Sông quê 鄉河

Quê tôi ở một thị trấn nhỏ miền Trung, có dòng sông hiền hòa, năm tháng chở ráng chiều về biển. Nơi đó ngày xưa có bến phà tấp nập ngày đêm chuyên chở những chuyến hàng vào Nam ra Bắc.

Vào những năm chống Mỹ, bến phà quê tôi là một điểm nóng cho máy bay Mỹ oanh tạc. Theo lời kể của mẹ tôi lúc bà còn sống. Mẹ sinh ra tôi trong căn hầm trú bom. Vào năm đó, giặc Mỹ muốn leo thang ra miền Bắc nên quê tôi là túi bom. Bến phà là mạch máu nối liền Bắc – Nam nên ngày đêm đều có bom rơi. Mẹ sinh tôi được hai ngày thì căn hầm bị trúng bom. Giữa đêm đen, mẹ bế tôi chạy, mẹ nói cũng không biết chạy về đâu. Trên trời thỉnh thoảng lại lóe lên những chùm pháo sáng, bom lửa ngập trời. Mẹ bế tôi chạy, vấp phải bao xác người trúng bom. Sáng ra mới biết đêm đó có rất nhiều bộ đội và dân quân địa phương đã hy sinh khi bảo vệ cho những chuyến xe qua phà. Có người mất tay, có người mất chân, rất tội nghiệp. Có người giấy tờ thùy thân cháy hết nên không biết quê quán họ ở đâu. Mẹ kể nhiều, nhiều lắm những chú bộ đội qua phà trúng bom đã vĩnh viễn ở loại với quê tôi. Dân quân xã tôi đưa họ, những anh hùng vô danh về an nghỉ ở khu đồi sau làng. Nơi mà sau này lớn lên, mỗi khi đi làm đồng về, tôi và đám bạn làng thường hái những chùm hoa dại vào cắm cho các chú. Thời gian sau, chính quyền xã đưa các chú về an nghỉ ở khu nghĩa trang xã nhà để tiện thăm nom.

Tôi đã chứng kiến bao bà mẹ, người vợ, người chị vào tận quê tôi để tìm người thân, nghẹn ngào trong niềm vui khôn tả. Bây giờ, quê tôi đã có chiếc cầu xinh xinh bắc ngang qua dòng sông, nó vẫn là mạch máu nối liền Bắc – Nam vì không thể có con đường nào khác ngoài đường chim bay.

Nhìn dòng sông êm ả với những con đò của ngư dân, thong thả trên sông trong ánh sáng bình minh lên hay khi chiều tà hoàng hôn xuống. Khó ai có thể hiểu nổi dòng sông quê tôi đã trải qua cuộc chiến đi vào lịch sử gắn liền với tên đất, tên người đã được ghi vào sử sách. Phà Quán Hàu, Mẹ Suốt, Mẹ Ngành và còn rất nhiều người anh hùng vô danh khác mà thế hệ chúng tôi chỉ được biết qua sách vở.

Thế nhưng dòng sông quê tôi lại có một cái tên rất dễ nhớ và rất dễ thương, như tên một thiếu nữ xinh đẹp – sông Nhật Lệ. Mời bạn nếu có dịp xin ghé qua quê tôi, ngồi dưới gốc dừa bên bờ sông, thưởng thức món cháo hàu đặc sản mà chỉ sông quê tôi mới có, và ngắm nhìn dòng sông hiền hòa, chắc bạn sẽ khó quên được hương vị và vẻ đẹp mĩ miều của nó.

Giờ đây, được sống và làm việc giữa Đài Loan đầy xa hoa, tráng lệ, nhưng tôi không khỏi bồi hồi mỗi khi nhớ về quê hương. Tôi rất tự hào vì mình đã được sinh ra từ nơi ấy, và được nuôi dưỡng bởi dong sông quê để khôn lớn, trưởng thành…

Nhật Lệ ơi, hẹn gặp một ngày không xa…

 

Thùy Dung – Quảng Bình

0988-048145