Làm đêm một mình
夜晚,寂寞的8樓…

 

Tôi đến Đài Loan được hai năm rồi, công việc của tôi là chăm sóc các cụ già trong viện dưỡng lão. Tôi làm ca đêm từ 7g tối đến 7g sáng, có ngày làm thêm tới 9-10 giờ mới tan ca, làm một mình ở tầng 8 là tầng cao nhất của bệnh viện. Ở đây có 20 cụ ông cụ bà, các ông bà phần lớn đều bị liệt, đầu óc không còn minh mẫn.
Như mọi ngày, sau khi hoàn thành tất cả các công việc, tôi nhìn đồng hồ đã 23 giờ 30 phút. Nhìn lại các cụ đã ngủ say, tôi liền quay về bàn làm việc buông người ngồi phịch xuống ghế! Hôm nay tôi phải làm thêm giờ về muộn nên hơi mệt, “phải nghỉ một lát mới được”, tôi nghĩ. Vậy là tôi gục mặt xuống bàn, lơ mơ buồn ngủ… bỗng “leng keng! Leng keng…”. Tiếng chuông cửa va vào nhau làm tôi giật mình. Chắc là có người đi vào, tôi liền ra xem ai, vừa đi vừa nghĩ: “lạ thật, gần 12g đêm rồi y tá thì chuẩn bị giao ca dưới tầng 3, người thân của bệnh nhân cũng không có ai đến muộn như vậy cả. Vậy là ai nhỉ? Hay là người xấu?
Nghĩ đến đây tôi không dám nghĩ nữa. Đến cửa, tôi nhìn trước nhìn sau không thấy một ai, chỉ thấy cánh cửa mở toang. Dường như có gì đó bất ổn, tôi vội vàng đóng chặt cửa rồi kiểm tra phía cửa sổ. Bên ngoài cửa kính, trời đang mưa, gió thổi mạnh làm cánh cửa va vào nhau lạch cạch, gió lọt qua khe cửa rít lên từng hồi. Trên cánh đồng, tiếng mèo hoang gào lên nghe thật não nề hòa lẫn vào không gian ẩm ướt lành lạnh. Một cánh chim trong đêm mưa ướt vụt qua trước mặt tôi, tôi bỗng nổi da gà! Đóng chặt thêm cửa sổ, tôi quay lại bàn làm việc của mình thấy người mệt mỏi lạ thường. “Chắc mình bị ốm rồi”, tôi lẩm bẩm…
Đang oằn người vặn mấy lần khớp xương nhức mỏi của mình, hiếm hoi lắm tôi mới có vài phút nghỉ ngơi như vậy, chợt tiếng nhạc quen thuộc của chiếc máy đặt trên bàn vang lên. Lại chuyện gì nữa đây? Bình thường các cụ có việc gì muốn gọi tôi là họ chỉ cần ấn nút bấm trên đầu giường, máy sẽ báo cho tôi biết là ai đang gọi.
Tôi liếc mắt nhìn vào dãy số hiện trên màn hình “807”, giật mình tôi nghĩ: “kỳ lạ! phòng 807 không có người mà?”.
Trước kia có một bà cụ bị liệt nửa người dưới nằm ở đó, nhưng bà đã mất cách đây một tháng rồi. Từ đó đến nay cửa phòng luôn đóng im ỉm, chưa có người khác vào nằm. Tôi hơi rờn rợn nhưng vẫn đứng dậy đi về phía cuối hành lang, phòng 807 ở đó. Đặt tay lên nắm vặn cửa lạnh toát, tôi khựng lại chần chừ vài giây quyết định mở cửa phòng. Trong căn phòng tối chỉ có ánh điện mờ mờ hắt sang từ phía cửa sổ nhà bên cạnh, tôi thấy giống như một người toàn thân trắng toát nằm trên giường. Tôi thót tim!
“Ai vậy?”, tôi hỏi giọng lạc đi. Bóng trắng không trả lời. Tay tôi run run bật công tắc điện, cả căn phòng bừng sáng. Định thần nhìn lại, căn phòng trống trải, trên giường, ga trải phẳng phiu, mọi đồ đạc vẫn ngăn nắp như chưa từng có người đụng vào. Hít một hơi thật sâu, tôi đóng cửa đi ra và tự trấn an, “chắc mình mệt quá nên mới hoa mắt”.
Vốn là kẻ không tin lắm vào những chuyện hoang đường, tôi luôn tự tìm cách giải thích những điều kỳ lạ mà mình gặp phải. Nhưng hôm nay thì khác, tôi không thể giải thích được vì sao từ lúc bắt đầu đi làm luôn có một cảm giác rất lạ, dường như có ai đó đang đi theo mình, dõi theo mình từ phía sau lưng. Nhiều lần đang làm, tôi bất chợt quay đầu lại nhưng chỉ nhìn thấy mọi vật vẫn tĩnh lặng y nguyên như mọi ngày. Lúc này ngồi nghĩ lại những sự việc vừa xảy ra, tôi bỗng nổi da gà, khẽ rùng mình tôi chợt nhìn nhận ra hôm nay ở đây lạnh khác thường.
Tôi vội đi về chiếc tủ ở đầu dãy hành lang, nơi để đồ của mình, lấy thêm một chiếc áo khoác lên người rồi lững thững quay lại bàn làm việc. Tôi bỗng giật thót…Là ai?! Sao lại có một cụ bà ngồi cạnh bàn làm việc của mình thế kia? Từ từ tiến lại phía bà cụ, tim tôi đập thình thình. Bà cụ ngồi trên xe lăn, mặt cúi xuống, mái tóc trắng lòa xòa che mất khuôn mặt. Chiếc quần rộng thùng thình so với thân hình nhỏ bé của bà, dài quá bàn chân, quét cả xuống đất. Đến gần bà cụ, tôi bỗng thấy như có luồng điện chạy dọc sống lưng, tóc gáy tôi dựng lên. Lấy hết can đảm, tôi hỏi bà cụ bằng giọng run run:
– Bà ơi, bà…bà…là ai? Sao…sao..o.o..giờ này bà..lại..ại..i ở đây?!!
Bà cụ không trả lời câu hỏi của tôi nói giọng thều thào trong hơi thở:
– Cô ơi…cho bà xin cốc nước…bà…khát quá…
Tôi không còn nghĩ được gì nữa, giống như một cái máy tôi làm theo lệnh của bà, lấy cốc rót nước bưng đến trước mắt bà cụ. Bất chợt tôi khựng lại! Trên vạt áo màu nâu của bà có một đường chỉ màu trắng. Sự việc hơn một tháng trước lập tức hiện lên trong đầu tôi: bà cụ bị liệt phòng 807 có chiếc áo nâu bị sứt chỉ nhờ tôi khâu lại. Không tìm thấy chỉ màu, tôi đành lấy chỉ màu trắng khâu lại giúp bà. Mấy hôm sau bà mất. Tất cả quần áo của bà, tôi đều thu dọn và đưa cho con bà mang về hết. Tại sao hôm nay, bà cụ này lại mặc chiếc áo ấy?
Bà cụ bỗng ngẩng đầu lên. Tôi sững sờ toàn thân tê dại, mặt tái mét, cốc nước trên tay tôi rơi xuống đất. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của bà cụ! Một khuôn mặt trắng nhợt nhạt, hai mắt trũng sâu thành hai cái hố đen ngòm. Tôi kịp nhận ra đôi bông tai và vết sẹo trên cằm của bà, là bà cụ đã mất hồi tháng trước! Tôi thất thần muốn kêu lên thật to nhưng không kêu được thành tiếng, lưỡi líu lại, răng va vào nhau lập cập. Bà cụ đứng vụt dậy, tôi hoảng hốt lùi mấy bước thật dài. Bà cụ từ từ tiến về phía tôi, hai ống quần buông thong, kéo lê trên mặt đất. Bà thều thào:
– Cháu gái của bà…lại đây với bà nào…lại đây…
Tôi vô cùng sợ hãi tay chân run lẩy bẩy về phía cửa, giật mạnh cánh cửa lao ra ngoài cắm đầu chạy. Tiếng thều thào của bà cụ vẫn con theo phía sau tôi. Bỗng “Rầm!”. Đầu tôi va vào góc tường, mọi vật xung quanh tôi tối sầm lại. Tôi đổ uỵch xuống đất, không còn biết gì nữa…
Thu ơi…Thu ơi…
Văng vẳng có tiếng ai đó gọi tên tôi từ rất xa vọng lại. Tôi cố mở mắt, quay đầu lại nhìn nhưng không thể. Cổ tôi cứng đờ.
Thu ơi…!
Lần này tiếng gọi ngay sát bên tai tôi. Tôi giật mình ngồi dậy, hoảng hồn nhìn mọi vật xung quanh, thì ra là một giấc mơ
Chị Nga lay lay vai tôi:
– Em làm sao vậy? Chị thấy em nói ú ớ gì đó, mà sao mặt em hốt hoảng thế kia? Em gặp ác mộng hả?
Lúc này tôi mới thực sự tỉnh hẳn, tôi thấy mồ hôi ướt đầm người, đầu đau nhức giống như bị ai đó giáng cho một búa vậy. Nhìn đồng hồ đã 6g chiều, tôi liền đứng dậy đi đánh răng rửa mặt. Thay bộ quần áo đi làm, tôi thẫn thờ xách túi đi thấy người mệt mỏi lạ thường vừa đi vừa nghĩ về giấc mơ lúc nãy. Bất chợt tôi thấy có tiếng bước chân ai đó rất nhẹ ở phía sau lưng mình, tôi quay đầu lại dưới ánh đèn hành lang vắng lặng chỉ có một mình tôi. Đêm nay, tôi lại làm một mình trên tầng 8…!

Cô nàng sợ ma
0973.577.174

我來台灣已兩年,工作是照顧養老院的老人。我從晚上7點做到隔天早上7點,有時做到9、10點才下班。我照顧的是最高樓層(8樓)的病人,這裡共有20位老人,多數是癱瘓或老人癡呆。
一如往常,我完成工作後,看時間已經23點30分,病人都入睡了。因為今天加班,覺得有點累,我坐回椅子上休息。當我垂下頭快睡著時,突然「叮咚!叮咚!」開門的聲音讓我嚇一跳,有人進來,我起身去看,邊走邊想:「奇怪,快12點了,護理人員正在3樓換班,病人的親屬也不會這麼晚來,到底是誰呢?是壞人嗎?」
想到這裡我不敢再想下去。到門口,我左顧右盼都沒看到人,只看到大門開著,心裡突然感到一陣不安,我趕緊把門關上,並去檢查窗戶。戶外刮風下雨,門窗不時撞在一起,發出很大的聲響,偶爾還傳來風穿過門縫的陣陣怒嚎聲。稻田裡,貓咪淒厲的喊叫聲讓人發毛,加上午夜的低溫寒冷,讓我感到莫名的悲傷。突然,一隻鳥飛過我的臉,讓我渾身冒出雞皮疙瘩,我匆忙關緊窗戶後回到自己桌子,全身酸痛,想著:「我可能感冒了…」
我伸展酸痛的身體,畢竟工作一整天才有這幾分鐘的休息。突然桌上的機器發通知聲,發生什麼事了?平常阿公阿媽有什麼事情需要叫我幫忙,就會按床頭鈴,機器會顯示是哪間房的人在叫我。
我看到機器顯示的號碼「807」,嚇了一大跳,「奇怪,807房沒有人啊?」
那裡之前有位半身癱瘓的阿媽住著,但她半個月前過世,之後那間房的門一直關著,沒有其他病人進來。我很害怕,但還是走去房門前,手握著凜冽的門把,猶豫了幾秒把門打開。黑暗的房裡,微微有隔壁屋子的燈光透進,我發現床上彷彿有個人穿白衣服躺著。「是誰?」我緊張的問,但沒人回答,我全身發抖著把燈打開,房間頓時全亮,床上的床單鋪的好好的,房裡東西整整齊齊,沒人碰過。深呼吸之後,我把門關上,冷靜的告訴自己:「我應該太累,所以眼花了。」
我原本不信那些虛無荒誕的事,一直以來都會想辦法解釋自己遇到的怪事,但今天不一樣,從開始上班到現在,好像有人一直跟在自己後面,但轉頭一看,什麼都沒有。回想到這,一陣毛骨悚然……。
我趕緊走到走廊的櫃子,拿出一件外套穿上,並回去繼續值班…我停了下來,是誰?怎麼會有一位老人在我座位上?我走近她,心跳個不停,老阿媽坐在輪椅上,頭低低的,白髮向下垂散,她的褲子太大件,超過腳掌拖到地上。靠近她後我感到一股電流經過背部,冒出冷汗,我鼓起勇氣發抖問她:
「孩子…給我一杯水,我…我很渴…」
我害怕的無法思考,像機器人一樣照著她的話做。倒水給她後,我突然停下動作,因為看到她褐色的衣襬有一條白色的縫線,頓時一個月前發生的事浮現在我腦海裡:807房的阿媽衣服破了,她請我幫她縫起來,但我找不到褐色的線,只好用白線幫她縫。幾天後她過世,我把她全部的東西整理好後,通通讓她孩子帶回家了,為什麼她今天會穿這件衣服?
阿嬤突然抬起頭來,我全身發麻,臉色發白,手上的杯子掉到地上。阿嬤的臉色慘白,兩邊眼睛深凹,我認得出她兩邊的耳環和下巴的疤痕,但她明明上個月已經過世了…我嘴裡的牙不停的撞在一起打冷顫。阿嬤突然站起來,我害怕的往後退,她慢慢走近我,兩邊褲管拖在地上,用漏風的口音講:
「阿媽,妳…妳是誰?為什…什麼在這…這裡?」
阿媽沒回答我的問題,講話斷斷續續:
「我的姪女…快過來…過來…」
我手腳發軟,用盡全力朝門口跑,阿嬤的漏風口音不斷縈繞在我耳邊。突然「叩」一聲,我的頭撞到牆壁,周圍慢慢變暗,我倒下昏了過去…
「阿秋…阿秋…」
好像有誰在遠遠的地方叫我,我努力睜開眼睛,想轉頭看但轉不了,我的脖子被固定住了。
「阿秋!」
這時聲音出現在耳邊,我嚇得驚醒過來,看看週圍,剛剛的阿媽彷彿只是場夢。
娥姐搖著我的肩膀:
「妳怎麼了?我看妳一直講夢話,妳怎麼這麼緊張?做惡夢嗎?」
我這時候才真正醒起來,滿身大汗,全身疼痛。已經下午6點了,我站起身去刷牙、洗臉,換上制服,恍然提起包包去上班。路上想著剛剛的那場惡夢,我突然聽到自己背後的腳聲,轉頭一看,燈光下冷漠的走廊只有我一個人。今晚,我又一個人在8樓工作…