Còn mãi trong con
父母的功勞我永遠刻骨銘心

“Đời ai chẳng có mẹ cha
Phận con xin mãi nhớ và ghi tâm
Tình mẹ như nước sông ngân
Công cha sánh tựa ngất ngần núi cao…”

Cha kính yêu!
Những năm tháng sống ở nơi đây là những chuỗi ngày mà những đứa con đang tha hương nơi đất khách như con thường rất hay xúc động mỗi khi nghĩ và nhắc đến cha mẹ cùng những người thân của mình. Cho dù là cả những ngày thường hay đặc biệt vào các ngày lễ tết như các ngày lễ của mẹ hay như hôm nay là ngày của những người cha thì lòng con lại gợi lên một nỗi niềm nhớ thương dâng trào.

Cha! Con biết con chưa phải là một đứa con ngoan và hiểu thảo bởi có những điều, những việc mà bản thân con còn làm chưa được tốt lắm, chưa làm tròn hết được bổn phận trách nhiệm của 1 người con đối với cha mẹ mình. Bởi lẽ 1 phần là do con chưa tự cố gắng tu dưỡng cho bản thân mình được thật tốt, thật hoàn hảo và phần khác cũng do bởi điều kiện và hoàn cảnh mà đôi khi đành phải “lực bất tong tâm”. Nhưng cha ơi dù sao đi nữa trong lòng con cha và mẹ vẫn luôn luôn là những người mà con rất tôn kính. Con vẫn luôn nhớ và ghi tâm về những lời mà cha mẹ đã từng dăn dạy cho con về nhân cách, đạo lí làm người…Con vẫn luôn nhớ về những tình cảm, những công lao mà cha mẹ đã phải vất vả hi sinh để bù đắp cho cuộc đời của những đứa con như con. Trong tâm con cha là 1 người cha tốt, 1 người cha vĩ đại nhất. Mặc dù cha của con không phải là một người cha rất thành đạt có quyền cao chức trọng, càng không phải là một phú ông giàu sang lắm của nhiều tiền nhưng…cha luôn là người cha, người chồng sống có trách nhiệm với gia đình, cha luôn hi sinh bản thân mình để đem lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho những đứa con thơ. Con biết ơn cha nhiều lắm.
Phụ thân! Người ta vẫn thường nói “có sinh con ra mới thấu lòng cha mẹ”. Quả thật câu nói ấy không sai bởi những lúc tuổi thơ hay những khi con còn son trẻ thì con vẫn luôn chỉ nhìn đời bằng màu xanh. Mặc dù con cũng biết, cũng từng chứng kiến qua biết bao những nỗi gian truân nhọc nhằn mà mẹ cha đã phải chịu đựng. Nhưng, những lúc đó con đâu có thấy thực sự thấm thía và xót xa chỉ đến khi con lập gia đình và đảm nhận thiên chức làm mẹ rồi những vấp váp mà con đã từng phải đối mặt trên đường đời đã qua của con thì câu nói ấy đối với con giờ đây càng thêm bội phần thấm thía. Bởi lẽ đó mà trong thâm tâm con vẫn luôn luôn tự nhắc mình hãy nhìn vào tấm gương của cha mẹ để mà cố gắng vượt lên trong mọi điều kiện và hoàn cảnh. Kiên trì và nhẫn nại, anh dũng đối mặt với những khó khăn, với những điều gì thuộc về trách nhiệm của mình. Và còn một điều mà con cũng vẫn tự nhắc nhở mình không được quên đó là lòng ghi nhớ, biết ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ. Trong con cũng vẫn luôn khắc ghi những kỉ niệm, những gian lao mà thời gian qua ba mẹ đã từng trải qua.
Con luôn nhớ mãi hình ảnh người cha mỗi khi đi đâu về đều cố gắng dành dụm mua về cho con thơ 1 chút quà nho nhỏ, một người cha vì sợ con nhỏ hoảng sợ mà bất chấp trời mưa gió bão bùng đã vội vàng chạy đến bên con. Dáng cha hớt hải băng đi trong tiếng sấm sét chớp lòa làm cho con lúc đó thấy đời mình thật hạnh phúc, yêu quý và cần có một người cha như thế hơn bao giờ hết…

Cha kính yêu! Mặc dù đã mấy chục năm qua rồi nhưng những gì mà con đã từng chứng kiến về cuộc đời của cha mẹ, về những nỗi nhọc nhằn, gian truân mà cha mẹ đã trải qua trong tâm tưởng con chưa hề có phút giây nào phai nhạt. Con vẫn còn nhớ, nhớ lắm cha ơi. Cũng bởi đàn con thơ, vì sự sinh tồn và tương lai của các con mà cha đã phải buôn ba lặn lội khắp nơi, làm đủ mọi nghề, mọi việc để cho các con được khôn lớn trưởng thành. Tuy là cán bộ về hưu nhưng vì cuộc sống gia đình còn nhiều khó khăn, vì lo cho con thơ còn đói khổ mà cha chẳng quản ngại. Con còn nhớ có những buổi trưa hè tháng 6 trời nắng chang chang, nắng như thiêu như đốt mà cha của con phải ở ngoài đồng mò từng con cua, xúc từng con tép mang về để cố gắng cải thiện bữa cơm cho gia đình. Rồi những khi tháng 3 ngày 8 đói kém, cha lặn lội khắp đồi rừng để hì hục đào bới những củ cây “khúc khắc”, cây “cơm nắm”…mang về phơi khô lấy tiền mua sắn, mua khoai hay đã từng có những đêm đông mưa dầm giá rét, buốt lạnh căm căm mà cha cũng không quản ngại lủi thủi khoác chiếc chăn đơn cùng cái “điếu cày” ra ngoài rừng ngủ để trông gỗ, trông tre hoặc có những lần giữa đêm khuya cha phải một mình lầm lũi cùng chiếc xe bò cải tiến lóc cóc 1 mình lặn lội hơn chục cây số đường bộ để thầu mua những bộ da trâu, lòng bò mang về làm sạch để sáng mai cho mẹ mang ra chợ bán kiếm mấy đồng xu tiền lời. Còn nhiều và nhiều lắm những kỉ niệm, kí ức về cha mẹ vẫn còn in đậm trong tâm trí con. Không hẳn chỉ là những kí ức về cha mà còn cả biết bao những nỗi lo toan, những tình yêu thương bao la của mẹ nữa cũng còn nguyên vẹn trong con. Nhưng hôm nay là ngày tết của cha nên con muốn dành trọn lòng mình để nghĩ và viết về cha. Con muốn hồi tưởng lại tất cả để viết, viết thật nhiều và viết mãi, viết hết lên những gì đang lắng đọng trong trái tim con. Viết lên cả cuộc đời của cha thành một bản tình ca bất hủ của riêng con.
Cha kính yêu! Hôm nay nhân ngày “ba ba jie” từ phương xa con gái chẳng có quà chỉ có tấm lòng gửi về nơi quê hương yêu dấu. Con xin gửi lời cầu chúc cho cha mẹ mãi mãi được bình an, tuổi già thanh thản sống vui, sống khỏe, sống có ích cùng 1 lời cám ơn thành kính dâng lên cha mẹ. Cám ơn cha mẹ đã sinh con ra trong cuộc đời này và đã chăm lo nuôi dạy cho con được khôn lớn trưởng thành như ngày hôm nay. Ơn này con xin mãi ghi lòng tạc dạ. Dù cho con có đi đến bất kì nơi đâu hay làm bất cứ việc gì đi nữa thì hành trang con vẫn luôn mang theo mình suốt cuộc đời đó là “công cha, nghĩa mẹ”.

Nguyễn Thị Thanh Châm-Phú Thọ
0973 529850