Cô gái bên gốc dừa 椰樹下驚魂

Tôi còn nhớ như in cái ngày ấy khi tôi mới 13 tuổi. Vào một buổi tối nọ người quen của gia đình tôi qua đời nên bố mẹ phải qua đó hỏi thăm. Tối đến tôi theo mẹ đi cùng đến đám ma.
Tôi xem thợ kèn đến 12g30 phút thì buồn ngủ, nhà đám lại chật chội nên tôi đòi mẹ đưa về. Vì mẹ còn bận không về cùng được nên tôi phải tự về một mình. Đường về nhà khá xa, đi bộ phải mất 20 phút. Đường làng không có điện tối om không người qua lại, cây cối hai bên thì um tùm, tôi sợ hãi nắm chặt 2 nắm đấm nhìn thẳng mà đi. Bên lề đường làng tôi có một cái ao khá lớn. Tôi không dám nhìn ngược nhìn xuôi nhưng ôi cái gì kia, bên cạnh ao là 2 cây dừa cao lênh khênh. Đêm hôm nay ai mặc quần áo trắng xõa tóc dài vậy mà nhìn không thấy mặt. Tôi sợ đến dựng hết tóc gáy lên. Tôi bước đi thật nhanh nhưng không dám chạy. Khoảng cách còn rất gần chỉ khoảng 5 đến 7m nữa là đến. Phải áp sát với cây dừa làm sao đây, tôi bật lên tiếng nói: “tôi là người tốt, tôi không phải là người xấu, đừng đến gần tôi, đừng đến gần tôi”. Miệng lắp bắp như vậy cũng để chống cự sự sợ hãi chứ lúc ấy có mọc cánh cũng không thoát khỏi con quỷ ấy. Bỗng nghe tiếng “ùm…” bên tai tôi, mặt nước ao dao động, tôi nhìn theo bọt nước bắn lên rồi bỏ chạy về nhà đập cửa gọi cha và kể lại cho cha nghe chuyện tôi nhìn thấy con ma đó. Cha tôi nói rằng không chỉ riêng tôi mà cha tôi cùng rất nhiều người trong làng đều nhìn thấy hình ảnh tương tự. Theo lời kể của các cụ trước đây ở bên gốc cây dừa có một cái giếng nước ăn của làng. Không hiểu tại sao có một người trong làng ra gánh nước sớm, vừa lội xuống hai tay ghì xuống múc nước thì một thùng nước đầy còn thùng còn lại đè lên một cái gì đó. Người ấy thấy lạ lấy tay mò xuống, vừa đưa tay xuống thì chạm phải một xác người. Người ấy sợ quá bỏ chạy về và đợi đến sáng mới gọi người ra xem. Người làng vớt lên một xác người con gái tóc dài đó. Câu chuyện này có thật ở làng tôi, kể từ khi gặp chuyện đó tôi không còn dám đi tối nếu không có bạn hay ai đi cùng dù còn là rất sớm.
“Ai về Phúc Thứ quê tôi
Mà nghe truyền thuyết nữ nhi quyên mình
Trăng soi tắm mát giếng đình
Cả làng hết vía vì nàng nữ nhi
Tại đây có bóng cây dừa
Nghiêng thân bóng mát cho người ngụ chu”

我還記得很清楚,十三歲那年的某一天晚上,有個家人朋友過世,父母前往慰問。當天晚上我跟著母親去參加喪禮,看完吹笛儀式已過午夜,當時倦意襲來,但母親還在忙著協助喪禮工作,無法抽身,我只好先自行回家。
回家的路程步行約二十分鐘,村落道路既無燈火亦無人煙,兩旁的路樹高大幽黯,我很害怕的緊握雙手,埋頭直行。回家的路旁有一個很大的池塘,池塘旁有兩棵高大的椰子樹,樹下卻有一位長髮白衣的人站在那邊,我本以為他是村人,持續接近卻怎麼都看不清他的面孔,瞬間我毛骨悚然。我趕緊快走卻不敢跑,心中不知如何是好,嘴巴不自覺唸著:「我是好人,不是壞人,請不要過來,不要過來。」希望讓自己不要緊張,當時心亂如麻,手腳不聽使喚。突然,我聽到轟的一聲,湖面濺起一陣水花,似乎有什麼東西或人跳進湖中,無須多想,當下立馬拔腿奔逃,頭也不回地跑回到家,我大氣難喘地告訴父親我看到鬼的事。
父親一臉嚴肅地說,不只是我一個人看到,父親和村落裡的人也都看過此景象。跟據長輩敘述,以前在椰子樹旁有個飲用水井,有一天村人在清晨去提水,打水時像是卡到東西。那人好奇的摸下水,竟碰到一具屍體。日出後,村裡的人把屍體撈起,發現是個長髮的女子。在我的村落裡,這是一個真實的故事,此後我都不敢單獨夜行了。

福次我鄉誰與行,聞妾巷頭語,低頭,月色仍照涼亭井。
全村失魂尋芳裙,莫忘椰樹影,無名寓居,傾覆廣寒亭。

文/李世蘭
翻譯/何秋水