi mình nói chuyện…”

–          Biết là Khánh sẽ rất buồn, bởi anh cũng rất yêu tôi. Nhưng tôi tin rằng khi hiểu ra, Khánh sẽ tha thứ cho tôi. Vẫn biết rằng tình yêu là một thứ tình cảm thiêng liêng, nhưng con người ta vẫn còn có những tình cảm khác cao quý hơn, ấy chính là sự cao thượng và lòng hy sinh.

–          Ngoài trời đã tạnh mưa từ lúc nào. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua ô cửa sổ chiếu lên tường những vệt sáng lung linh. Dưới lòng đường, nhịp sống trở lại hối hả. Sau cơn mưa, vạn vật như được thổi vào một luồng sinh khí mới, cỏ cây, hoa lá như muốn vươn lên một sức sống mãnh liệt. Tôi thầm cảm ơn những bông hoa mưa ấy đã cho trái đất chúng ta một sự hồi sinh kỳ diệu. Ôi! Hoa mưa!

–          Phạm Thị Huế – Thái Bình

–          0935-302800

 

 

 

 

 

 

雨花

 

熾烈陽光下,烏雲纷至沓来,五月份的天氣像愛撒嬌的女孩,當雷電的銀光撕開一片黑,天空開始下起雨,越下越大…

從四樓窗戶看下去,我才明白「雨花」的意思,是的!雨「花」。淅瀝瀝的雨水碎在地上,濺起的水滴散落,花朵一樣美麗。

我們一樣愛夏季,愛火一般的熱氣,愛陣雨倏忽來去,我和他的故事從夏天開始,今天這場陣雨又喚起四年前的回憶…

那天,騎腳踏車回家的路上,陣雨突然灑下來,我趕緊往騎樓靠;但還沒來得及下車,褲管便絞到腳踏車鏈,反應不及的我倒了下去,又濕又痛,沒有辦法馬上站起來。突然,一隻手從後面把我拉起來,還小心翼翼地把我的褲管拉出來。

我的臉馬上紅了,抬起頭來說謝謝,才發現原來他也是進騎樓躲雨;他笑了,迷人的笑容和眼神!我伸開手掌,接住屋簷滴落的雨水,「妳在看雨花,漂亮嗎?」他問。可愛的比喻使我笑了,好妙喔,我從來沒聽過雨「花」呢!

雨停時,我們也分道揚鑣了。原以為這邂逅只是一場巧合,沒想到,幾天後我又在海邊碰到他,而原來我們有共同的朋友。他帶著畫筆,表示想要畫我與海邊的大廈,我就這樣莫名其妙成為他的模特兒。

朋友跟我說,他經營一家石油公司,畫畫只是興趣;另外,他還是一家別緻咖啡店的老闆。那天,他跟我要電話號碼和住址,說等這幅畫完成後會送給我。

此後,每個禮拜六下午,從公司回家的路上再也不是我一個人孤單地默默騎車,他會在旁邊慢慢地陪我走著,拜訪我的住處,我們的生活因為多了彼此而笑聲不斷。

我的租屋處共有五個人,每個朋友也都歡迎他、喜歡他,他成為我們爭吵的主題,成為小說一般的偉大主角。我也偷偷暗戀他,不過這個愛情只可能是單戀—他怎麼會注意我這個窮女孩呢? 即使有幾次我發現他偷偷在看我,表情迷戀,但我總趕緊避開目光,心跳個不停,萬一誤會了就糗了。

不曉得他如何得知我的生日,那天,他帶著20朵玫瑰花,上面寫著「我愛妳」,他還送我一條鑽石心型的項鍊,刻著我和他的名字。

他輕輕吻著我的頭髮說:「我想跟妳結婚,願意當我的老婆嗎?」我太驚訝了,幸福如夢,我緊張得什麼也說不出口,卻又不知不覺哭了起來。

那晚,當所有的朋友都回去後,他對我說,從我們認識的那一刻,他就愛上我了;我心亂如麻,又哭又笑,哭著哭著靠在他肩膀上,我早就愛上他了…

我們的故事在公司傳開,大家都說我是「死耗子碰上瞎猫」,或是童話故事裡的灰姑娘和王子。但不管人家怎麼說,我幾近瘋狂地愛著他,每個晚上他在公司門口等我下班,然後一起去逛街。他慢慢的騎車,還能空出一隻手與我相握,一起想像著美好的未來…

他是ㄧ個完美的男人,很多女孩的夢中情人。他又帥、又聰明、有學問,而我呢?除了一片真心,什麼都沒有。他卻說,這樣就夠了!

當我們在一起的時候,他會輕撫我的頭髮,溫柔地喚我「夏季姑娘」。他說,我的笑容就跟夏天的陽光一樣美麗,我的眼睛如雨季初期的雨點一樣明凈,我們會在一起一輩子…

不過,他帶我回家時,卻遇上了麻煩,他家絕不讓他娶我這個窮女孩。他被限制時間,沒收摩托車鑰匙,我們無法見面,唯一能幫助我們的只有手機—他總是安慰我,等他說服家人,肯定他對我的深情,要耐心等待。最後,他家人終於首肯,我們的婚禮,會在元旦舉行。

那年的雨好大,老人說是水暴,泥濘的道路上都是積水,連續兩三天他都沒來看我,手機卻也關機。我越來越緊張,只好打電話去他家,他媽媽說,因為下大雨,所以他不會來找我,留在公司休息。我冒雨跑去他公司,警衛卻驚訝地問我:「阿方他這個禮拜休假,妳不知道嗎?」我去每一個曾一起去過的地方找他,卻音訊全無。到底發生了什麼事?我要不能呼吸了。回到住處,我全身濕透,又十分絕望,手機突然響起,是阿方!他約我在一家咖啡館見面…

他坐在角落。微弱的光線打在他臉上,看起來氣色好差。他避開我的目光,避開我對他失蹤的疑惑,他好安靜,非常安靜。我也沉默了,時間彷彿凝結,只剩CD的聲音迴響在空氣中:「明天你離開了,海洋卻難忍思念,呼喚你回來…」

又安靜了好久,阿方一直沒看我,但開口了:「我們分手吧。對不起…」我簡直不敢相信自己的耳朵,一個失手把水杯都打翻了,玻璃杯碎了一地。我慌亂的清理地板,卻不留神而被碎片割到手,鮮血直冒。恍惚中,我感覺他拿手帕按住我的傷口,不過我只想揮開,淚流滿面:「為什麼?是不是有了別人?」我只能問。

「我公司的股份有變更,我要換到容桔經濟區工作了。我不希望妳因為我而受苦,希望妳能找到距離近一點的男人,在身邊關心妳,照顧妳。我無法給妳幸福,對不起…」阿方冷漠的說。

我暴怒若狂:「不對!你騙我!我不相信!是不是我又窮又醜所以配不上你?你是不是有了別人?就算你搬到容桔,我也可以跟著你!」

阿方卻搖頭拒絕:「我決定了! 妳回去吧。」

「壞蛋!」我吼出來。拉掉他送給我的項鍊,我轉頭跑出去,邊跑邊哭,雨水和淚水已分不清…

情绪陷入低落,我在床上連躺半個月,不再去上班,偶爾也借酒消愁,喝醉也就睡著了,但醒來卻還是想他—與恨他。老實說,恨他卻更恨自己。恨老天爺讓我有這麼美好的愛情,卻又狠心奪走;我恨自己太愚癡,不明白自己的份量,我難堪想起朋友告誡過我:「爬得高,跌得重!」

到容桔經濟區之前,他又來找我幾次,但我堅持不見面,我拒絕任何解釋、任何理由,任何關於他的事情,我要通通切割。

為了忘記一切,我決定遠離家鄉。父母為我盡了所有可能借到仲介費,我才有機會來台灣工作賺錢。在新的環境與陌生人之間,我關閉了心門。愛走了、心碎了,傷口血淋淋,我不願再開啟心扉。上班時間之外,我努力學習中文,偶爾才上網與越南朋友聊天。

阿慶跟我同公司,他與其他男生不同之處不在於外表帥氣,而是沉穩卻熱情的個性。

女人是敏感的。我知道阿慶總是特別關心我,也常找機會與我接觸,不過我就像一隻受過傷的小鳥,害怕又停在脆弱的枝條,我懷疑一切。

我生日那天,阿慶為我唱了一首武黃創作人的歌:「鳳凰」。

「誰都懂,只有一個人不懂,因此有一個笨嘴笨舌的男孩站著作詩…」他的歌聲真挚,大家一直看著我,我裝著什麼都不懂…

後來,我感冒住院,阿慶請假來看我。他親自煮粥、餵我吃,幾次我從昏迷中醒來,看到阿慶擔憂的眼神,感覺到他摸我的額頭,不斷檢查我退燒了沒,他每天早上不是帶粥就是河粉給我,分不開身也會吩咐朋友照顧我,我流下眼淚。

等我終於出院後,我們更常在一起了,愛情不知不覺來臨,有阿慶的陪伴我又回到十七歲的青春可愛。我喜歡向他撒嬌,喜歡逗他玩,喜歡他逗我笑,經歷一個溫暖的聖誕節,一分開更思念著彼此。他說,我們合約都結束後就回去舉辦婚禮吧!我高高興興的期待那一年,如果沒有今早的一通電話…

早上,阿慶到台中拜訪一個剛從越南過來的親戚,他叫我一起去,但一想到往返交通不斷換車,我就打了退堂鼓。

這是個禮拜天的早晨,朋友成雙成對的出去玩,公司宿舍裡沒有人氣,只有廉價的香水味飄散。因為擔心我一個人會寂寞,阿慶在路上不斷傳簡訊給我;突然,我的手機響起,是一個從越南打來的陌生號碼,我猶疑的接起:「喂…」

「是小瓊嗎?」一位男聲輕輕的問。

「是。對不起,你是?」我回答。

「我是阿替哥,記得嗎?」那個男聲說。啊!阿替哥,我大叫。為什麼你會有我的手機號碼?阿替哥說,遇到我之前的老同事,所以得到我的電話號碼。他繼續說:「阿方他還是很愛妳!這幾年,很多女孩喜歡上他,但是他還是只愛著妳一個人…」

請不要再提那個名字,我生氣的說。

他的聲音更溫柔,又清晰:「妳冷靜下來聽我說,阿方他不會像妳想的那麼薄情…」

阿方小時候得過腮腺炎,他卻不知道這個疾病會影響生育。有一天,他不經意聽到「愛情窗戶」的廣播節目,懷疑自己的健康出問題,他獨自去各大醫院檢查,結果,阿方果然失去生育能力。多少美好的藍圖在阿方眼前停止進行,他轉讓咖啡館,換工作到南方,也跟妳說分手。因為,他不希望影響到妳的未來,「這幾年,他獨自在那邊生活,但他只愛著妳,不想找別人。」阿替哥告訴我。

我不敢再聽下去,把電話掛斷—我大哭起來。原來,他不是變心而離開,而我太傷心,又愛面子,直接判下罪名,拒絕再接收任何訊息。他為什麼不讓我知道他生病了!我能陪他分擔!我能接受此事!

冷靜下來後,我請阿替哥給我阿方的電話,手發抖著,我按下阿方的手機號碼。

「喂,」阿方如同以往的溫柔嗓音接起,我閉著眼睛,開始啜泣,「小瓊嗎?」阿方猜出來了。

我哽咽的碎聲:「我都知道了…」

分離的三年好像一世紀,我們聊了很多。但這幾年的分離,阿方對我的感情一點也沒有改變,我能感覺隨著時間,這份感情反而更深。

當我放下電話後,發現阿慶傳給我很多簡訊。他問我為什麼找不到我,為什麼不回簡訊?他已經到達目的地卻無法跟我聯繫,他很擔心。

回到現實,想到阿慶,想到這段時間的相愛,我大聲哭泣。我擁有兩個男人,兩個都一樣可愛,不過,最終我只能選擇一個。很難,但是,現在是阿方比較需要我的陪伴。我拿起手機馬上傳簡訊阿慶:「我有重要的事情要告訴你,等你回來了再說吧…」

我知道,因為阿慶實在很愛我,他一定會很難過。不過我相信,當他了解我的情況後,他會原諒我。愛情固然是很可貴的情感,但是人與人之間互相的犧牲和崇有時更加重要。

外面雨停了,燦爛的陽光穿過窗戶,輻射出晶瑩的色彩,街道一如以往熱鬧。雨過後,萬物更新,我感謝雨水重新賦予世界新生的力量,不!是雨花。

 

Phạm Thị Huế – Thái Bình

0935-302800

翻譯:月吉

Dịch: Nguyệt Cá